Vương Lệ Trân cũng phải dở khóc dở cười khi thấy được một bàn thắng thần kỳ như vậy, đây là lần đầu tiên cô được tiếp xúc với gậy đánh golf kể từ năm mười tuổi, đến nay cũng đã chừng mười lăm năm rồi. Nhưng vẫn chưa thấy ai có thể một phát ăn ngay trên sân bãi chính thức. Cô thật sự nghi ngờ Long Thiên đang ‘giả heo để ăn thịt hổ’, hoặc có thể anh thật sự là cao thủ của bộ môn này, nếu không, chỉ trong một thời gian ngắn sao có thể ghi được một bàn thắng đẹp mắt như vậy.
Với Long Thiên, có thể đánh bóng vào lỗ với cự li gần một cách thần kì như vậy thì còn cần thêm chút may mắn chứ không chỉ riêng thực lực, tuy hàng năm anh luôn đứng top 3 trong cuộc sát hạch bắn tỉa ở Quỷ Môn nhưng đánh golf và bắn súng không giống nhau, ngoại trừ ngắm chuẩn thì lực đánh cũng rất quan trọng. Hơn nữa, đây còn là lần đầu tiên Long Thiên chính thức tiếp xúc với môn thể thao này. Ngay cả bản thân Long Thiên còn phải ngạc nhiên khi có thể một gậy ăn ngay chứ đừng nói đến Vương Lệ Trân.
Tất nhiên, may mắn cũng là một phần của sức mạnh, Long Thiên đã trải qua trên dưới một nghìn trận chiến lớn nhỏ vì vậy anh cũng hiểu rõ đạo lý này, muốn sống sót trên chiến trường thì may mắn là một điều không thể thiếu. Cũng hên là vận may của anh không tệ, nếu không thì đã trở thành một cái xác khô từ lâu rồi, ở một nơi như Quỷ Môn, cho dù anh có là đứa con cưng của trời cũng đừng mong nhận được bất kì ưu đãi nào.
Có chơi có chịu, dù Vương Lệ Trân hiểu rõ chân lý này nhưng khi bản thân ở vào trường hợp đó thì lại rất khó thực hiện, dù sao với Vương Lệ Trân mà nói, phải hôn anh chàng ngốc nghếch này chính là thử thách lớn nhất trong cuộc đời cô, nhưng chuyện này lại không thể trách người khác được. Suy cho cùng là bản thân cô tự nguyện đồng ý, ai mà biết anh thực sự có thể một phát trúng lỗ ngay.
Tâm trạng của Mộc Tiểu Nhã lúc này cũng giống Vương Lệ Trân, chỉ khác là cô ấy mong đợi nhiều hơn một chút, hôn Long Thiên trước mặt vợ anh, hơn nữa còn là cấp trên lãnh đạo trực tiếp của cô ấy. Chuyện này đúng là quá kích thích rồi. Chỉ cần nghĩ tới đây, mặt Mộc Tiểu Nhã đã đỏ ửng cả lên.
Hai người phụ nữ đều im lặng không nói gì một lúc lâu, Long Thiên cười thúc giục: "Sao vậy? Lẽ nào hai người muốn trở mặt sao".
"Lúc nãy tôi có nói gì sao? Cũng muộn rồi, chúng ta trở lại làm việc thôi", Vương Lệ Trân bình tĩnh chuyển chủ đề, quả không hổ danh là nữ vương từng lăn lộn nhiều năm trong giới kinh doanh.
May là Long Thiên đã có chuẩn bị, ngay lúc Vương Lệ Trân xoay người định rời đi thì giọng nói của Vương Lệ Trân đột nhiên vang lên, còn có thể nghe rõ lời đồng ý hôn Long Thiên của cô, hóa ra Long Thiên đã lén ghi âm lại. Làm gì có chuyện anh không có sự đề phòng sau lần chịu thiệt trước cơ chứ?
Long Thiên vui vẻ nói: "Chứng cứ rõ ràng, em còn muốn chối sao?"
Một người trước giờ luôn bình tĩnh như Vương Lệ Trân, lúc này cũng phải run rẩy, cô quay đầu nhìn Long Thiên một cách phức tạp, ánh mắt oán giận xen chút giận hờn như một thiếu nữ đôi mươi.
Mộc Tiểu Nhã đứng bên cạnh lúng túng không biết nên nói gì, cúi đầu nghịch ngón tay, đầu óc rối loạn. Trong thế giới đơn thuần của cô ấy thì loại chuyện này chẳng khác nào loạn luân, mặc dù cô gái này từng được vinh dự gọi là kẻ thứ ba, nhưng khi thực sự phải nhập vai cô vẫn cảm thấy có chút ngại ngùng. Cô lén nhìn Long Thiên và Vương Lệ Trân một cái thì thấy họ vẫn đang nói về chuyện đó, Long Thiên cười xấu xa còn Vương Lệ Trân thì vẫn vô cảm như vậy.
Đột nhiên, Vương Lệ Trân bước nhanh đến, hành động mạnh bạo này khiến Long Thiên suýt tưởng rằng cô định tát mình, Vương Lệ Trân dừng lại trước mặt Long Thiên và kiêu ngạo nhìn vào mắt anh. Long Thiên rất cao, Vương Lệ Trân không đi giày cao gót vẫn cao tới 1m7, nhưng khi đứng trước mặt anh thì vẫn thấp hơn một cái đầu.
Sân chơi vào lúc xế chiều đẹp như một bức tranh, mặt trời như đang từ từ lặn xuống sau lưng hai người, nó cũng tượng trưng cho khoảng cách như đang từ từ được kéo lại gần, ánh nắng vàng rực chiếu rọi toàn bộ mặt đất, đẹp như một thước phim.
Mặt đối mặt trong ba giây.
Vương Lệ Trân kiễng chân lên, lần đầu tiên nữ hoàng trước giờ luôn ngẩng cao đầu kiêu ngạo thể hiện sự e thẹn của một thiếu nữ, cô nhẹ nhàng hôn lên má Long Thiên nhanh như chuồn chuồn lướt nước.
Tất cả như ngưng đọng.