Vẻ mặt Lạc Thanh Chu bình tĩnh nói:
- Thật có lỗi, Nguyệt Vũ cô nương, tại hạ mỗi ngày trong nhà đọc sách, rất ít đi ra ngoài, mà tại hạ cũng không am hiểu thi từ, cho nên đối với mấy thứ này cũng không chú ý.
Nguyệt Vũ mỉm cười nhìn hắn, không nói gì thêm.
Lạc Thanh Chu quay đầu, xốc màn cửa bên cạnh lên, nhìn thiếu nữ phía ngoài nói:
- Mệt không?
Châu nhi ngẩng đầu cười nói:
- Cô gia, nô tỳ không mệt đâu.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, nói:
- Ta hỏi Hạ Thiền cô nương.
Châu nhi: - ...
Ánh mắt Hạ Thiền nhìn thẳng phía trước, gương mặt xinh đẹp lạnh lùng, không để ý hắn.
Lạc Thanh Chu buông rèm xuống, quay đầu, ánh mắt nhìn qua đụng phải ánh mắt thiếu nữ đối diện.
Hai người đều không nói gì thêm.
Xe ngựa rất nhanh tới cửa chính phủ thành chủ.
Cửa chính, rất nhiều binh sĩ khoác ngân giáp trong tay cầm ngân thương.
Lạc Thanh Chu có thể rõ ràng cảm nhận được trên thân những binh sĩ này tán phát nồng đậm sát khí, hiển nhiên đều là binh sĩ đi ra từ chiến trường chết chóc.
Nguyệt Vũ tư thái thướt tha, dẫn đường phía trước.
Tại đến cửa cung điện, hộ vệ đưa tay ngăn cản Hạ Thiền và Châu nhi phía sau.
Lạc Thanh Chu quay đầu nhìn về phía hai thiếu nữ nói:
- Các ngươi ở chỗ này chờ.
Châu nhi đàng hoàng đi đến một bên cung kính đứng đó.
Hạ Thiền vẫn như cũ ở phía sau hắn, mặt lạnh lẽo, nắm chặt chuôi kiếm trong tay.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, quay người đi đến trước mặt nàng, đột nhiên cúi đầu xuống, xích lại gần lỗ tai nàng nói:
- Ngoan, chờ ở ngoài, chút nữa cô gia ra, cho ngươi ăn thêm mứt quả.
Hạ Thiền ngơ ngác một chút, mắt nhìn chằm chằm gương mặt hắn gần trong gang tấc, trong mũi ngửi ngửi khí tức quen thuộc trên người hắn, trong lòng cảm nhận được giọng nói ôn nhu của hắn, vẻ mặt đột nhiên có chút hoảng hốt.
Dừng một lát.
Nàng nắm chặt kiếm trong tay, quay người rời khỏi, cách xa những hộ vệ kia và cả Châu nhi, một người cô độc đứng dưới đại thụ cách đó không xa, ánh mắt nhìn phía hắn, trên gương mặt xinh đẹp kia vẫn lạnh lùng như băng.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, đi theo phía sau Nguyệt Vũ vào phòng.
Giẫm lên tấm thảm mềm mại, đi qua mấy nữ tử hộ vệ đứng thủ cửa chính, lại ngoặt vào một hành lang trang trí xa hoa.
Xuyên qua hành lang rồi vào một đại điện.
Phía bên phải đại điện, là một gian thư phòng.
Hai thị nữ mặc váy áo vàng nhạt đứng ở cửa, thấy hắn tới, ánh mắt đều nhìn về hắn.
Nguyệt Vũ đi tới cửa, cung kính cúi đầu vào trong nói:
- Điện hạ, Lạc công tử tới.
Một lúc lâu sau.
Trong phòng mới truyền đến một giọng nói thanh đạm của nữ tử:
- Cho hắn vào đi.
- Vâng.
Nguyệt Vũ quay đầu nhìn thiếu niên sau lưng một chút, ra hiệu hắn đuổi theo, sau đó dẫn đầu đi vào.
Lạc Thanh Chu theo sau lưng nàng, giẫm lên tấm thảm màu đỏ, vào phòng.
Lập tức, ngừng lại trước rèm châu.
Nguyệt Vũ cúi đầu, thối lui qua bên cạnh, nói khẽ:
- Lạc công tử, cứ đứng ở chỗ này đáp lời.
Lạc Thanh Chu khom người cúi đầu.
Trong phòng trước bàn dài, Nam Cung Hỏa Nguyệt một bộ váy dài rực lửa ngồi quỳ, tay cầm bút lông sói, đang viết chữ.
Tần nhị tiểu thư một bộ váy áo trắng thuần ngồi quỳ bên cạnh, nhẹ nhàng mài mực.
Lại qua một lát.
Nam Cung Hỏa Nguyệt vừa viết chữ, vừa lên giọng nói:
- Lạc công tử là người đọc sách, bản cung có mấy câu muốn hỏi công tử một chút, hi vọng công tử có thể giải đáp.
Lạc Thanh Chu cung kính nói:
- Điện hạ xin hỏi.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nói:
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!