Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Xuyên Không: Công Tử Đào Hoa - Chuế Tể Vô Địch - Lạc Thanh Chu (FULL)

- Bạch! Bạch! Bạch!  

             Hai tay hắn nắm chặt, huy vũ mấy lần, cũng không có phát hiện điểm đặc biệt gì khác.  

             Hắn nhìn về phía một khối nham thạch trước mặt, cầm cây gỗ đi tới, lực rót vào cánh tay, ‘Bá’ đánh tới khối nham thạch.  

             - Ầm!  

             Mảnh đá bay tung toé, khối nham thạch lập tức bị nện chia năm xẻ bảy.  

             Lạc Thanh Chu nhìn cây gỗ bình yên vô sự, cơ hồ không có để lại bất cứ dấu vết gì trong tay, trong lòng âm thầm ngạc nhiên.  

             Cây gỗ này quả nhiên không giống phàm vật, khó trách có thể bảo tồn từ thời kỳ Thượng Cổ đến bây giờ.  

             Rất cứng.  

             Nhưng bên trong cứng rắn lại mang theo một cỗ nhu tính.  

             Lúc dùng sức vung đánh, phần nhu tính kia có thể trực tiếp hóa giải lực lượng phản kích đến, cũng sẽ không để hổ khẩu* và cánh tay bị thương.  

             *Kẽ tay giữa ngón cái và ngón trỏ  

             - Ầm! Ầm! Ầm!  

             Hắn lại liên tục đập nện mấy lần vào vách tường bên cạnh.  

             Vách đá cứng rắn, lập tức bay lên đầy mảnh đá, tràn đầy vết nứt.  

             Mà gậy gỗ trong tay vẫn như cũ lông tóc không tổn hao gì.  

             - Đồ tốt!  

             Lạc Thanh Chu vuốt ve, âm thầm tán thưởng.  

             Lúc này, hắn đột nhiên phát hiện không đúng.  

             Vừa rồi đập nện vách đá, cây gậy gỗ tựa hồ biến lớn một chút.  

             Hắn vội vàng để toàn bộ cây gỗ nằm ngang ở trước ngực, từ đầu tới đuôi, xem xét tỉ mỉ, quả nhiên, bộ phận vừa rồi đập nện vách đá giống như cồng kềnh hơn, biến lớn hơn.  

             Hắn nhớ kỹ rất rõ ràng, cây gỗ trước khi còn chưa đập nện, trước sau ở giữa, kích thước toàn bộ thân cây cũng không khác biệt.  

             Kỳ quái, thứ này còn có thể bị đánh sưng?  

             - Ầm! Ầm! Ầm!  

             Hắn cầm cây gỗ, lần nữa đập nện vào vách tường.  

             Lại liên tục đánh hơn mười lần, phát hiện địa phương cồng kềnh cũng không lại biến lớn nữa, vẫn như cũ là bộ dáng vừa rồi.  

             Nhưng vừa rồi bạo lực vung đánh, bộ phận tay cầm vẫn như cũ hoàn hảo không chút tổn hại.  

             - Tê....  

             Lúc này, vết thương trên mu bàn tay lập tức truyền đến cảm giác đau đớn một hồi.  

             Đồng thời, băng gạc màu trắng, đã bị nhuộm thành màu đỏ.  

             Lạc Thanh Chu lúc này mới nhớ hai tay của mình còn bị tổn thương, vết thương vừa ngưng máu lại bị xé rách.  

             Hắn không còn dám động, vội vàng thu cây gỗ đen nhánh trong tay vào trong túi trữ vật, ngồi xuống trên mặt đất.  

             Bên trên hai tay truyền đến từng trận đau nhức.  

             Một mực kéo dài thật lâu mới chậm rãi biến mất.  

             Lạc Thanh Chu không dám lại chạy loạn, khoanh chân ngồi xuống, nhắm hai mắt lại, bắt đầu dựa vào bức họa trên sách, hô hấp thổ nạp, rèn luyện nội tạng.  

             Thời gian một ngày đảo mắt liền qua.  

             Bên ngoài trời tối.  

             Hắn đứng dậy, kéo lấy hai bé thỏ trắng tiến vào đầu thông đạo ở giữa, muốn nhìn một chút bên trong có lẽ xuất hiện một không gian khác hay không.  

             Bất quá làm hắn thất vọng, vẫn như cũ là phiến mộ địa kia.  

             Lạc Thanh Chu không có dừng lại thêm, từ thông đạo rời đi, ở dưới đáy hồ đơn giản rửa sạch một chút, lên bờ.  

             Trở lại Mai Hương uyển.  

             Sau khi cơm nước xong, Lạc Thanh Chu cũng không ngâm trong bồn tắm, cũng không có lại đi hậu viện luyện quyền.  

             Trở lại thư phòng, ngồi trên giường mềm an tĩnh đọc sách.  

             Khoảng cách thi Hương thời gian còn có hơn hai tháng.  

             Hắn nhất định phải một lần nữa nhìn lại tất cả thư tịch, nhớ một lần, lý giải thông thấu một lần.  

             Tiểu Điệp và Thu nhi ở trong đình viện giúp hắn giặt quần áo, chà giày.  

             Bóng đêm yên tĩnh, gió đêm phá lệ ôn nhu.  

             Một vòng trăng tròn thăng lên giữa không trung, ánh trăng trắng noãn chiếu xuống phía trước cửa sổ.  

             Trên bàn, Nhật Nguyệt bảo kính an tĩnh hấp thu ánh trăng, ngưng tụ linh dịch.  

             Bên cạnh, bảo thạch màu đỏ sậm, bộ phận trung tâm nhất rốt cục bắt đầu có một tia sáng.  

             Đoạn rễ cây xám trắng trong bình hoa, vẫn như cũ ngâm ở bên trong nước sạch, yên lặng, không có bất kỳ cái gì phản ứng.  

             Gần giờ Tý.  

             Cửa phòng bị đẩy ra nhẹ nhàng.  

             Thu nhi đầu mò vào, nhẹ giọng hỏi:  

             - Cô gia...  

             - Không muốn.  

             Không đợi nàng nói xong, Lạc Thanh Chu trực tiếp từ chối:  

             - Đêm nay hơi mệt, chuẩn bị sớm nghỉ ngơi.  

             Trên tay hắn còn có tổn thương, xương cốt cả người vẫn như cũ có chút đau nhức, lại chịu không được giày vò.  

             - Nha.  

             Thu nhi không có nói thêm nữa, khép cửa phòng lại.  

             Lạc Thanh Chu lại nhìn sách một hồi, mới trở về trên giường.  

             Sau đó thần hồn xuất khiếu. Xuyên qua nóc nhà, bay lên giữa không trung.  

             Ánh trăng trong sáng, sao trời đầy trời.  

             Tối nay là thời tiết tốt, bất quá vừa nghĩ tới tu luyện đáng sợ tối hôm qua kia, hắn vẫn như cũ có chút sợ hãi.  

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!