Kỷ Thời Đình cúi đầu xuống giữa đôi chân của Diệp Sanh Ca.
Diệp Sanh Ca trợn tròn mắt, theo bản năng muốn rút lui, nhưng Kỷ Thời Đình dường như đã lường trước điều này, anh giữ chặt phần dưới cơ thể cô, không để cô di chuyển.
“Thời Đình… ư…”
Hơi thở nóng rực của anh phả lên vùng nhạy cảm của cô, khiến giọng cô trở nên lạc đi, không thể thốt ra thêm bất kỳ lời nào.
...
Hai tiếng sau, cả hai cuối cùng cũng rời khỏi bồn tắm.
Kỷ Thời Đình quấn Diệp Sanh Ca trong một chiếc khăn tắm, rồi bế cô trở lại phòng ngủ.
Cô tựa vào ngực anh, ánh mắt đờ đẫn. Gương mặt đỏ ửng, đôi môi sưng mọng khẽ mở, như thể vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi sự đê mê vừa trải qua.
Kỷ Thời Đình khẽ nhếch môi, đặt cô xuống giường. Anh cúi người xuống và lại một lần nữa chiếm lấy đôi môi cô.
Diệp Sanh Ca khẽ rên, trong tiếng rên có chút phản kháng.
Sau nhiều lần lên đỉnh, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, mơ hồ không còn biết hôm nay là ngày gì. Cơ thể cô hoàn toàn bị chi phối bởi giác quan, một cảm giác vừa ngọt ngào vừa xen lẫn chút sợ hãi. Nhưng Kỷ Thời Đình luôn biết cách làm cô quên đi nỗi sợ hãi đó, lôi cô vào vực sâu của đam mê hết lần này đến lần khác.
Lý trí còn sót lại không cho phép cô sa đọa thêm nữa.
Kỷ Thời Đình cảm nhận được sự chống cự của cô, chỉ cười nhẹ. Anh buông đôi môi đáng thương của cô ra, yết hầu khẽ động, sau đó lại tiếp tục hôn lên má và cổ cô. Những nụ hôn chậm rãi, tỉ mỉ đầy kiên nhẫn khiến Diệp Sanh Ca cắn chặt môi, âm thanh đứt quãng thoát ra từ miệng cô.
Vài phút sau, Kỷ Thời Đình chậm rãi nhưng đầy dứt khoát chiếm lấy cô một lần nữa.
...
Diệp Sanh Ca không nhớ mình đã chìm vào giấc ngủ khi nào. Sau nhiều lần lên đỉnh, cơ thể cô rã rời, mềm nhũn đến mức nằm gục trên chiếc giường êm ái mà không thể nhấc nổi cánh tay.
Đôi tay nóng rực của Kỷ Thời Đình vẫn đang vuốt ve khắp cơ thể cô, xoa dịu những vùng cơ đau mỏi, làm cho cô càng thêm mê man.
Khi tỉnh dậy, căn phòng vẫn tối, chỉ có vài tia sáng yếu ớt lọt qua khe hở của rèm cửa, cho cô biết bây giờ đã là ban ngày.
Diệp Sanh Ca biết mình nên dậy, nhưng cơ thể quá mềm nhũn, cô chẳng muốn động đậy chút nào.
Cô phải thừa nhận, có lẽ tối qua là lần mà cô trải nghiệm thăng hoa nhất. Bởi Kỷ Thời Đình luôn cố gắng làm cô hài lòng, mỗi khi cô cảm thấy không thoải mái, anh lập tức dừng lại.
Diệp Sanh Ca thấy bối rối. Nếu anh đã không còn yêu cô, tại sao lại làm tất cả những điều đó? Chỉ vì biết ơn sao?
Đúng lúc đó, có người đẩy cửa bước vào.
Diệp Sanh Ca theo bản năng xoay người lại, kéo chăn che kín người.
Tiếng bước chân quen thuộc dần đến gần.
Là Kỷ Thời Đình.
Cô vẫn nằm im dưới chăn, không nhúc nhích, cho đến khi anh kéo tấm chăn xuống.
Anh đã kéo rèm ra, ánh sáng chói lòa khiến cô theo phản xạ nhắm mắt lại.
“Em tỉnh rồi à?” Kỷ Thời Đình cúi xuống, nhẹ nhàng vuốt ve má cô, khóe môi khẽ nhếch lên. “Đói không?”
Diệp Sanh Ca mở mắt ra, đối diện với ánh mắt đen sâu thẳm của anh.
Trong một khoảnh khắc, cô nghĩ rằng có lẽ mọi thứ vẫn chưa thay đổi gì.
Cô cảm thấy mắt mình nóng lên, theo bản năng đáp lại bằng một tiếng "ừm", rồi vòng tay ôm lấy eo anh, giọng mang chút nũng nịu.
“Đói quá rồi… Bây giờ mấy giờ rồi?”
“Đã hai giờ chiều rồi.” Anh vỗ nhẹ lên cổ tay cô, “Mau mặc đồ vào rồi xuống ăn.”