Sau khi Lý Quân nhận Chiến Thần Lệnh, Tô Vạn Lý và những người khác mới đứng dậy.
Tô Vạn Lý cười ha hả: “Lý Quân, chúc mừng cậu, từ hôm nay trở đi, cháu chính là Chiến Thần duy nhất của Long Quốc, địa vị còn cao hơn cả tôi nữa."
Nghe vậy, Lý Quân nghĩ thầm trong bụng: "Tôi đâu có quan tâm."
Nhưng mà, danh hiệu Chiến Thần nghe cũng khá ngầu.
Sau khi mọi người đã ngồi vào chỗ, tiệc mừng chính thức bắt đầu.
Tô Vạn Lý không ngại mặt dày ngồi cạnh Lý Quân.
“Tô trưởng lão, tôi sắp phải rời đi, người thân bạn bè của tôi bao gồm Vũ Tạ Hoa, Lão Ưng, nhờ ông chiếu cố họ."
Lý Quân biết người của các Thánh địa và Di Tích Cấm rất ít khi đến thế tục.
Trong thế tục, Tô Vạn Lý với tư cách là Đại trưởng lão của chiến bộ Trung Vực, quyền lực của oong rất lớn.
Chỉ cần ông muốn vảo vệ thì cô của anh Lý Mộng Vân, Lão Ưng và tất cả người thân bạn bè đều có thể sống tốt.
Đặc biệt là lão Ung, cậu ta vốn là thuộc hạ của Tô Vạn Lý, nếu được Tô Vạn Lý đề bạt ưu ái, con đường quan trường cũng sẽ thuận buồm xuôi gió.
Tô Vạn Lý gật đầu.
Lần này nói là ban cho Lý Quân danh hiệu Chiến Thần, nhưng thật ra chỉ là hư danh mà thôi.
Lần trước ở Kinh Thành, Lý Quân đã ra tay cứu giúp, lần này lại không chút do dự đối mặt với ba trăm kẻ địch, ông cũng không có gì để báo đáp, chỉ có thể bảo vệ người thân bạn bè của Lý Quân trong phạm vi khả năng của mình.
"Lý Quân, cậu yên tâm, chỉ cần Tô Vạn Lý còn ở Long Quốc một ngày thì sẽ không kẻ nào dám động tới người thân bạn bè của cậu."
Nghe được sự đảm bảo của Tô Vạn Lý, Lý Quân gật đầu.
Hắn lấy ra mấy lọ đan dược chiếm được từ Lương Vũ, chia làm hai phần, đưa cho lão Ung và Tô Vạn Lý.
"Mấy thứ đan dược này rất có lợi cho việc tu luyện của mọi người, xem như là quà tặng của tôi."
"Được."
Tô Vạn Lý cũng không khách khí, ông biết rõ đan dược này vô cùng trân quý, trong lòng thầm ghi nhớ ân tình này.
Lão Ung nhận được đan dược thì kích động muốn khóc.
Lão đại vẫn tốt với mình nhat, luc nao cung không quên mình.
Bữa tiệc kết thúc, Lý Quân rời khỏi phủ Tổng Đốc, đến nhà cô Lý Mộng Vân.
Mặc dù dượng và em gái hơi ngốc, nhưng cô Lý Mộng Vân luôn là người thương mình nhất.
Nhìn thấy cháu trai đến, Lý Mộng Vân vui mừng khôn xiết.
Em gái và dượng đều không có nhà, Lý Quân vừa đặt thực phẩm bổ dưỡng xuống đã bị cô kéo tay ngồi xuống ghế sofa.
“Quân nhi, cháu gầy rồi."
Lý Mộng Vân thương xót nói.
Lý Quân cũng không biết nói gì.
Trong mắt cô, dù mình có béo lên thì cô vẫn chê gầy.
"Chuyện của tập đoàn Bạch Thị ... "
Lý Quân muốn giải thích với Lý Mộng Vân.
Nhưng Lý Mộng Vân trực tiếp ngắt lời: "Quân nhi, cháu không cần nói, cô biết rồi, trong mắt dượng cháu và Bạch Tú Dung chỉ có tiền, bọn họ dùng danh nghĩa của cháu để cướp dự án khắp nơi, tập đoàn Bạch Thị bị phong sát là đáng đời."
Nghe cô tin tưởng mình như vậy, trong lòng Lý Quân như có dòng nước ấm chảy qua.
Anh lấy ra một thẻ ngân hàng, nhét vào tay Lý Mộng Vân.
“Cô, trong này có mấy trăm triệu, cô cầm lấy, coi như là cháu hiếu kính cô."
Lý Mộng Vân nghe vậy thì đẩy ra.
“Làm gì thế? Mấy tháng nay dượng cháu lấy danh nghĩa của cháu cũng kiếm được không ít tiền, đủ cho chúng cô ăn mặc sung sướng rồi, sao cô có thể lấy tiền của cháu được."
“Đây là tấm lòng hiếu thảo của cháu, hơn nữa, bây giờ số tiền này với cháu thực sự không đáng bao nhiêu, cô cầm lấy, đừng nói cho dượng biết."
"Cái này ... "
Cuối cùng Lý Mộng Vân vẫn nhận lấy.
Lý Mộng Vân quá hiểu cháu trai mình, đã lấy ra, nếu còn không nhận thì thẳng sẽ không yên tâm.
Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng mở cửa.
Bạch Kính Đình và em gái Bạch Tú Dung lần lượt đi vào.
Vừa bước vào cửa đã nghe thấy giọng nói chua ngoa của Bạch Tú Dung.
"Lý Mộng Vân, thẳng cháu chị đúng là không ra gì, nó vậy mà phong sát Tập đoàn Bạch Thị ... "