Rượu rót không ngừng, nếu như Hoàng Phương Phi còn không biết những tên đàn ông thối tha này đang giở trò gì thì đúng là uổng công lăn lội ngoài xã hội, uống được ba hiệp, Hoàng Phương Phi hơi choáng váng, mặc dù đã nhắc đến chuyện hợp tác, nhưng Tạ Văn Đức vẫn không chịu nói rõ, khiến cho công việc của cô ta không thể triển khai được, Hoàng Phương Phi cảm thấy chán ghét, liền tìm cớ vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Hoàng Phương Phi vừa đi, Đoàn Ân Long vui vẻ nói: “Cô em này rất vừa ý tôi, tối nay nhắm trúng cô ta rồi, cảm ơn Văn Đức, ông khá lắm”.
Được cậu cả nhà họ Đoàn khen ngợi, cái mặt già của Tạ Văn Đức tươi như hoa, sau đó lấy trong túi quần ra một cái túi nhỏ màu xanh rồi mở ra dốc vào tay, sau đó cúi người định bỏ vào ly rượu của Hoàng Phương Phi: “Cậu Đoàn, có thứ thuốc này rồi, cho dù cô ta có là liệt nữ gì đi nữa thì tối nay cũng sẽ chủ động bò lên giường cậu mà thôi”.
‘Trần Quán Hi’ đang định rời đi thì thấy cảnh này, anh ta bất bình tiến tới chặn tay Tạ Văn Đức lại: “Ông làm như vậy là có ý gì hả?”
“He he, cậu chủ, thuốc này gặp nước là tan, không phải chúng ta đang giúp cậu Đoàn tìm chút vui vẻ ư, cậu yên tâm, làm xong việc, ngày mai có kiểm tra nước tiểu cũng không tra ra được gì đâu, chúng ta chụp vài tấm hình nữa, sẽ chẳng xảy ra bất kỳ chuyện gì”, cái mặt già của Tạ Văn Đức hiện ra vẻ vô cùng gian manh, thật khó tưởng tượng lãnh đạo của một bệnh viện cấp thành phố lại có vẻ mặt như vậy.
‘Trần Quán Hi’ có chút kỳ thị: “Không phải tiền trao cháo múc ư? Sao lại dính đến thứ tệ lậu này, anh vợ, chơi thì chơi, chúng ta không thiếu tiền, nhưng con gái nhà người ta không tình nguyện, dùng thứ này có phần đê tiện”.
Tạ Văn Đức nhe răng cười nói, để lộ hàm răng vàng khè: “Ha ha, cậu chủ, cậu yên tâm đi, cần làm gì thì cứ làm, mọi chuyện sẽ đâu vào đó, hơn nữa cô ta còn có chuyện muốn xin tôi, xong việc này, tôi ký hóa đơn chục triệu đó cho cô ta, không biết chừng cô ta còn phải cảm ơn chúng ta nữa là”.
“Con mẹ ông, ông đã hơn 50 tuổi đầu rồi, sao không nói được lời nào giống người thế? Con gái ông đã lớn chưa? Ông không sợ nghiệp quật hay sao?”, ‘Trần Quán Hi’ lật mặt cực nhanh, trở giọng nặng nề, anh ta ghét nhất loại người đê tiện như này, mặc dù bản thân cũng rất xấu xa, nhưng trước giờ không hề làm chuyện cưỡng bức ai, luôn cho mình là người mẫu mực trong số những kẻ cặn bã.
Đoàn Ân Long vốn tưởng Hoàng Phương Phi tự nguyện tới đây kiếm tiền, nhưng với bầu không khí si mê dâm đãng này, mặc dù anh ta cũng không thích cho lắm, nhưng có trách thì trách Hoàng Phương Phi quá đẹp, anh ta không quản nổi dục vọng dưới đũng quần mình, cho dù lát nữa chỉ làm được một lần cũng cam lòng, vì thế Đoàn Ân Long đẩy ‘Trần Quán Hi' ra và nói: “Ở đây không có việc của cậu, tránh ra!”
‘Trần Quán Hi’ lập tức nổi giận, nhưng vẫn kiềm chế, mặc dù anh ta không chấp nhận mấy chuyện kiểu này, nhưng chẳng thể làm gì được, người anh vợ trước mặt thật sự muốn chơi trò cưỡng bức, anh ta lại không có cách nào ngăn cản, dù sao cũng không thể đối đầu với anh vợ được, anh ta đã tính toán rất lâu mới leo lên được chiếc thuyền lớn nhà họ Đoàn, không thể đắc tội với Đoàn Ân Long chỉ vì một cô gái mới nói chuyện vài câu được, tính chính trực thì có đấy, nhưng tuyệt nhiên không nhiều.
“Ha ha, em thật sự không nhìn nổi chuyện này nữa, một đám rồng rắn ô hợp bày trò, anh sớm muộn cũng hại chết cả nhà họ Đoàn thôi Đoàn Ân Long!”, 'Trần Quán Hi' bỏ lại một câu rồi rời đi, mắt không thấy thì lòng không phiền.
Đoàn Ân Long nhổ một bãi nước miếng, coi thường nói: “Bày trò, chuyện của tôi đến lượt cậu quản chắc? Con mẹ nó, không tự xem xem mình là cái thứ rác rưởi gì đi!”
Tạ Văn Đức cảm thấy mình như kiểu con tằm tự nhốt mình trong kén, ông ta ngồi yên một bên không dám lên tiếng, trong lòng suy nghĩ mình nên bỏ thuốc này vào hay là không bỏ đây.
Đoàn Ân Long châm một điếu thuốc, nghiêng đầu sang một bên: “Ông cứ làm chuyện ông cần làm, tôi không thấy gì hết”.
Ý tứ rất rõ ràng, hành động bẩn thỉu này là ông tự nghĩ ra, không liên quan gì đến tôi, tôi chỉ đi ngang qua mà thôi.
Tạ Văn Đức thở phào một hơi, may là cậu Đoàn này vẫn đứng về phe mình, thế là đủ rồi, chỉ cần anh ta vui vẻ, ông ta muốn ngồi ghế viện trưởng này bao nhiêu lâu cũng không thành vấn đề, còn về ‘Trần Quán Hi’ vẫn chưa giải quyết xong kia, ông ta cũng lười quan tâm, đã bằng này tuổi còn giả vờ chính nghĩa, có giỏi thì đưa cô ta đi luôn đi, hơi tí đã sợ mất mặt thì anh hùng cái nỗi gì!
Tạ Văn Đức bỏ viên “kẹo đá” vào ly của Hoàng Phương Phi, ông ta đánh mắt ngầm ý với Đoàn Ân Long, hai người giải thích hoàn hảo cho cái gì gọi là ra vẻ đạo mạo.
Trong phòng vệ sinh.
Hoàng Phương Phi vừa rửa mặt xong đang định đi ra, dựa vào cửa chứng kiến được hết sự việc vừa rồi, điều duy nhất khiến cô ta ám ảnh sâu sắc là Tạ Văn Đức bỏ “kẹo đá” vào ly rượu của mình, cái thứ đó nhìn thế nào cũng biết chẳng phải đồ tốt lành.
Một người dày dạn kinh nghiệm xã hội như Hoàng Phương Phi làm sao không hiểu trò đó là gì, cô ta đã đi tiếp rượu người khác rất nhiều lần rồi, nhưng chưa có ai dám nghĩ đến việc giở trò này, hơn nữa còn dùng thủ đoạn bỉ ổi như vậy, xem ra Tạ Văn Đức to gan lớn mật như thế, đa phần là cậy vào gia thế của cái người họ Đoàn kia.
Vấn đề là giờ phải làm sao?
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!