Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chiến Binh Bất Bại - Long Thiên (FULL)

Haiz, phụ nữ đúng là thứ lắm chuyện phiền phức.  

             Long Thiên tự ai tự oán một câu mà bất kể người đàn ông nào nghe được cũng muốn đánh chết anh.  

             "..."  

             Hơn mười hiệu thuốc quy mô lớn cùng quay lưng, đây là chuyện lớn, cả tập đoàn Vương Thị gần như có thể dùng hai chữ rung chuyển để miêu tả. Đặc biệt là nhân viên phòng kinh doanh, đại đa số các đơn trả hàng của hiệu thuốc khiến họ khổ sở không nói nên lời, vốn dĩ họ còn đang mong đợi kiếm được thêm phần trăm từ những đơn hàng này, nhưng xem ra bây giờ ngay đến lương cơ bản cũng không đảm bảo được nữa rồi. Dù sao cứ tiếp tục thế này thì công ty chắc chắn sẽ cắt giảm nhân sự.  

             Trưởng phòng kinh doanh Hoàng Phương Phi càng như ngồi trên đống lửa hơn, sáng sớm trong buổi họp đã nghe Vương Lệ Trân nói những ngày tới đây có thể sẽ rất khó khăn, mọi người hãy cùng nhau cố gắng vượt qua. Hoàng Phương Phi còn chưa biết chuyện gì xảy ra, cứ tưởng chỉ là những lời nghiêm khắc thúc giục hàng ngày của chủ tịch Vương. Mãi đến sau khi bốn người cấp dưới liên tiếp báo cáo thì cô ta mới tối sầm mặt lại, sốt ruột cử người đi thăm dò tin tức. Sau đó mới biết công ty dược phẩm Tần Thị đã phát động trận chiến cạnh tranh giá, hơn nữa trước khi trận chiến xảy ra họ còn không nhận được bất cứ tin tức nào. Vừa bùng nổ ra đã khiến người ta sợ hãi như vậy, hơn mười nhà thuốc quy mô lớn đồng loạt trả hàng. Công ty dược phẩm Tần Thị lần này thật sự đã quyết tâm chi một khoản tiền khổng lồ để dập chết tập đoàn Vương Thị.  

             Hoàng Phương Phi đã gắn bó với Vương Thị nhiều năm như vậy, mặc dù không ít biến cố nhỏ đã xảy ra, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên gặp phải phong ba bão táp thế này, nên nhất thời có chút hoảng loạn. Cô ta đích thân đến văn phòng của Vương Lệ Trân để hỏi sắp tới đây phải ứng phó thế nào, kết quả đối phương lại chỉ nói đúng một câu làm tròn bổn phận là được. Hoàng Phương Phi hiểu tính cách của sếp mình, cô ấy nói như vậy rõ ràng là muốn sống chết đến cùng với đối phương, có chết cũng không chơi trò giảm giá như đối phương, khiến cho Hoàng Phương Phi vốn còn chút hi vọng đã hoàn toàn bị dập tắt.  

             Lãnh đạo thì vẫn bình tĩnh, nhưng bản thân ở tiền tuyến dù sao cũng phải có chút cống hiến chứ, người ta bỏ ra hàng triệu tiền lương một năm để thuê cô về không phải là để chơi, mà là để giải quyết vấn đề.  

             Cho nên buổi đàm phán tối nay với viện trưởng Tạ Văn Đức của bệnh viện Hoa Trung là hết sức quan trọng. Bệnh viện Hoa Trung là bệnh viện đứng đầu ở Bắc Hải, nếu như có thể hợp tác lâu dài thì lợi nhuận mỗi năm không dưới tám con số. Nếu lấy được đơn đặt hàng vào lúc quan trọng thế này thì chẳng khác gì như chết đuối vớ được cọc, vị trí của bản thân cũng có thể nói là nước lên thì thuyền cũng lên.   

             Lúc đầu Hoàng Phương Phi cũng không xem trọng đơn hàng này lắm, bởi vì kênh tiêu thụ của Vương Thị gần như đã kín chỗ rồi, thêm một đơn này cũng chẳng hơn bao nhiêu, mà bớt đi một đơn này cũng chẳng thiệt là bao. Nhưng giây phút này thì phải thật sự nghiêm túc cân nhắc.  

             Thậm chí Hoàng Phương Phi còn cảm thấy dù có bị thiệt một chút, để Tạ Văn Đức lợi dụng chút cũng không sao. Cho nên cô ta đã bỏ đi dự định ban đầu, không để Long Thiên đi cùng nữa.  

             "..."  

             Khoảng tám giờ tối, sau khi chiếc xe Ferrari biển số thủ đô A sành điệu dừng ở bãi đỗ xe của quán karaoke Huy Hoàng. Hai người bước từ trên xe xuống, một người khoảng hai mươi hai tuổi, vóc dáng gầy gò, mặc một bộ âu phục màu đỏ đậm, gương mặt trông khá giống Trần Quán Hi, ánh mắt hư hỏng rất dễ quyến rũ phụ nữ, trông đẳng cấp hơn mấy tên trai bao bình thường nhiều lần. Đứng bên cạnh là một người đàn ông trung niên khoảng hơn ba mươi tuổi.  

             Người đàn ông trung niên đó ăn mặc có chút khác người, bên trên mặc một chiếc áo thun bó sát, gần như không che nổi hai cái nhũ hoa của anh ta, bên dưới thì mặc một chiếc quần đũi, đúng kiểu quê mùa điển hình, anh ta tên là Đoàn Ân Long, là đại thiếu gia của nhà họ Đoàn.  

             "Anh vợ, Tạ Văn Đức này là ai vậy? Sao em chưa từng nghe qua, có quan hệ gì với nhà chúng ta vậy?", ‘Trần Quán Hi’ tò mò hỏi.  

             Đoàn Ân Long tức giận đứng sang một bên ra vẻ là một người phong nhã hừ lạnh nói: "Nhà chúng ta cái gì, cậu là cậu, tôi là tôi, tôi không biết cậu dùng cách gì mà lừa được Tiểu Tư Tử, nhưng cậu vẫn chưa bước chân vào nhà chúng tôi, cho nên tốt nhất hãy phân biệt rõ ràng thân phận đi. Bảo cậu làm gì thì làm đó đi, hỏi nhiều làm gì".  

             Đoàn Ân Long rõ ràng rất coi thường 'Trần Quán Hi', tên khố rách áo ôm này chính là loại điển hình muốn bước vào cửa nhà họ Đoàn để được cá chép hóa rồng. Anh ta đã điều tra rồi, tên oắt con này có xuất thân vô cùng bần hèn, nghèo đến nỗi từ xa đã nghe thấy tiếng nghèo. Cũng không rõ em gái nhà mình lại thích điểm gì ở hắn, nửa năm trước về nhà nói nhất định phải lấy hắn, đen đủi hơn là nghe nói anh ta đến Bắc Hải nên nhất định bắt anh ta phải đem tên trai bao này đi cùng để mở mang kiến thức.  

             "Anh vợ, anh đừng nói chuyện dễ tổn thương người khác như vậy chứ, nếu không phải Đoàn Tư Khiết cầu xin em đi thì em còn lâu mới đến, đang ăn sung mặc sướng ở thủ đô thì đột nhiên lại phải đi xa chịu khổ với anh, em biết kêu với ai đây", 'Trần Quán Hi' vẻ mặt khổ não nói, anh ta biết người đàn ông trung niên này không muốn gặp mình, nhưng chẳng biết làm sao, người ở dưới mái hiên thì không thể không cúi đầu.   

             Đoàn Ân Long hừ lạnh một tiếng nói: "Không muốn thì cút đi, ở đây bức bối cái gì".  

             'Trần Quán Hi' tủi thân đi theo, trong lòng nghĩ vẫn không nên đắc tội với người anh vợ này thì hơn, để tránh nhà họ Đoàn vốn đã không ưa mình lại được phen ầm ĩ xì xào. Anh ta chỉ muốn yên ổn làm một mỹ nam tử ăn bám vợ thôi.  

             Mười phút sau, hai người đi ra khỏi thang máy, còn chưa kịp ngẩng đầu lên nhìn thì Tạ Văn Đức đã đứng sẵn ở cửa đợi đột nhiên cất cao giọng nói: "Cậu Đoàn, em rể, tôi nhớ hai người chết đi được".  

             "Ôi giời ôi, giật cả mình!", 'Trần Quán Hi' bị giọng nói bất thình lình này làm cho giật mình thiếu chút nữa là tim rớt ra ngoài, hắn không quen ông già đeo kính này, nghi ngờ nhìn Đoàn Ân Long hỏi: "Đây là viện trưởng của bệnh viện nhà các anh đó à?"  

             Đoàn Ân Long mặc kệ 'Trần Quán Hi', chỉ chú ý đến lời nói khách sáo của Tạ Văn Đức, còn nhắc nhở Tạ Văn Đức, nói: "Lão Tạ à, ông đừng gọi em rể gì nữa, còn chưa bước qua cửa mà".  

             Tạ Văn Đức không hiểu ý của câu nói này, vẫn cười hớn hở nói: "Đây chẳng phải là chuyện sớm muộn sao? Xin mời, đến Bắc Hải chính là về nhà, tôi đã sắp xếp xong hết rồi, cùng chơi vui vẻ nào".  

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!