Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Cô vợ thay thế

Thẩm Lệ không muốn gặp anh, không muốn nói chuyện với anh, nhưng anh thì cố tình bắt chuyện với cô.

Cố Tri Dân vẫn cứ huyên thuyên cho đến khi đi đến khu vực thang máy.

Thẩm Lệ đứng ở phía trước bước vào thang máy trước, Cố Tri Dân đi theo phía sau cô.

“Không phải anh nói em chứ… á!”

Cố Tri Dân chưa nói hết câu thì đã hét lên tiếng kêu thảm.

Vì Thẩm Lệ cảm thấy anh phiền, nên ngay khi cửa thang máy chuẩn bị đóng lại thì cô đã đưa chân đạp anh bay ra ngoài.

Đến khi Cố Tri Dân quay đầu lại thì cửa thang máy đã đóng lại rồi.

Biểu cảm trên gương mặt anh liền trở nên trầm lắng và yên lặng, không còn bộ dạng huyên thuyên không đàng hoàng như trước đó nữa.

***

Thẩm Lệ đến nhà hàng rồi mới phát hiện cả nhà Thời Dũng đã ngồi trước bàn ăn, Mạc Hạ cũng ở đó, nhưng không thấy Hạ Diệp Chi và Mạc Đình Kiên.

Dù sao thì đêm qua cũng là đêm tân hôn…

“Dì Thẩm ơi, ngồi đây đi ạ.” Mạc Hạ vừa nhìn thấy Thẩm Lệ đã liền đưa tay vẫy gọi và chỉ vào ghế bên cạnh cho cô ngồi xuống.

Thẩm Lệ ngồi xuống bên cạnh Mạc Hạ, cô không nhịn được đưa tay nhéo vào mặt cô bé: “Bé cưng dậy sớm vậy sao.”

“Dạ.” Mạc Hạ đưa phần sữa của mình đến trước mặt Thẩm Lệ rồi nói: “Dì uống sữa đi.”

“Để dì tự đi lấy được rồi.” Nghe giọng cô bé mà tim Thẩm Lệ như tan chảy: Hạ Hạ sao lại có thể dễ thương như vậy cơ chứ.

Qua lúc sau, Cố Tri Dân khập khiễng đi về hướng mọi người đang ngồi, anh vừa ngồi xuống thì Phó Đình Tây cũng vừa đến.

Phó Đình Tây nhìn lướt qua anh rồi hỏi: “Chân anh bị sao vậy?”

Cố Tri Dân trả lời với vẻ mặt không đổi: “Đêm qua không phải uống say quá sao? Về phòng tắm bị té ở bồn tắm.”

Lúc anh nói chuyện, ánh mắt anh mập mờ liếc nhìn về hướng Thẩm Lệ.

Thẩm Lệ với vẻ mặt vô cảm nhìn anh, tỏ vẻ như không có chuyện gì và tiếp tục phần ăn sáng của mình.

Phó Đình Tây gật gật đầu rồi vỗ vỗ vai của anh, lên tiếng nói đầy ẩn ý: “Lớn tuổi rồi, cẩn thận chút, không chịu được té ngã đâu.”

Cố Tri Dân gạt tay Phó Đình Tây ra rồi nói: “Cút.”

Phó Đình Tây bình thản buông tay ra, nhưng trong lòng anh vẫn cảm thấy thắc mắc: đêm qua là do anh đưa Cố Tri Dân về phòng, anh uống say đến không còn biết gì thì làm sao có thể tự bò dậy mà đi tắm được.

Ngay lúc cả nhóm người chuẩn bị ăn sáng xong thì Hạ Diệp Chi và Mạc Đình Kiên mới khoan thai xuất hiện.

“Đình Kiên, dậy sớm vậy?” Cố Tri Dân cười đầy ẩn ý nói.

Phía bên kia, Thẩm Lệ cũng nhìn lướt qua Hạ Diệp Chi rồi nhỏ giọng nói: “Thức dậy sớm quá ta.”

Hạ Diệp Chi nghe ra được giọng châm chọc của Thẩm Lệ, cô có chút ngượng ngùng nhìn Thẩm Lệ và nói: “Được rồi mà, ăn sáng đi.”

“Được rồi.”

Thẩm Lệ đã ăn xong, cô kể chuyện cô phải quay về làm việc với Hạ Diệp Chi.

“Chị quản lý mới sáng sớm đã gọi điện cho tớ, bắt tớ trễ nhất tối mai phải về thành phố Hà Dương.”

Hạ Diệp Chi nghe xong, suy nghĩ lúc rồi nghiêm túc nói: “Ở đây và Hà Dương có chênh lệch múi giờ, chúng ta ở đây đang sáng sớm thì là rạng sáng ở Hà Dương, quản lý của cậu đúng là khó thật.”

“Nghe cậu nói thì hình như đúng là như vậy.” Thật ra Trình Hân vốn rất tốt, làm việc lại rất nghiêm túc.

***

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!