Lạc Thanh Chu nhẹ nhàng dời thiếu nữ trong ngực ra, đặt lên giường, lập tức giúp nàng đắp chăn xong, thấp giọng nói:
- Thu nhi cô nương, ngươi chiếu cố tốt nàng, ta cần phải trở về.
Thu nhi nhìn hắn, muốn nói lại thôi.
Lạc Thanh Chu tựa hồ muốn giải thích một chút, nhưng lại cảm thấy không cần thiết, mà hắn không có gì tốt để giải thích.
Hôn ngủ sờ soạng, kém chút đã đột phá một bước cuối cùng.
Cái này còn muốn giải thích cái gì?
Hắn xốc lên rèm châu đi ra ngoài, đi đến tới cái bàn gần cửa sổ, nhặt lên áo lông chồn màu tuyết trắng từ dưới đất, đặt ở bên trên cái ghế bên cạnh, lại liếc mắt nhìn chữ nhỏ xinh đẹp trên giấy tuyên, quay người ra khỏi phòng.
Châu nhi đứng trên hành lang ở ngoài cửa, trong tay ôm một xấp giấy tuyên, gặp hắn đi ra, đem vật liệu đưa tới trước mặt hắn, dặn dò:
- Cô gia, những vật này rất quan trọng. Lão gia nói, ngoại trừ nhị tiểu thư và cô gia, ai cũng không thể nhìn, cô gia nhất định phải cẩn thận đảm bảo.
Lạc Thanh Chu tiếp trong tay, nghi ngờ nói:
- Lão gia cũng nhắc đến ta sao?
Châu nhi gật đầu nói:
- Nhắc đến.
Lạc Thanh Chu không có nói thêm nữa, nói cảm ơn, đi xuống bậc thang. Lúc đi đến tiểu viện, Châu nhi đột nhiên hỏi:
- Cô gia, ngươi vừa rồi ở trong phòng có chiếm tiện nghi tiểu thư nhà ta hay không?
Lạc Thanh Chu dừng chân, nghĩ nghĩ, quay đầu nói:
- Không có.
Châu nhi không tin.
Hắn lại nói:
- Bất quá, tiểu thư nhà ngươi chiếm tiện nghi của ta.
Nói xong, ôm đồ bước nhanh rời đi.
Châu nhi sửng sốt một chút, nhìn bóng lưng của hắn, nhếch lên miệng nhỏ:
- Hừ, được tiện nghi còn khoe mẽ, có thể bị tiểu thư nhà ta chủ động chiếm tiện nghi, nằm mơ đều có thể cười tỉnh đấy.
Trong phòng, trên giường.
Khóe miệng Tần nhị tiểu thư mang theo mỉm cười, tựa hồ đang mơ mộng đẹp, miệng còn phát ra nói mê:
- Tỷ phu...
Lạc Thanh Chu ôm chồng giấy, một đường mất hồn mất vía.
Lúc đi qua Linh Thiền Nguyệt cung lúc, Bách Linh một bộ váy phấn, thanh tú động lòng người đứng trước cửa ra vào nhìn hắn nói:
- Cô gia, tối nay có đến thỉnh an tiểu thư nhà ta không?
Lạc Thanh Chu lấy lại tinh thần, nhìn nàng nói:
- Đại tiểu thư hỏi ta à?
Bách Linh yếu ớt đáp:
- Không có.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, lập tức hiểu được, nói:
-Được, vậy đêm nay ta tới.
Khóe miệng Bách Linh khẽ động, lộ ra một vòng ý cười, giòn tiếng nói:
- Cô gia, đêm nay đến sớm một chút nha.
Lạc Thanh Chu do dự một chút, đi qua nhìn nội viện một chút, thấp giọng nói: