Trần Nghiêm dùng bàn tay to che lại đôi mắt Nhan Tiểu Linh, anh ấn mặt cô xuống giường, thắt lưng di toàn bộ chính mình to lớn vào khe hở giữa hai đùi non đang khép.
To lớn của anh nằm giữa hai đùi non cọ xát cùng vành môi u hoa, thô dài cắm rút qua khe hở giữa đùi chà chà lên u hoa sau cao trào đã ẩm ướt.
Nhan Tiểu Linh há hốc lớn, cô run bần bật lên vì hai mươi sáu năm trời qua cô không hề đụng chạm vào đàn ông. Ngay bây giờ, cái thứ khủng khiếp kia vừa thô vừa dài đang cắm rút giữa hai chân, đùi non cảm nhận từng cái thúc đẩy của anh, cô có thể đo lường được thứ đó dài đến thế nào.
Trái tim cô lùng bùng, thở cũng không dám thở mạnh, anh cắm rút phía dưới làm cho há hốc, vừa sau cao trào gương mặt đỏ bừng bừng như mặt trời nắng đỏ, thở ra chỉ toàn hơi nóng.
Cô không có phản kháng, chỉ nằm nghiêng một cách đầy cứng nhắc, hai bàn tay nhỏ nắm lấy đệm giường màu trắng, há hốc đã đủ, cô đã đủ thời gian để nhận thức việc hai người đang làm. Nhan Tiểu Linh nắm lấy đệm giường, gương mặt đỏ bừng ngậm chặt miệng lại.
Anh ta không đi vào, không đi vào, anh ta chỉ đang cọ sát giữa đùi cùng hạ thể của cô, anh không đi vào cho nên... Sẽ chẳng có chuyện gì. Nhan Tiểu Linh đang cố gắng trấn an tâm lý của mình, dù sao thấy thì cũng bị nhìn thấy cả rồi, bị sờ một chút cũng chẳng sao, cùng lắm là đang cắm một chút cũng chẳng sao... Chỉ cần nó không cắm vào chỗ kia.
Chỉ cần hai người họ không đột phá bước cuối cùng là được, cho nên tôi ơi, hãy cố gắng một chút, chỉ cần nhẫn nhịn thêm một chút nữa thì sẽ ổn.
Không sao!
Haha, bị sờ thì đã làm sao, haha, có bị cắm cũng chẳng sao hết, nó không cắm đúng chỗ mà, haha không sao cả!
Nhan Tiểu Linh bậm chặt môi, cô đang cố gắng nghĩ mọi chuyện một cách tích cực nhất trong khi cái gậy thô dài kia liên tục chà giữa hai đùi non. Ma sát lên thành u hoa ê ê ẩm ẩm, Nhan Tiểu Linh rùng người, tuyệt nhiên miệng cô vẫn ngậm rất chặt, không hề có bất kì âm thanh rên rỉ nào từ miệng cô ngoại trừ hơi thở nặng nề mỗi khi anh cắm rút nó.
Trần Nghiêm hạ bàn tay to lên thắt lưng Tiểu Linh, dùng lực xoay cô nằm úp xuống, rồi lại nắm lấy hông cô kéo khỏi giường.
"Oái..."
Cô thốt lên một tiếng vì bất ngờ, anh đột nhiên úp cô xuống rồi kéo cô ngược xuống, chân cô chao đảo đứng trên mặt đất, anh hoàn toàn ngự trì ở phía sau lưng cô. Hai tay anh giữ dưới thắt lưng cô, một tay chạy lên trên bắt lấy một bên ngực nắm lấy.
"Anh đừng có nắm..." Nhan Tiểu Linh vừa thẹn vừa xấu hổ, bàn tay nhỏ nắm lấy cánh tay anh đẩy ra, nhưng ngực bị nắm, hông cũng bị nắm, giữa chân thì hung khí đang trướng to đùng, cô lúc này đến một cái nhút nhích cũng không dám.
Cô đã tự trấn an mình dù có bị anh sờ một chút thì cũng không sao, dù gì thì cô cũng bị anh nhìn thấy hết thảy rồi nhưng... Cái này không phải là sờ một chút nữa.
Trần Nghiêm cứ thế ở phía sau giữ lấy Nhan Tiểu Linh, thân thể cô đủ nhỏ để anh bọc hết trong lòng, mùi hương từ mái tóc cô hoà trộn cùng mồ hôi, mùi hương của thiếu nữ lần đầu làm chuyện người lớn phản phất vào mũi, còn có mang theo mê luyến đầu độc đầu óc một gã đàn ông cũng chưa từng chạm vào phụ nữ.
Gậy thô nằm giữa hai chân chà chà, cái gậy kia ngay lúc này đã thô trướng dựng lên, uy lực nằm giữa hai chân cô. Trần Nghiêm bắt đầu di chuyển thắt lưng lui đẩy vào giữa hai chân cô, toàn thân anh ngay lúc này cũng vì xúc cảm lần đầu mà hưng phấn vô cùng, gương mặt tuấn soái trở nên ma mị, hơi thở nóng hổi phà xuống người Nhan Tiểu Linh, cảm giác ngay lúc này của anh có thể nói là đang ngự ở tiên bồng đảo, quả thật rất khác biệt so với tự thủ bằng bàn tay.
Đây chỉ là anh cọ ở bên ngoài đã mang đến hưng phấn như thế, nếu anh cắm vào, chắc chắn sẽ sảng đến điên mất. Kể cả mền mại đồi thịt nằm trong lòng bàn tay anh, mỗi một cái xoa nắn đều khiến tay anh như muốn tan chảy.
Có trời mới biết, anh muốn cắm vào, anh muốn cắm vào!
Nhưng anh không thể làm như thế, dục vọng làm lưu mờ thần trí anh nhưng lương tâm còn vươn lại một chút tỉnh táo, không cho phép bản thân cắm vào.
Váy bồng bị đẩy lên theo bàn tay nằm trên ngực, phía dưới lộ ra từ bụng nhỏ trắng hồng đỏ ửng đến hông bụng trắng múp cùng một cái gậy đang cắm vào từ phía sau.
Mỗi một cái anh lui ra đều lui rất xa, gần như lui đến y đầu vụt khỏi mông đùi Tiểu Linh, sau đó anh lại trượt vào rất tuyệt đối. Làm cho cô cảm nhận rõ cái kia thô dài đến thế nào, mỗi khi anh lui ra, cái gậy trướng ngẩn cao đầu, y đầu chạm vào miệng u hoa rồi trượt qua.
Mấy lần anh đùa giỡn như thế khiến cho tim Nhan Tiều Linh muốn nhảy khỏi lồng ngực, cô sợ nó sẽ trượt vào trong, bởi phía dưới lúc này hoàn toàn ướt đẫm.
Bà già nó, cô móc cả buổi nó không chịu ướt, anh ta chỉ ghẹo có mấy cái bây giờ nó lại đầm đìa như ao cá thế kia. Không thể nào ngừng lại ướt đẫm đó được, y đầu lui ra liền chạm vào miệng hoa xong lại trượt qua. Nhan Tiểu Linh nấc ra mấy âm hoảng vội vì sợ nó đi vào, lỗ tai cô chỉ nghe được âm thanh lùng bùng của tim mình.
"A..."
Anh vừa mới lui vừa mới trượt qua, Nhan Tiểu Linh mặt mày đỏ hoe rên rỉ, cô phản ứng lại, hai chân nhấc lên một bước, bàn tay nhỏ dùng lực muốn thoát khỏi tay anh. Nhưng Trần Nghiêm rất gọn ôm lấy cô, cô có bước lên một bước, anh cũng đem chính mình bước lên một bước, gậy th*t đàm áp lướt qua u thịt chà sát hai bên đùi. Đùi non của cô lúc này đã phát đỏ, u thịt toàn bộ đều đỏ, thân thể run rẩy bị anh quấn lấy.
"Đừng động, tôi không đảm bảo đâu" Trần Nghiêm thở ra một hơi dài thượt, âm thanh từ anh nóng rực khản đặt phủ lên vai cô, bàn tay trong lớp váy hai ngón cái và ngón trỏ ngắt nhéo nụ hồng trên ngực.
Nhan Tiểu Linh mếu máo, run rẩy toàn thân làm cho giọng cũng run theo, cô không hiểu anh đang nói cái gì.
"Không... Không đảm bảo?"
Trần Nghiêm thoái lui gậy th*t toàn bộ, đến mức y đầu chạy đến trước miệng u hoa, anh dùng lực thúc vào một thúc.
"Oa..."
Y đầu sượt qua miệng u hoa, Nhan Tiểu Linh nấc ra một tiếng, cô buông ra tay anh, hai chân run chao đảo, hai tay bám lấy thanh giường đặc dụng.
"Em mà động, nó có cắm vào thì đừng trách tôi."
"..." Nhan Tiểu Linh mím chặt môi, toàn thân đỏ mẫn bám vào thành giường đặc dụng, gương mặt mếu máo ửng lên, vừa vì sợ hãi vừa vì sảng khoái lạ lẫm, vòng tay anh ta to qua, từ phía sau cứ thể bọc trọn cô.
Cô thều thào âm thanh rên rỉ "A... Anh đừng vào..."
Ngàn vạn lần đừng có đi vào, thanh bạch hai mươi sáu năm đống mạng nhện của cô, không thể tan biến ở trong cái tình cảnh đến con chó cũng cười như thế này.
"Thế thì ngoan một chút, đừng có động" Trần Nghiêm thở nặng, ngón tay ngắc nhéo nụ hoa rồi nắm lấy toàn bộ thịt mềm xoa nắn, phía dưới trào phúng luật động thắc lưng giữa hai chân nhỏ đang run rẩy khép lại kia.
Dù anh không đi vào, sau một loạt điên cuồng cọ xát bên ngoài u hoa cũng trở nên nôn nóng bức rức, bồn chồn cơn khoái hoạt rỉ ra chất dịch trong trắng. Dịch nhờn ấy rỉ ra làm ướt thân gậy, biến chiếc gậy của anh trở nên ướt đẫm, giữa hai chân cô biến thành ma trận nhầy nhụa.
Mỗi cái anh trượt qua phát ra tiếng nước nhóp nhép, Tiểu Linh thẹn cực điểm, âm thanh ướt át ách ách phía dưới, cô bấu lấy thanh giường, ngực bị anh bóp đến cứng rắn. Mái tóc ướt đẫm mồ hôi, đầu vứt vào lòng ngực phía sau rỉ ra một tiếng rên rỉ mê muội.
"Aa."
Cao trào trôi qua làm cho cô mềm nhũng, chỉ là cọ bên ngoài lại có thể làm cho cô cao trào, thật là kỳ lạ. Nhan Tiểu Linh mềm nhũng như quả bông, hai chân bủn rủn thả ra cái gậy kia, cô mệt quá, cô không giữ nổi nó, cô chỉ muốn ngã xuống chăn bông, ngay lập tức người phía sau phản ứng véo vào ngực cô.
"Khép chặt lại."
"Ức..."
Bỗng một âm thanh mở cửa phát ra, Trần Nghiêm ngay tức khắc túm lấy miệng cô ngăn lại âm thanh hổn hển rên rỉ.
"Bác sĩ Trần, anh chưa nghỉ trưa nữa à?" Một giọng nữ phát lên dò hỏi, bọn họ cách nhau một tấm màn che, dù có người đi vào, Trần Nghiêm bịt miệng cô nhưng phía dưới vẫn rất nhịp nhàng.