Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chồng Cũ Của Tôi Lại "Được" Rồi

4.

"Cô gấp như vậy à? Muốn tìm bố cho con tôi đến vậy cơ à?"

Sắc mặt Lữ Tống tái nhợt, anh ngồi vào ghế lái chính và hỏi.

Anh vừa gặp một sản phụ bị vỡ ối trên đường nên vội khoác áo blouse vào, kiểm tra sơ qua thì không thấy có gì bất thường nên đã gọi 120.

Nào ngờ, anh vô tình ngước lên và nhìn thấy cảnh tôi bị con trai của đối tượng xem mắt sàm sỡ nên vội chạy vào.

Anh không ngừng hỏi tôi khiến tôi chẳng biết nên mở lời thế nào.

Anh nói đúng, tôi thực sự rất vội.

Nếu không nhanh tìm được ai đó thì đoán chừng mẹ tôi sẽ cắm rễ ở nhà anh mất thôi.

Tôi gật đầu.

"Chẳng phải anh có một hàng dài người từ đây sang Pháp chờ sinh con cho anh sao? Cũng gấp đấy nhỉ."

Lữ Tống quay sang nhìn tôi, từ ánh mắt kia, tôi biết anh lại coi tôi như con ngốc nữa rồi.

"Cô đến nhà tôi rồi à?"

"Ừm."

Chắc mẹ anh đã tố cáo với anh rồi.

Tôi vội vàng bổ sung.

"Tôi không bắt nạt mẹ anh, cũng không đòi tiền nuôi dưỡng."

"Cô đến đó bằng cách nào?"

Lữ Tống phớt lờ lời giải thích nhạt nhẽo của tôi rồi chuyển chủ đề.

"Leo cầu thang chứ còn gì nữa, anh không biết khu chung cư của anh như thế nào hả?"

Anh quay đầu lại nhìn tôi như thể chả hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Không còn gì đau khổ hơn.

"Hai người họ lớn tuổi rồi thì cứ để họ cãi nhau đi, cô tham gia vào làm gì? Chẳng lẽ cô cũng già rồi à?"

Tôi lắc đầu.

"Hôm nay anh lắm lời quá, rốt cuộc anh muốn nói cái gì?"

Tôi giận dữ chất vấn.

Nếu mẹ anh không bắt tôi tới thì đời nào tôi lại muốn cãi nhau với hai người đó chứ.

Nhưng cũng nhờ vậy mà tôi đã biết thái độ của nhà bên ấy.

"Tôi muốn nói rằng... tôi không yên lòng khi thấy cô giao con của tôi cho người khác chăm sóc. Hay là….”

Tôi ngắt lời Lữ Tống, hét lên: "Mẹ kiếp, anh muốn cướp con tôi?"

"Không thể được, không thể đưa con cho anh được, anh vừa ngủ dậy đã muốn cướp đi đứa con mà tôi mang nặng chín tháng mười ngày cơ á? Không được, dừng xe lại."

"Dừng xe lại."

"Tông môn nhà anh, dừng xe lại cho tôi."

Khi về đến nhà, mẹ và con trai tôi đều đã ngủ.

Khung cảnh thật bình yên làm sao.

Tôi tắm rửa sơ qua, hâm lại món canh hầm mà mẹ tôi đã nấu và để sẵn trong tủ lạnh, xong xuôi tất cả, tôi lại đến buổi hẹn chiều nay.

Nào ngờ tôi và Lữ Tống lại đụng mặt nhau.

Anh đỗ xe dưới nhà tôi, khoanh tay đứng đợi trước xe, tóc tai được chải chuốt tỉ mỉ lắm.

Trông rất có sức sống, ai không biết còn tưởng đang đi xem mắt đấy chứ.

Tôi đi ngang qua anh, chuẩn bị gọi một chiếc taxi.

Tôi không thể tiếp xúc với anh quá nhiều được, ngộ nhỡ anh đang tính kế cướp con trai tôi đi thì sao?

"Đứng lại."

Lữ Tống gọi tên tôi.

Tôi không dừng lại mà tăng tốc độ nhanh hơn.

"Cố Thanh, nếu cô còn không dừng lại thì tôi sẽ đi thẳng lên lầu đấy."

Á à, dám đe doạ tôi cơ đấy.

Tiếc là anh thắng rồi.

Quả nhiên Lữ Tống đi xem mắt thật.

Anh nói đó là con gái của bạn thân mẹ anh ta, mới từ Pháp về.

Từ nhỏ cô ta đã thích Lữ Tống, nên vừa mới tốt nghiệp xong, cô ta đã vội vàng liên lạc với mẹ của anh.

Dù biết rằng Lữ Tống đã qua một đời vợ nhưng cô ta không bận tâm, vừa mới xuống máy bay đã đi thẳng đến quán cà phê này.

Khi xuống xe, đối tượng xem mắt của tôi nói anh ta bị tắc đường nên sẽ đến sau.

Tôi ngồi đợi anh ta trong quán.

Nhưng trùng hợp là chỉ còn một bàn bốn người.

Tôi chưa kịp từ chối thì Lữ Tống đã kéo tôi ngồi đối diện với cô em người Pháp nọ.

Anh ta ăn nói rất lịch sự và khiêm tốn: "Dương Cẩm, đây là vợ cũ của anh, em đừng để ý nhé."

Mẹ nhà anh, không để ý mà được cơ á?

Đây chẳng phải lần đầu tiên Lữ Tống đi xem mắt, vậy mà anh ta cũng có thể nói ra những lời như vậy ư?

Nhưng điều tôi không ngờ tới là…

Em gái người Pháp cũng rất mê “trà”.

"Ồ, là chị dâu cũ ạ, hai năm qua chắc chị đã vất vả chăm sóc cho anh trai em rồi nhỉ, nhìn sắc mặt chị không được tốt lắm."

"Anh cũng thật là, bận rộn đến nỗi không quan tâm lo lắng cho chị dâu cũ luôn, trông chị như ngoài bốn mươi rồi á, sắp bằng mẹ em luôn rồi."

"Anh à, sau này anh nhớ đừng đối xử với em như vậy nhé."

Ừm…..

Tôi mới hai mươi tám thôi đấy.

Đừng giận, mày có giận thì cũng chả có ai bồi thường cho mày đâu.

Tôi cố kìm nén cơn giận và nhấp một ngụm cà phê lớn.

Sau đó phun hết lên mặt em gái người Pháp.

"Ôi trời, sao cà phê này nóng thế... bỏng cả miệng. Chị dâu cũ không cố ý đâu, em có bị thương không?"

Tôi làm lố rút giấy ra rồi chà lên mặt cô ta.

Bà đây cố tình làm thế đấy, ý kiến gì không?

Một người sắp tròn ba mươi tuổi như tôi mà lại bị một đứa trẻ ranh hãm hại cơ á?

Tôi đã sớm nhìn ra trên mặt cô ta có vài cái mụn, thế nên tôi tốt bụng tặng cho cô ta ít cà phê để mụn sớm rụng ra.

"Không sao không sao, chị dâu cũ cứ ngồi đi, em vào nhà vệ sinh rửa mặt một chút, chị vừa mới sinh xong, đầu óc không bình thường cũng là điều dễ hiểu mà."

Em gái người Pháp cầm lấy giấy rồi lắc mông đi vào nhà vệ sinh.

Chết tiệt, tôi mà lại thua cơ đấy!

Lữ Tống đang bận xem tài liệu trên điện thoại, từ lúc giới thiệu Dương Cẩm xong, anh không rảnh mà quan tâm đ ến chúng tôi.

Cho nên cảnh tượng vừa rồi, có lẽ anh chỉ nhìn thấy hình ảnh tôi phụt nước vào mặt Dương Cẩm mà thôi.

Anh mở miệng muốn nói gì đó, nhưng tôi đã giành nói tưrớc.

"Là anh bảo tôi ngồi xuống đấy nhé. Chính cô ta khiêu khích tôi trước, may mà anh không diễn cảnh anh hùng bảo vệ trà xanh, bằng không tôi cũng phụt vào mặt anh luôn rồi."

Nói xong, tôi đưa mắt ra hiệu cho anh nhìn chỗ cà phê còn lại trên bàn.

Nào ngờ Lữ Tống vươn tay rút khăn giấy ra, sau đó anh nhẹ nhàng lau môi cho tôi... và cả vết cà phê trên ngực tôi nữa.

"Hừ, đúng là đầu óc không được thông minh cho lắm, phun vào người khác mà còn tự làm bẩn mình nữa chứ. Tôi có thể yên lòng giao con cho cô nuôi sao?"

Anh có ý gì?

Lại muốn đi đường vòng để tranh giành quyền nuôi con à?

Tôi gạt tay anh ra rồi đi vào phòng vệ sinh.

Bởi vì... sữa bị tràn rồi.

May mà tôi cố ý mặc đồ màu tối.

Nhưng khi Lữ Tống dí sát vào người tôi, anh vẫn nhìn thấy nó.

Ánh mắt Lữ Tống bối rối không biết nhìn vào đâu, nhưng anh vẫn lau vệt cà phê trên người tôi theo thói quen.

Cảnh tượng quá đỗi xấu hổ nên tôi đành vội vã vào phòng vệ sinh.

Vừa hay đụng phải đối tượng xem mắt vừa mới tới.

"Còn chưa hết thời gian ở cữ à."

Anh ta đánh giá tôi từ trên xuống dưới với ánh mắt khó xử.

Thậm chí anh ta còn đặt tay lên mũi nữa chứ.

Tôi gật đầu.

"Thế thì để lần sau chúng ta nói chuyện nhé?"

Tôi tiếp tục gật đầu.

Còn có lần sau cơ à? Rõ ràng vẻ mặt này đang muốn nói: Chúng ta không thể đến với nhau đâu.

Tôi biết dù gì thì chuyện này cũng là do anh tình tôi nguyện, bởi vậy tôi chẳng có gì để phàn nàn cả.

Xét cho cùng, điều kiện của anh ta cũng tốt. Chưa kể dáng dấp có vẻ đàng hoàng trung thực thì nguồn thu nhập từ gara của anh ta cũng được xếp vào hàng trung bình.

Có lẽ thấy tôi ngang hàng với anh ta, thậm chí còn nhỉnh hơn anh ta một chút, thế nên anh ta mới đồng ý tới buổi xem mắt này.

Dương Cẩm kéo tôi về chỗ ngồi.

Nói cách hoa mỹ thì tôi là nhân chứng của họ.

Tôi nghiêm túc đóng vai người câm trong chuyện này.

Việc có vợ cũ làm nhân chứng thực sự rất hiếm, đúng là mở mang kiến thức cho những người xung quanh mà.

Tôi miễn cưỡng ngồi xuống, cắn từng miếng bánh nhỏ.

Thành thật mà nói, tôi đang đói lắm.

Suốt cả ngày dài mà tôi chỉ mới uống chút canh gà do mẹ nấu vào buổi trưa, miệng lưỡi cứ nhạt thếch.

Bây giờ nhìn thấy chiếc bánh nhỏ này, tôi chẳng muốn đi đâu nữa.

"Chị dâu cũ hảo ngọt ghê, cơ mà anh trai em thì không, anh ấy không chịu được đồ ngọt."

Tôi vờ gật đầu.

Lữ Tống thực sự ghét ăn đồ ngọt.

Trước kia tôi mang về nhà một sản phẩm mới của công ty để anh nếm thử, nào ngờ anh mới nhấp một ngụm đã vội đi pha nó với nửa chai nước rồi mới uống tiếp.

Về sau, tôi không để đồ ngọt trong tủ lạnh nữa, tránh để anh thấy lại buồn nôn, vì anh buồn nôn sẽ khiến tôi buồn nôn theo.

“Nhưng độ ngọt của em lại vừa vặn với anh trai, ngọt mà không béo, anh nói xem có đúng không?”

Dương Cẩm thoắt cái đã véo má nịnh nọt Lữ Tống.

Chết tiệt, sao lại diễn tuồng sến súa trước mặt tôi thế này?

Ai mà không biến diễn ba cái trò này chứ.

Khụ... Ối chà... Tôi không biết thật.

Cô ta lại thắng rồi.

Lữ Tống nhướng mày liếc tôi rồi thấp giọng “ừm” một tiếng.

Hờ, nhìn tôi xong “ừm” làm gì.

Đi trông chừng em gái mưa của anh cho kỹ vào.

Tôi lườm anh ta cháy mặt, sau đó tiếp tục cắn thêm một miếng bánh nhỏ.

Khi liếc mắt trông sang, tôi thấy khóe miệng Lữ Tống hơi cong lên, nhưng nụ cười ấy vụt tắt rất nhanh.

Sau đó, một loạt bánh ngọt trước mặt tôi đã bị người ta dọn đi.

"Làm cái gì thế? Các người nói chuyện với nhau đi, lấy bánh ngọt của tôi làm cái quái gì?"

Tôi không hài lòng nhìn thức ăn trên đ ĩa của người phục vụ rồi lên án Lữ Tống.

"Đủ rồi, ăn nữa sẽ đau dạ dày đấy."

Lữ Tống đưa tay ra hiệu cho nhân viên phục vụ đi xuống, sau đó anh tiếp tục nhìn vào điện thoại.

Không ăn thì không ăn.

Tôi bắt đầu ngồi nghịch điện thoại.

"Đến giờ rồi, chơi nữa không tốt cho mắt đâu."

Sau đó, Lữ Tống lấy điện thoại của tôi và nhét vào túi của mình.

Tôi……

"Chồng cũ à, các người ân ân ái ái trước mặt tôi, còn muốn tôi ngồi làm bóng đèn nữa á?"

Tôi bất lực nhìn Lữ Tống, vô tình nhìn thấy tài liệu anh đang đọc.

"Chăm sóc cơ thể phụ nữ trong thời gian ở cữ.

Quản lý tâm trạng của phụ nữ sau sinh.

Chế độ dinh dưỡng tốt cho phụ nữ sau sinh.

Vừa sinh xong ăn năm miếng bánh ngọt có được không?"

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!