Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chiến Binh Bất Bại - Long Thiên (FULL)


Diệp Yêu Tinh ngấm ngầm nháy mắt với Long Thiên, ra hiệu ý Phương Nhân Vương hừ lạnh một tiếng, coi thường nói: “Tên nhóc nhà cậu đừng có đắc ý, lúc ông đây còn trẻ cũng có vô số người đẹp theo đuổi đấy, nhưng lúc đó tôi chỉ một lòng tu luyện Nho giáo, cũng không biết đã có bao nhiêu người đẹp vì tôi mà rơi lệ. Bây giờ nghĩ lại, tôi cảm thấy thật hối hận vì mình đã bỏ lỡ rất nhiều điều tốt đẹp”.

Đương nhiên là Long Thiên không hề tin mấy lời này, anh xua tay và nói: “Được rồi, đừng có chém gió nữa”.

“Anh Long, anh đã kiểm tra xong rồi hả? Anh không sao chứ?”, Kim Tú Nhã nhìn thấy Long Thiên xuất hiện liền đứng phắt dậy chạy đến.

Sợ cô gái này sẽ đột ngột ôm mình trước mặt vợ thì có nhảy sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch được. Cho nên anh vô thức lùi về sau một bước, Kim Tú Nhã nhìn thấy động tác này của anh, trong lòng chợt nhớ lại hành vi liều lĩnh của mình lúc trưa, mặt cô ta đỏ bừng lên, đây là lần đầu tiên cô ta chủ động như vậy.

Long Thiên chỉ vào đống tài liệu trong tay và nói: “Tôi thì có chuyện gì được chứ. Thân xác này còn có thể đánh chết hổ đấy, các người đấy, cứ thích chuyện bé xé ra to”.

“Ghê vậy à, ba tiếng trước, cũng không biết là ai cứ liên tục nôn ra máu, lúc đó quả là oai phong lẫm liệt à nha, hộc ra máu mà miệng lưỡi còn sắc bén”, Vương Lệ Trân hậm hực trừng mắt nhìn Long Thiên. Sau đó, cầm lấy đống báo cáo kiểm tra trong tay, cô vốn học chuyên Y, dĩ nhiên nhìn hiểu các chỉ số trên đó, sau khi thấy không có gì bất thường thì cô mới yên tâm.

Long Thiên bất đắc dĩ nói: “Ở trước mặt người khác, em nể mặt anh chút được không vậy vợ?”.

Vương Lệ Trân chợt cười, Kim Tú Nhã cũng cười ngây ngô theo.

Diệp Yêu Tinh ngấm ngầm nháy mắt với Long Thiên, ra hiệu muốn nói với anh rằng thấy cách xử lý chuyện hậu cung của bà đây lợi hại chưa, còn không mau khen tôi.

Long Thiên không thèm để ý tới cái nháy mắt của Diệp Yêu Tinh, anh ngẩng đầu nhìn sang Kim Tú Nhã: “Cô Kim, nếu tôi đã không sao rồi, vậy cô và Diệp Yêu Tinh quay về nghỉ ngơi đi”.

Ở trước mặt vợ, Long Thiên dĩ nhiên phải giữ hình tượng, cho nên lúc nói chuyện cũng ra dáng giải quyết việc chung đâu ra đấy, khác hẳn với dáng vẻ lưu manh khi ở cùng phòng với Kim Tú Nhã cách đây không lâu một trời một vực.

Long Thiên tự mình hiểu lấy, không dễ gì hai cô gái này thôi không ngừng đọ sắc với nhau, anh dại gì lại đi khơi ngọn lửa chiến tranh.

Huống hồ thực lực bây giờ của vợ cũng không yếu hơn mình, cho dù Long Thiên có gan mở rộng hậu cung, cũng phải chắc chắn rằng tính mạng mình không gặp phải nguy hiểm gì.

Ngọn lửa Phượng Hoàng không phải là một trò đùa.

Kim Tú Nhã nhìn Vương Lệ Trân một cái, sau đó hướng về phía Long Thiên đọc một dãy số.

Hành động này làm cho Diệp Yêu Tinh há hốc mồm, thậm chí Long Thiên cũng không biết cô gái này đang giở trò gì, sau khi nói xong dãy số, Kim Tú Nhã mới nói: “Đây là số điện thoại của tôi, cộng thêm lần này nữa là anh đã cứu tôi hai lần. Nếu có thời gian thì gọi cho tôi, tôi mời anh một bữa để cảm ơn”.

“Không phải vừa mới ăn hả?”, vẻ mặt Long Thiên chua xót nói, lần đầu tiên ăn cơm với Kim Tú Nhã đã gặp phải phiền phức như vậy rồi, không biết lần sau sẽ gặp phải rắc rối gì nữa, cho nên Long Thiên thầm từ chối.

Thế nhưng, việc từ chối sự cảm ơn của người đẹp này mới khó làm sao, nhất là đối với người đàn ông có ý chí muốn mở rộng hậu cung như Long Thiên đây.

Kim Tú Nhã tự động làm lơ câu nói của Long Thiên, sau đó cô ta đứng dậy tạm biệt.

Trước khi đi vẫn cúi thấp người với Long Thiên, Vương Lệ Trân nở một nụ cười xã giao tiễn cô ta và Diệp Yêu Tinh rời khỏi.

Đợi sau khi hai người đi xa, cô quay sang véo tai của Long Thiên nói: “Được lắm, cậu chủ Long, ăn một bữa cơm thôi cũng có thể trở thành anh hùng cứu mỹ nhân rồi, anh không trở thành siêu anh hùng thì đúng là đáng tiếc quá”.

“Như vậy cũng không tính là anh hùng cứu mỹ nhân được. Tên họ Nguỵ đó vốn có chút thù hằn với anh, chỉ là thuận nước đẩy thuyền mà thôi, vợ à, em thật sự hiểu lầm rồi”, Long Thiên giải thích.

Vương Lệ Trân hừ một tiếng nói: “Nếu anh dám gọi điện, thì đừng trách sao em cắt tai của anh!”

“Anh đâu có nhớ số, sao có thể gọi được chứ?”

“Ai nói dối là chó con”.

“Được thôi, vậy anh đã nhớ rồi”.

“Anh…”

“Nhưng bây giờ anh sẽ lập tức quên ngay”.

“Đừng, quên làm gì chứ, gọi cho người ta đi, đừng để người ta chờ anh quá lâu”.

“Vợ à, lúc em ghen thì nếp nhăn bên miệng sẽ dài đó”.

“Em không có ghen!”

“Đến lão Phương còn ngửi thấy mùi, em còn xảo biện”.

“Em không có!”

“Ai nói dối là chó con”.

“Được thôi, vậy thì, có chút chút”.

“Bao nhiêu thì tính là có chút chút ha”.

“Khoảng cách ngắn nhất từ ngón cái đến ngón trỏ”.

“Nhiều vậy à?”

“Bớt lại một chút”.

“Nhiều vậy à?”

“Bớt lại chút nữa”.

“Đâu còn nữa”.

“Đồ ngốc, ý em là khoảng cách từ ngón trỏ của bàn tay trái đến ngón cái của bàn tay phải”.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!