Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chiến Binh Bất Bại - Long Thiên (FULL)

Chương 381: Không tương tư còn hơn tương tư

Liễu Tam Thiên đã quen với tính khí của cậu chủ mình nên không lấy làm lạ, Ngụy Húc ngậm nỗi nhục lớn như thế ở Bắc Hải, giờ xả giận một trận cũng là chuyện thường tình, hơn nữa chuyện đó đều là do tên óc chó An Tử Húc làm việc không đến nơi đến chốn, chết là đáng lắm, trở thành đối tượng để cậu chủ trút giận chính là vinh dự của hắn ta.

Trong mắt một kẻ già đời như Liễu Tam Thiên, cái gì mà từ bi, đồng cảm đều là những thứ giả dối vô nghĩa, không đáng một xu.

Liễu Tam Thiên không màng cái xác, chỉ nói: “Cậu chủ, nếu không nhầm thì cô gái kia chính là Chân thân Phượng Hoàng trong truyền thuyết, cộng thêm một vị Nho Thánh, cậu chủ phải nhịn nhục với bọn họ không có gì mất mặt, thua kẻ thấp kém là mất mặt, thua kẻ ngang hàng là đáng tiếc, thua kẻ mạnh hơn bản thân gấp mấy lần và vinh quang”.

“Chân thân Phượng Hoàng?”, Ngụy Húc nghĩ một hồi rồi hỏi: “Chính là vị thần vượt xa tam giáo cửu lưu, không thuộc ngũ hành đấy ư?”

“Đến chín phần mười là vậy, ngọn lửa đó không phải loại võ công bình thường có thể luyện thành được”, Liễu Tam Thiên giải thích: “Cậu chủ, đắc tội với hai người đó vì một đứa con gái đến tên còn chẳng biết không đáng đâu, trước mắt chuyện quan trọng nhất là cuộc thi đấu võ 3 tháng nữa, chỉ cần thắng cuộc là có thể củng cố thêm địa vị của nhà họ Ngụy ở thủ đô, hơn nữa còn được nhận Tạo Hoa Phàm do chính tay Tào Tử Kiến luyện ra, có được Tạo Hoa Phàm, cộng thêm tư chất của cậu chủ, không đến mười năm là có thể thành Thiên nhân, đến lúc đó dù là Phương Nhân Vương cũng có thể làm gì chứ?”

Ngụy Húc cười nhạt: “Lão Liễu nói vậy lại là chuyện khác rồi, ăn nỗi nhục lớn này, ông đây là muốn khuyên tôi quân tử báo thù mười năm chưa muộn đi”.

Liễu Tam Thiên im lặng thừa nhận.

Ngụy Húc không phải kẻ ngu, nếu không làm sao nhịn được việc bị Vương Lệ Trân hủy dung, mặc dù trong lòng tức phát điên nhưng hắn ta vẫn hiểu được thế nào là vì chuyện lớn, hiện giờ là giai đoạn các võ sĩ chuẩn bị cho cuộc thi, không có lý gì hắn ta lại đi gây sự với Nho thánh và Chân thân Phượng Hoàng, kiểu gì cũng không đáng.

Từ nhỏ Ngụy Húc đã hiểu thế giới này do kẻ mạnh nắm đầu, những kẻ không có thực lực sẽ bị áp bức, còn kẻ có thực lực thì vẫn bị kẻ mạnh hơn đè đầu, vậy chỉ có một cách là trở thành thiên hạ vô địch, như vậy sẽ không ai động đến nổi nữa.

Hắn ta luôn vì vậy mà phấn đấu, mục tiêu không phải là cậu chủ thế gia, mà chính là vị Thiên nhân Tào Tử Kiến trong truyền thuyết, nếu đánh bại được ông ta, vậy chẳng phải bản thân đã trở thành thiên hạ vô địch rồi hay sao?

Bởi vậy, hắn ta sẽ không lãng phí công sức để ở đây đối đầu với một vị Nho thánh, giết tên An Tử Húc chả qua để xả tức mà thôi, đừng thấy bộ dạng hắn ta hằm hằm nổi điên mà hiểu nhầm, thực tế giết người xong liền trở nên điềm tĩnh lại rồi.

Ngụy Húc hỏi: “Ông Liễu, ông không hận chuyện Phương Nhân Vương làm mất một cánh tay của ông ư?”

Liễu Tam Thiên đáp: “Một cánh tay mà thôi, chưa mất mạng là tốt rồi, núi xanh vẫn còn đó, không sợ không có củi”.

Ngụy Húc ha ha cười nói: “Chẳng trách lần nào ra ngoài bố tôi cũng để ông đi theo tôi, tính tôi nóng nảy, nếu không có ông ở bên khuyên can, e là đã chết không biết bao nhiêu lần rồi”.

Liễu Tam Thiên mỉm cười: “Cậu chủ quá lời rồi, tôi chỉ giúp nói ra suy nghĩ trong lòng cậu mà thôi”.

“Vẫn là ông Liễu biết cách an ủi”, cơn tức của Ngụy Húc đã tan sạch, hắn ta khôi phục vẻ mặt cao ngạo, nói: “Mặc dù không thể báo thù ngay, nhưng vẫn phải tìm hiểu lai lịch đối phương, lập tức bảo cục tình báo nhà chúng ta điều tra giúp tôi, tôi muốn biết tất cả thông tin về tên đó, một kẻ được Nho thánh hết lòng che trở chắn chắn gốc gác không tầm thường”.

Liễu Tam Thiên nhỏ giọng hỏi: “Có phải cậu chủ đã đoán ra thân phận của đối phương rồi không?”

Ngụy Húc liếm môi, đáp: “Có một người, tuổi tác hay gương mặt đều khá tương đồng, nhưng vẫn phải xác nhận một chút, nếu như đúng là tên đó, vậy thì cuộc thi võ thuật sắp tới sẽ thú vị lắm đây”.

Mỗi khi nghĩ ra ý đồ gì xấu xa cậu chủ đều làm hành động này, hệt như lúc con sói phe phẩy đuôi vậy, Liễu Tam Thiên không hỏi nữa, bởi ông ta biết dù có hỏi thì Ngụy Húc cũng không trả lời, hơn nữa mãi mới khuyên được cậu chủ tạm gác ý định báo thù, ông ta không dại gì mà tiếp tục chủ đề này, Liễu Tam Thiên vô cùng tự nhiên đổi chủ đề: “Vậy cậu chủ có đến nhà họ Phạm nữa không?”

Ngụy Húc nở nụ cười, có điều đó là một nụ cười không hề thân thiện: “Đi, sao lại không đi, đã tới Bắc Hải rồi thì phải gặp tên thùng cơm nổi danh đó mới không tính là uổng phí chuyến này chứ”.

Liễu Tam Thiên biết, biểu cảm này của cậu chủ đồng nghĩa với việc nhà họ Phạm sắp gặp xui xẻo rồi.

“…”

Chán các website khác lấy cắp quá nhiều quá. Bên mình sẽ ra chậm lại các chương.

Các bạn vào mê truyện hot  hoặc truyen.azz  thì mới có bản full đầy đủ vì bên các site khác copy bị thiếu phần ẩn và hơn chục chương sớm nhất nhé.

 Vào google gõ Truyện Azz hoặc Mê truyệnhót nhé các bạn.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!