Lý Quân hừ lạnh một tiếng, trong mắt xẹt qua từng đạo hàn quang, trong cái lạnh lẽo ấy còn ẩn chứa sát cơ vô hạn.
"Tôi cũng khuyên bà một câu, lập tức rời khỏi cơ thể bạn tôi, tôi có thể tha cho bà một mạng, nếu không tôi sẽ để bà nếm trải nỗi khổ luyện ngục vô tận."
"Hì hì."
Người phụ nữ kia không nhịn được nở nụ cười lạnh lẽo, ánh mắt thậm chí còn mang theo vài phần trêu tức.
"Thanh niên trẻ tuổi, xem ra cậu hoàn toàn không biết mình đang đối mặt với tồn tại như thế nào."
"Tôi tên Liễu Oánh Oánh, ngoại hiệu Liễu Bạch Cốt, bởi vì bất cứ kẻ nào đắc tội tôi, cuối cùng đều sẽ biến thành xương trắng."
"Chẳng qua là hiện tại tôi chưa hoàn toàn khống chế được thân xác này, nguyên chủ của nó không cam lòng bị tôi thay thế nên vẫn đang phản kháng, nếu không thì bây giờ cậu đã biến thành một bộ xương khô từ lâu rồi, bao gồm cả đám lão bất tử ở Thần Tiên Cốc kia, tất cả đều sẽ trở thành vong hồn dưới tay tôi."
Khuôn mặt người phụ nữ trở nên vặn vẹo dữ tợn.
Chỉ nghe lời nói thôi cũng đủ biết công pháp bà ta tu luyện tà ác đến mức nào.
Nghe thấy lời của bà ta, Lý Quân không hề sợ hãi chút nào, ngược lại lạnh lùng nói: "Nếu như bà đã khăng khăng không chịu giác ngộ, tôi chỉ có thể loại bỏ bà thôi."
Người phụ nữ khinh bỉ hừ lạnh.
Giây tiếp theo, từ sau lưng bà ta có vô số dải lụa trắng bạch lăng bùng nổ, sau đó như từng đạo lợi kiếm bắn mạnh về phía Lý Quân.
Trong nháy mắt, trong căn phòng nổi lên luồng kình phong vô tận, từng đạo hàn ý băng giá dường như muốn đóng băng Lý Quân thành một pho tượng đá.
"Vút! Vút! Vút! Vút!"
Từng dải lụa trắng chớp mắt đã bao phủ lấy Lý Quân, quấn thành một cái kén tắm.
"Hì hì! Thang nhóc không biết sống chết, chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao?'
Trong giọng điệu của người phụ nữ tràn đầy vẻ khinh miệt.
"Dưới lụa trắng của tôi, cậu sẽ cảm nhận được sự tuyệt vọng."
Chỉ là khoảnh khắc sau, biểu cảm trên mặt bà ta đột ngột dừng lại.
Chỉ nghe một tiếng nổ vang, vô số dải lụa trắng đồng loạt nổ tung.
Thân hình Lý Quân vẫn đứng nguyên tại chỗ, bình an vô sự.
Đồng tử người phụ nữ co rut lại, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc.
"Không ngờ tôi lại coi thường cậu, nhưng cậu vẫn phải chết."
Dứt lời, bà ta lại ra tay lần nữa.
Thân hình bà ta bay vút lên không trung, từ trong ống tay áo, một dải lụa bắn ra, thế mà lại hóa thành một con băng xà há cái mồm to như chậu máu, lao tới muốn nuốt chửng Lý Quân.
Lý Quân lại chỉ đưa ngón tay ra, điểm nhẹ một cái về phía con băng xà kia. Chớp mắt, một đạo hỏa quang cỡ ngón tay cái rơi lên đầu băng xà, ngọn lửa lan rộng.
Băng xà bắt đầu tan chảy dưới ngọn lửa, ngay sau đó dải lụa cũng bốc cháy, trong nháy mắt bị thiêu thành tro bụi.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!