- Ngươi hẳn phải biết tác dụng của hắn đối với bản cung, nếu ngươi thành công, bản cung có lý do đem ngươi tặng cho hắn; nếu thất bại, ngày mai bản cung sẽ tặng ngươi cho người khác.
- Nhớ kỹ, bản cung sẽ không buộc hắn, chỉ sáng tạo cơ hội cho ngươi. Tâm chí của hắn cũng rất kiên định, mà hắn phi thường sợ nương tử.
- Cho nên, đêm nay chỉ có thể dựa vào chính ngươi.
Thiếu nữ cúi đầu, dịu dàng nói:
- Ừm.
Không bao lâu.
Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.
Âm thanh Nguyệt Vũ truyền đến từ cửa ra vào:
- Điện hạ, Lạc công tử đã tới.
Nam Cung Hỏa Nguyệt đứng người lên, mặt mũi tràn đầy nhiệt tình nghênh đón:
- Tiên sinh, mau tiến vào.
Rèm châu vang động.
Lạc Thanh Chu cởi giày vào phòng, khom người thăm viếng:
- Bái kiến điện hạ.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn gương mặt thanh tú lạnh nhạt của hắn thoáng qua một chút, cười nói:
- Tiên sinh không cần khách khí, đến, mau mời ngồi xuống, bản cung có mấy vấn đề muốn thảo luận cùng tiên sinh một chút.
Lạc Thanh Chu theo nàng đi đến trước bàn ngồi xuống, nhìn không chớp mắt.
Bên cạnh duỗi đến một đôi tay ngọc tuyết trắng, nâng bình trà lên, giúp hắn châm trà dâng nước, nhẹ giọng mở miệng nói:
- Công tử, Hoa Cốt trước tiên có thể hỏi ngài một chuyện được không?
Âm thanh kiều mị ôn nhu, từng câu từng chữ xốp giòn đến tận xương.
Khi nói chuyện, miệng nhỏ phả ra mùi hương làm cho người ta say lòng.
Nam Cung Hỏa Nguyệt ngồi xuống, trên mặt mang theo nụ cười thản nhiên nhìn hai người, cũng không lại nói tiếp.
Lạc Thanh Chu nín thở ngưng thần, trực tiếp từ chối nói:
- Thật có lỗi, Hoa Cốt cô nương, tại hạ ngu dốt, trả lời không được.
Hoa Cốt mân mê miệng nhỏ, ủy khuất nói:
- Công tử, người ta còn không có hỏi đây.
Lạc Thanh Chu nói thẳng:
- Mặc kệ cô nương hỏi cái gì, tại hạ đều trả lời không được.
Hoa Cốt: - ...
Nam Cung Hỏa Nguyệt cười nói:
- Tiên sinh, ngươi đối đãi một nữ tử mảnh mai như hoa như ngọc như thế, chỉ sợ quá nhẫn tâm đó.
Lạc Thanh Chu chắp tay nói:
- Tại hạ tối nay nói chuyện cùng điện hạ, cũng không phải nói với những người khác. Điện hạ, có thể bảo nàng lui ra không?
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn về phía thiếu nữ bên cạnh, thản nhiên nói:
- Tiên sinh bảo ngươi lui ra.
Thiếu nữ cúi đầu, cắn cắn môi phấn, nâng lên tay ngọc, nhẹ nhàng giải khai dây lụa ở giữa bờ eo nhỏ nhắn, chậm rãi trút bỏ lụa mỏng trên người, lộ ra bờ vai trơn mềm tuyết trắng như ngọc cùng da thịt trước ngực, xấu hổ nói: