Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Cô vợ thay thế

Thẩm Lệ cầm điện thoại, không nói nên lời.

Cô không biết phải nói gì, lại giống như đột nhiên bị nghẹn, không thể nói được gì.

Cố Tri Dân rõ ràng là đứng ở đó.

Cách đây vài phút, anh và một người phụ nữ vừa nói vừa cười bước ra khỏi nhà hàng này, rồi tiễn người phụ nữ kia đi.

Mà lúc này, anh đang đứng ở ven đường nghe điện thoại của cô.

Khi cô hỏi anh đang ở đâu, nụ cười trên mặt anh thậm chí còn không giảm bớt, chứ đừng nói là trong lòng chột dạ vì đã lừa dối cô.

Tuyệt đối không.

Cô thậm chí không ngờ Cố Tri Dân có thể nói dối cô mà không hề thay đổi sắc mặt.

“Tại sao em không nói chuyện?” Giọng của Cố Tri Dân vang lên trong điện thoại.

Thẩm Lệ nhìn Cố Tri Dân từ xa, trên mặt anh rốt cuộc cũng có chút thay đổi, trong lòng có chút nghi hoặc, chắc là thắc mắc tại sao cô lại không nói.

Nói chuyện?

Cô nên nói gì đây?

Thẩm Lệ sợ khi mình nói ra sẽ là chất vấn anh đang ở đâu, đi cùng ai, tại sao anh lại nói dối cô…

Mà sau khi đặt những câu hỏi này, cô sẽ nhận được câu trả lời như thế nào?

Năm đó, Cố Tri Dân bỏ cô lại một mạch đi thẳng, không phải cô không tìm anh hỏi lý do, cũng không phải cô không cần câu trả lời từ anh.

Nhưng anh có cho cô câu trả lời không?

Từ đầu đến cuối đều không có.

Cô cứ nghĩ sau ngần ấy năm xa cách, sau ngần ấy năm dằn vặt nhau, giờ họ đã không còn như xưa.

Cô nên cố gắng tin tưởng anh một lần nữa.

Tuy nhiên, đến bây giờ cô mới nhận ra, dù bao nhiêu năm trôi qua thì những điều không thay đổi cũng sẽ không bao giờ thay đổi.

Hoặc có thể, nhiều chuyện đã sớm có kết luận.

Cô mong chờ một cái kết khác giữa cô và Cố Tri Dân.

Nhưng hiện tại dường như giữa bọn họ, ngay từ đầu chỉ có một kết cục.

“Không sao.”

Giọng nói của Thẩm Lệ rất nhẹ, nhẹ đến mức vừa thốt ra khỏi miệng đã nhanh chóng tan biến trong làn gió, biến mất hoàn toàn không để lại chút dấu vết.

Cố Tri Dân có lẽ đã nghe phong thanh, hỏi: “Em vẫn đang ở bên ngoài sao?”

“Anh cứ tăng ca đi, đừng quan tâm em.” Giọng điệu của Thẩm Lệ có vẻ như, muốn bao nhiêu hiểu chuyện có bấy nhiêu hiểu chuyện, muốn bao nhiêu quan tâm có bấy nhiêu quan tâm.

Cố Tri Dân hỏi: “Sao thế?”

Không thể không thừa nhận Cố Tri Dân thực sự rất hiểu cô, chỉ cần giọng điệu của cô có gì đó không ổn, anh có thể nhanh chóng phát hiện ra.

“Ai cần anh lo!” Thẩm Lệ hừ lạnh một tiếng.

Như vậy mới giống cô thường thấy.

Trước mặt anh luôn rất nóng nảy, cũng rất ít khi nghe lời.

Cố Tri Dân cảm thấy nhẹ nhõm hơn vì điều này: “Anh sẽ quay về sớm thôi, đừng nhớ anh quá.”

“Nằm mơ à, ai nhớ anh, biến!”

Thẩm Lệ nói xong liền cúp máy.

Cô cũng không rời đi ngay, vẫn đứng yên nhìn Cố Tri Dân.

Cô phát hiện sau khi Cố Tri Dân trả lời điện thoại xong, nụ cười trên mặt không còn nữa, anh thở dài, sau khi cất điện thoại mới khom người vào trong xe.

Cho nên khi nói chuyện điện thoại với cô, nụ cười trong giọng nói có phải đều là giả vờ?

Qua loa với cô?

Ngay khi Cố Tri Dân lên xe, anh phóng xe đi.

Cho đến khi xe của Cố Tri Dân biến mất khỏi tầm mắt, Thẩm Lệ vẫn đứng ở đó.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!