Tư Đồ Văn đang ở tầng một của nhà họ Phạm, gần bảy mươi tuổi, nhưng cả đời không cưới vợ, dĩ nhiên là không có con cái.
Trong ấn tượng của Phạm Thái Nhàn, từ lúc anh ta hiểu chuyện đến giờ thì người này chẳng khác gì một con ma bệnh, luôn ở trong toà nhà này, cả ngày chỉ thích ở trong nhà một mình chơi cờ.
Ngoài chuyện này thì không còn sở thích nào khác, Phạm Thái Nhàn trước nay cũng chưa từng thấy ông ta xuống lầu.
Nghe ông nội mình từng nói, Tư Đồ Văn lúc còn trẻ có ân oán với nhà họ Yên, hình như là từng bỏ trốn với cô hai nhà họ Yên, sau đó gặp phải sự đuổi giết của nhà họ Yên, được ông nội may mắn cứu thoát, sau đó luôn sống ở Bắc Hải.
Lúc Phạm Thái Nhàn còn nhỏ, rất ham chơi nên từng lén chạy vào trong toà nhà đó chơi, tầng một có tổng cộng ba phòng, vì anh ta là con độc nhất của nhà họ Phạm, cho nên người canh gác không dám ngăn cản, chạy lăn tăn một mạch lên tầng ba.
Lần đầu tiên gặp người kỳ lạ này là lúc Phạm Thái Nhàn mới chỉ sáu tuổi, anh ta xém chút bật khóc, vì dáng vẻ của đối phương thật sự rất giống con ma, mặt không chút máu, gầy gò không giống người thường, giống những con yêu ma quỷ quái trong phim kinh dị y như khuôn đúc.
Từ nhỏ Phạm Thái Nhàn đã rất gan dạ, anh ta không hề bỏ chạy mà vẫn gan dạ đi tới, run cầm cập hỏi một câu: “Ông là người hay ma vậy?”
Tư Đồ Văn chỉ nhìn chằm chằm bàn cờ, sau đó hỏi ngược lại: “Kẻ sống mà như chết, thì nên coi là người hay mà đây?”
Lúc đó, Phạm Thái Nhàn chỉ có sáu tuổi thì làm sao hiểu được ẩn ý trong câu nói này, chỉ nói đối phương đừng có giả thần giả quỷ, nếu không sẽ kêu ông của mình đuổi ông ta đi, để ông ta trở thành tên ăn xin vô gia cư.
Tư Đồ Văn ngạc nhiên cười, ông ta lại nói một câu khó hiểu: “Cậu tới học đánh cờ với tôi đi”.
Phạm Thái Nhàn ngây ngô lại trở thành một nửa đồ đệ của Tư Đồ Văn, học cách chơi cờ vây, tính cách anh ta rất hiếu động, chơi cờ vây rất thích hợp với anh ta.
Qua thời gian, anh ta chê nhạt nhẽo không muốn chơi tiếp.
Nhưng không biết làm thế nào mà chuyện này lại truyền tới tai của ông cụ Phạm.
Sau đó, ba ngày trong một tuần, Phạm Thái Nhàn đều bị ép tới học chơi cờ với Tư Đồ Văn, học cho tới mười bảy năm sau.
Trong khoảng thời gian đó, Phạm Thái Nhàn cũng từ một đứa trẻ non nớt trở thành chàng công tử bột phong độ nho nhã, việc anh ta kiên trì đến học chăm chỉ ba ngày trong một tuần, chẳng qua là trong lòng Phạm Thái Nhàn lười biếng này đã có tính toán cả rồi, mỗi lần đi học đánh cờ, anh ta sẽ mang theo một bình rượu ngon mà ông cụ Phạm đã cất giấu, đến chuốc say đối phương thì không cần phải học đánh cờ nữa rồi.
Quan trọng là mỗi lần chơi cờ đều không thắng nổi, thua tận mười bảy năm, Phạm Thái Nhàn có cảm tình với cờ vây mới là chuyện lạ.
Hôm nay thứ hai, là ngày hẹn chơi cờ, Phạm Thái Nhàn xuất hiện ở tầng một như đã hẹn, trong tay vẫn đem theo một bình rượu ngon.
“Cậu chủ, tới để bị ngược à”.
Người canh gác hình như có thể nói là nhìn Phạm Thái Nhàn trưởng thành, rất có cảm tình với công tử bột không hề kiêu ngạo này.
Người nói là Phùng Lục, thủ vệ thứ sáu canh gác nơi này, là người trẻ nhất trong đám người canh gác, nhưng bàn về tuổi tác, e là cùng thế hệ với ông của Phạm Thái Nhàn.
Phạm Thái Nhàn cười hi hi: “Ông Lục, cháu không tới không được. Hơn nữa, nếu cháu không đem rượu tới, tối nay sư phụ kia của cháu chắc cũng không mấy vui vẻ, ông biết mà, ông ấy không có rượu thì không vui”.
Phùng Lục nhìn bình rượu trong tay của Phạm Thái Nhàn, thứ chết tiệt này do một ông già Hành Thủy 80 tuổi làm ra, gần như là một thứ vô giá.
Phùng Lục suy nghĩ, chắc cậu chủ lấy trộm tặng cho Tư Đồ Văn, nếu ông cụ mà biết thì chắc sẽ tức lắm cho xem.
Nhìn thấy ánh mắt của Phùng Lục, Phạm Thái Nhàn vội che bình rượu lại: “Ông đừng có ý gì tới bình rượu này nha, không đủ cho cháu và sư phụ uống nữa. Lần này không có phần của ông đâu, lần sau cháu sẽ lén lấy trộm cho ông một bình tương tự”.
Phùng Lục cười nói: “Cho dù cậu cho tôi cũng không dám uống, ông nhà cậu không dám tìm Tư Đồ Văn gây chuyện, nhưng tôi thì khác. Nếu tôi uống rượu này, dám chắc sẽ bị ông cậu cho một trận. Tôi không chịu nổi nắm đấm của ông cậu đâu”.
“Nhìn bộ dạng của ông, còn không bằng lão Quỷ nữa”, Phạm Thái Nhàn trêu ghẹo nói.
Phùng Lục sờ mũi và quan tâm hỏi: “Lão Quỷ sao rồi?”
“Không sao rồi. Một thời gian nữa thì có thể xuất viện rồi”, Phạm Thái Nhàn thu lại dáng vẻ cười ha ha vừa rồi, nhớ tới lão Quỷ, thì nhớ tới người phụ nữ thối tha kia. Nếu không phải cô ta, lão Quỷ cũng không tới nỗi nhập viện. Phạm Thái Nhàn suy nghĩ, đại hội Thế gia ba tháng sau, chắc chắn phải trút giận cho lão Quỷ.