Bách Linh gật đầu nói:
- Đúng vậy, Thiền Thiền sợ tối, một người vào ban đêm không dám đi ngủ, cho nên cũng chỉ có thể ngủ vào ban ngày.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng nói:
- Ngươi ban đêm vì cái gì không bồi nàng ngủ?
Bách Linh lắc đầu nói:
- Không được, Thiền Thiền không quan tâm ta. Nàng đi ngủ ban đêm luôn luôn gặp ác mộng, có đôi khi sẽ còn rút kiếm, rất đáng sợ, ta cũng không dám ngủ chung với nàng.
Lạc Thanh Chu nghe trong lòng có chút chua xót:
- Là bởi vì chuyện khi còn bé sao?
Bách Linh thở dài một hơi, nói:
- Có lẽ vậy. Đã qua nhiều năm, Thiền Thiền một mực không có cách nào vượt qua được bóng tối trước kia.
Lạc Thanh Chu suy nghĩ đến hình ảnh thiếu nữ kia cô độc trầm mặc, một người du đãng khắp nơi trong đêm tối tối hôm qua, nói khẽ:
- Bách Linh, về sau mỗi khi ban đêm ngươi có thể bồi nàng nhiều một chút. Nếu như nàng không ngủ được, hẳn sẽ đi khắp nơi? Một người rất cô đơn, ngươi bồi tiếp nàng, tốt hơn một chút.
Bách Linh lộ vẻ mặt bất đắc dĩ nói:
- Cô gia, không phải ta không bồi Thiền Thiền. Ta còn phải trông coi tiểu thư, còn có, Thiền Thiền không quan tâm ta đi theo.
Lạc Thanh Chu cau mày, trầm mặc một chút, nói:
- Bách Linh, tối hôm qua ta ngủ không được, trong chốc lát đi khắp nơi, ở bên ngoài phủ thấy nàng. Nàng một người đứng ngẩn người ở trên đường phố bên ngoài, nhìn... Thật đáng thương.
Bách Linh nghe vậy, trên mặt dần dần lộ ra vẻ nghi hoặc, lập tức, lại dần dần trở nên ngưng trọng, thấp giọng nói:
- Cô gia, có phải ngươi nói với Thiền Thiền lời gì rồi hay không?
Lạc Thanh Chu giật mình:
- Có ý tứ gì?
Bách Linh chăm chú nhíu mày ngài, vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Thiền Thiền coi như ngủ không được, bình thường cũng sẽ không một người đi ra ngoài. Nàng là người mù đường, không phân rõ được phương hướng, không nhìn rõ đường, mà rất kháng cự và sợ hãi với người lạ và cảnh tượng bên ngoài. Nàng tối hôm qua ra ngoài, khẳng định có nguyên nhân. Cô gia xác định không có nói với nàng lời gì sao?
Lạc Thanh Chu trầm ngâm một chút, cẩn thận hồi tưởng đến những lời mấy ngày qua nói với nàng.
Một lát sau.
Trong lòng hắn đột nhiên chấn động, trong mơ hồ tựa hồ nhớ ra cái gì đó.
Chạng vạng tối, ánh tà dương nhuộm mây úa vàng.
Bên trong Nguyệt Dạ Thính Vũ Uyển.
Ánh nắng chiều đỏ đầy trời chiếu xuống, trong hồ sen lá xanh hoa hồng, hào quang lăn tăn.
Bên trên Vọng Nguyệt lâu chính giữa hồ.
Lạc Thanh Chu thần hồn xuất khiếu, tắm rửa trời chiều, ngồi xếp bằng trên mái nhà, nhắm mắt ngưng thần, tu luyện tâm pháp tu luyện thần hồn tối hôm qua Nguyệt tiền bối truyền thụ cho hắn.
Gió đêm thổi tới, nhẹ nhàng ôn nhu.
Hào quang nhập vào cơ thể, giống như rót vào một tầng quang mang rực rỡ cho Thần hồn của hắn.
Toàn bộ thần hồn ấm áp, giống như vẫy vùng trong hồ nước ấm áp.
Từng sợi tia sáng kỳ dị theo hắn tu luyện bắt đầu di chuyển từ đỉnh đầu của hắn đến bàn chân, vừa đi vừa về không ngừng mà lặp đi lặp lại lưu động quay vòng.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!