Chương 111
Vân Thư: “Ông chủ cái này dài bao nhiêu vậy?” Ông chủ bán đèn h ô muốn dài bao nhiêu?” Vân Thư nghĩ lại: “Tôi chưa từng đo qua, nhưng dài nhất chỗ các người là bao nhiêu?” ì Ả đẹp, cô muốn dài như vậy làm già”
Tạ Mẫn Tây nói: “Bao tường Ông chủ hỏi thêm: “Bức tường nhà cô dài bao nhiêu?” Vân Thư nói: “Dài lắm, hai chúng tôi chưa từng đo, nhưng tuyệt đôi lớn hơn quảng trường Thời đại”
Ông chủ nói đùa: “Không nhìn ra được, hai cô gái nhà giàu, trong nhà có mỏi”
Vân Thư nói đùa: “Chậc, đúng vậy, còn là hai mỏ. Ông chủ, ông mau lây cho tôi đi”
Ông chủ nói: “Đợi một chút, đề tôi đi lấy cho cô. Đồ cô mua hơi bự”
Vân Thư và Tạ Mẫn Tây đứng ở phía trước của tiệm xem đèn.
Tạ Mẫn Tây nói: “Chị dâu, chiếc đèn này rất đẹp, nhà mới của chị và anh trai em đang Xây, đến lúc đó hãy chọn chiếc đèn này đi”
Vân Thư kinh ngạc: “Cái gì? Chị và anh trai em còn có nhà mới sao?”
Tạ Mẫn Tây cho rằng Vân Thư biết nên gật đâu: “Đúng vậy, chị không biết sao? Ngay phía sau nhà chúng ta đó, nơi nó đang được xây”
Vân Thư nói: “Hả? Chuyện này xảy ra khi nào?”
"Chị và anh trai em kết hôn xong thì bắt đầu, anh trai em không nói cho chị sao?”
Vân Thư lắc đầu: “Không có, đề chị vê hỏi anh trai em”
Tạ Mân Tây phát hiện mình đã nói lỡ miệng, lập tức bịt miệng lại, giữ chặt Vân Thư: “Chị dâu, đừng, lỗ như anh trai muốn cho chị kinh ngạc thì sao?”
Vân Thư không tự luyến: “Không thể nào, anh trai em sẽ không làm như vậy đâu.”
Tạ Miônilliay in Lúc này ông chủ đi ra: “Hai người đẹp, xem cái này đủ rồi chứ? Gần như có thể bao quanh quảng trường Thời đại”