Sáu vị canh gác đứng trên tầng cao nhất nhìn biến đổi lớn trên trời, ai ấy trán cũng rịn đầy mồ hôi, bọn họ vì một ngày này mà đã chuẩn bị gần hai mươi năm rồi, thế nhưng đến lúc thật sự phải đối mặt vẫn cảm thấy vô cùng căng thẳng và lo lắng, Phạm Trọng Lâu đứng bên ngoài trận pháp nói: "Không cần phải lo lắng, thiên kiếp không đến nhanh thế đâu, truyền công ít nhất cần đến hai mươi tư tiếng, đủ để chúng ta chuẩn bị rồi".
Phùng Lục ít tuổi nhất lo lắng nói: "Chưa nói đến việc liệu chúng tôi có thể đỡ được thiên kiếp hay không, ông Tư Đồ muốn truyền toàn bộ tu vi cho cậu chủ, tôi sợ cậu chủ không chịu nổi, dù sao đó là tu vi cấp Thiên thượng tam phẩm, cỗ chân khí mênh mông không nói nên lời đó mà cùng vận chuyển hết một lượt sang thì cậu chủ có thể chịu được sao? Sẽ không nổ tan xác mà chết chứ?"
"Tư Đồ tiên sinh đã dùng thời gian mười bảy năm, lấy quân cờ làm thuốc dẫn, không ngừng mài giũa khí hải vẫn chưa thông suốt của cậu chủ, việc này giống như một chiếc bình rỗng không ngừng bị làm to ra, đến nay cơ thể của câu chủ đã giống như một cái hang sâu rồi, ông Tư Đồ lấy chân khí để vận chuyển vào trong, có thể chứa đầy là điều đương nhiên, nhưng chỉ sợ đến lúc tràn ra, chân khí mất kiếm soát thì quả thực sẽ rất nguy hiểm", Đổng Tam mở miệng nói.
Phạm Trọng Lâu nói: "Thằng nhóc đó đến thánh quang của Phượng Hoàng còn có thể tiếp nhận được, chút vận chuyển chân khí này có lẽ không là gì, hơn nữa, mấy năm nay mặc dù dùng đan dược để kéo dài tuổi thọ của Tư Đồ, nhưng ông ấy đã vô phương cứu chữa rồi, lúc này còn không truyền công thì không còn cơ hội nữa, thằng cháu kia của tôi muốn một bước vào Thiên đạo, ngoài cách này ra thì không còn cách nào khác".
Nghe vậy, sáu vị canh gác đều có biểu cảm thương tiếc, mặc dù không thân thiết với Tư Đồ Văn, nhưng tốt xấu gì hơn hai mươi năm nay ngẩng đầu lên cúi đầu xuống là gặp, khi biết được mạng sống của ông ta không kéo dài thêm được nữa, mọi người ai cũng cảm thấy thương xót, dù sao thì từ xưa đến nay anh hùng nào cũng tương đối đáng tiếc.
Người nhiều tuổi nhất, cũng có tu vi cao nhất trong nhóm canh gác lầu, Kiều Nhất, hỏi: "Ông Phạm, ông nói xem cậu chủ có thể nhận được bao nhiêu tu vi cả đời của Tư Đồ Văn?"
Phạm Trọng Lâu nghĩ ngợi rồi nói: "Ước chừng khoảng sáu, bảy mươi phần trăm".
Đổng Tam kinh ngạc nói: "Vậy khí hải của cậu chủ chẳng phải là có một không hai khắp thiên hạ sao?"
Phạm Trọng Lâu lắc đầu nói: "Vẫn cần một thời gian dài nữa để tiêu hóa, dù sao lão Tư Đồ này cũng dùng mấy chục năm mới có thể đạt đến cảnh giới gần tới Thiên Nhân, thằng cháu của tôi chỉ cần có thể dựa vào cơ hội này để bước vào cấp thiên thôi là đã tốt lắm rồi".
Kiều Nhất nói: "Chúng ta mất gần hai mươi năm mới có thể đào được một cái hố sâu trong người cậu chủ, cuối cùng cũng đến ngày hôm nay rồi, chân khí của ông Tư Đồ giống như một trận mưa lớn trút xuống, tràn đầy lợi ích, hấp thu được một nửa thôi cũng là phúc phận to lớn rồi. Như vậy cũng tốt, ít nhất cũng không trút hơi thở cuối cùng ngay tại trận, bằng không thì có vẻ nhà họ Phạm chúng ta không có tình người rồi".
Phạm Trọng Lâu lắc đầu nói: "Tư Đồ đã chuẩn bị trước chịu chết rồi, công pháp tu luyện mấy năm nay đều là chuẩn bị cho thằng cháu của tôi, cho nên bất kể cháu tôi đến cuối cùng có thể tiếp nhận được bao nhiêu, Tư Đồ cũng sẽ tán hết tu vi cả một đời, không để lại chút dư thừa nào".
Sắc mặt của Đổng Tam trắng bệch nói: "Lẽ nào đêm nay ông Tư Đồ sẽ viên tịch sao?"
"Nghịch thiên mà đi, sao có thể không phải trả giá chứ, kế hoạch này từ ngày đầu tiên tôi gặp Tư Đồ Văn đã nói rõ ràng với ông ấy rồi, không có ai bắt ép ông ấy cả, đây là lựa chọn của ông ấy, bản thân ông ấy cũng không oán trách, không hối hận", Phạm Trọng Lâu thở dài nói.
Năm đó lúc cứu sống Tư Đồ Văn, đối phương đã gần như là một người bỏ đi rồi, một lòng chỉ muốn chết theo với người phụ nữ mình yêu, là ông Phạm đã cho ông ta mục tiêu để sống tiếp, hơn nữa mục tiêu này còn là một cú tát thật mạnh vào mặt nhà họ Yên.
Tư Đồ Văn vốn chỉ còn một cái mạng tàn, đương nhiên sẽ đồng ý, cho nên hai bên đều đồng thuận với nhau, trong gần hai mươi năm nay, đánh cờ chỉ là cái cớ, Tư Đồ Văn muốn mượn quân cờ để mài giũa khí hải của Phạm Thái Nhàn, đây cũng là lý do tại sao Phạm Thái Nhàn không có bất cứ võ lực nào mà vẫn có thể chịu được thánh quang của Phượng Hoàng trên Tử Kim Sơn.
Phạm Thái Nhàn lúc này giống như một người chết đói, chân khí chính là thức ăn của anh ta, có nhiều hơn nữa anh ta cũng ăn được.
Phùng Lục nghe Phạm Trọng Lâu nói vậy, cười khổ một tiếng rồi nói: "Ông Tư Đồ tội gì mà phải khổ sở như vậy, vốn dĩ với thiên chất tu vi của ông ấy, chỉ cần hai mươi năm nay dốc lòng luyện võ thì ít nhất cũng có thể ngang hàng với Công Tôn Vô Địch, nhưng lại vì một người phụ nữ mà bó chân chịu trói, cả đời không bước ra khỏi Tầng Một, suy cho cùng cũng là vì một chữ tình".
Chữ tình có thể làm con người lầm lỡ, chữ tình cũng có thể giết người.
Phạm Trọng Lâu ngước mắt nhìn lên trời, lẩm bẩm nói: "Bắt đầu rồi".
Sau khi Phạm Thái Nhàn rời khỏi Tầng Một, trên đường đi về đột nhiên ngất xỉu ngã xuống đất, anh ta không biết can rượu trắng đó là ông nội anh cố ý để anh ta lấy trộm đi, bên trong đã động tay động chân trước đó rồi, nên bị ngất xỉu là điều đương nhiên.
Ánh mắt Phạm Thái Nhàn hoảng hốt nhìn về phía Tầng Một, có thể lờ mờ thấy được ông nội anh ta và sáu vị gác lầu đang đứng trên tầng trên cùng, không biết muốn làm gì, chỉ nghĩ mấy ông già này lẽ nào đột nhiên lại muốn ngắm trăng sao?
Phạm Thái Nhàn mơ mơ màng màng mê man đi, trước khi nhắm mắt còn nhớ lại sự chỉ dạy mấy năm nay của ông Tư Đồ, mặc dù thỉnh thoảng ông ta sẽ nghiêm khắc chỉ ra những sai lầm trong nước cờ của Phạm Thái Nhàn, nhưng những chỉ dẫn đó bây giờ nghĩ lại cũng thấy khá ấm áp.
Tất cả mọi người đều coi anh ta như đồ bỏ đi, chỉ có duy nhất vị sư phụ này là coi anh ta như báu vật để bồi dưỡng, đáng tiếc tu vi võ đạo yếu kém, ngay đến trên bàn cờ cũng không thể mở ra một con đường đi của riêng mình, mấy năm nay chỉ biết ăn chơi, đúng là thật sự có lỗi với sự bồi dưỡng của sư phụ.
Không được, buồn ngủ quá.
Phạm Thái Nhàn lẩm bẩm một tiếng rồi nhắm mắt lại, trong đầu quanh quẩn gương mặt vẫn luôn được định sẵn tương khắc trong đời này với anh ta, Yên Vô Song không nghi ngờ gì chính là ma chướng của anh ta, chỉ cần một ngày chưa hàng phục được cô gái này, Phạm Thái Nhàn không thể có được một đêm yên giấc.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!