"Thôi mà Lệ Trân, đừng ghen nữa, Tú Nhã chỉ là quan tâm Long Thiên một chút thôi mà? Trông cậu nhỏ nhen chưa kìa, dù sao người ta cũng là một ngôi sao nổi tiếng, cậu còn sợ cậu ấy làm được gì Long Thiên sao. Đều là bạn bè với nhau, muốn mắng thì cứ mắng tớ này, da mặt tớ dày lắm không sợ mất mặt đâu”, Diệp Yêu Tinh tươi cười giảng hòa.
“Quan tâm?”, Vương Lệ Trân trừng mắt nhìn Diệp Yêu Tinh nói: “Quan tâm kiểu gì thì quan tâm nhưng cũng không thể động tay động chân như vậy chứ. Đây còn là ôm luôn rồi. Chắc là phải chờ đến khi bọn họ lên giường tớ mới được tức giận có đúng không?"
Diệp Yêu Tinh ngạc nhiên với phản ứng thái quá của Vương Lệ Trân.
Cô ta chưa từng thấy Vương Lệ Trân hung giữ như vậy bao giờ, bao nhiêu năm qua, dù trời có sập, người phụ nữ này vẫn luôn bình tĩnh giải quyết mọi chuyện, hơn nữa còn giải quyết vô cùng êm đẹp, nhưng hôm nay lại vì một người đàn ông mà nổi điên.
Ngoài ngạc nhiên Diệp Yêu Tinh còn có chút ghen tị, cô ta và Vương Lệ Trân chơi với đã nhiều năm nhưng chưa từng thấy Vương Lệ Trân tức giận vì cô ta bao giờ.
Rốt cuộc Long Thiên đã cho bạn cô ta uống bùa mê thuốc lú gì mà cô lại trở thành con người như vậy!
Lần này Kim Tú Nhã phản ứng rất nhanh, vội vàng trả lời: "Tôi không vô liêm sỉ như cô nghĩ đâu. Anh Long là ân nhân của tôi. Tôi lo ân nhân của mình xảy ra chuyện thì có gì sai. Tuy trong tình thế cấp bách có làm một số hành động không phải phép, nhưng cô cũng không cần phải nói tôi bằng những lời lẽ khó nghe như vậy chứ?"
“Tôi nói có chỗ nào khó nghe sao?”, Vương Lệ Trân khoanh tay nói: “Chẳng qua là có một số người không dám nghe sự thật thôi”.
"Không thèm đôi co với cô nữa".
"Tôi cũng không rảnh quan tâm cô".
"Hứ".
"Hứ".
Một trận đấu khẩu gay go, và dường như Vương Lệ Trân là người chiếm được thế thượng phong.
Diệp Yêu Tinh đột nhiên không nhịn được bật cười, không những vậy còn ôm bụng cười rất to, không hề để ý đến dáng vẻ của bản thân.
"Có gì mà buồn cười?"
Vương Lệ Trân và Kim Tú Nhã cùng cau mày, đồng thanh hỏi.
Hai người chạm mắt nhau sau đó lại giận giữ hừ một tiếng.
Lần này Diệp Yêu Tinh cười đến chảy cả nước mắt, đập bàn đập ghế cười nói: "Tớ cười vì, đường đường là hai người đẹp nghiêng nước nghiêng thành giờ lại ghen tuông tranh giành chỉ vì một người đàn ông. Tớ mà là Long Thiên chắc phải sung sướng chết mất".
"Này, hai người có cần phải làm tới mức này không? Thử nghĩ kỹ lại xem, Long Thiên có đẹp trai không?"
Cả hai suy nghĩ một lúc, rồi đồng loạt lắc đầu.
"Cậu ta ga lăng lắm hả?"
Một tên lưu manh như anh sao có thể là một quý ông ga lăng chứ, vì vậy họ lại lắc đầu.
"Vậy cậu ta rất lãng mạn sao?"
Tới đây thì Vương Lệ Trân mới có quyền lên tiếng, cô đã sống chung với anh gần nửa năm trời, nhưng tên ngốc này thậm chí còn chưa tặng hoa cho cô bao giờ, lãng mạn cái quái gì chứ.
Vì vậy, cô tiếp tục lắc đầu.
“Vậy bây giờ hai người đang làm gì vậy?”, Diệp Yêu Tinh chắc như đinh đóng cột: “Vì một người đàn ông không đẹp trai không ga lăng cũng không lãng mạn mà cãi nhau? Tớ còn thấy mất mặt giùm các cậu luôn đó”.
Lần này Vương Lệ Trân và Kim Tú Nhã mới có chung suy nghĩ, đúng là mất mặt thật.
Thấy khá hiệu quả, Diệp Yêu Tinh nói tiếp: "Lệ Trân, từ khi nào mà cậu lại trở nên thiếu tự tin như vậy, ngay cả chồng mình cũng sợ không giữ được, cả cậu nữa Tú Nhã, lẽ nào cậu lại thích một người đàn ông mới gặp mặt chưa đầy một ngày như Long Thiên sao?"
Vương Lệ Trân cảm thấy có lý, Kim Tú Nhã cũng cảm thấy bản thân hơi nhỏ nhen.
Hai người phụ nữ nhìn nhau, cuối cùng cũng gạt bỏ thành kiến, đồng thanh nói lời xin lỗi, nói xong mọi chuyện đâu lại vào đấy.
Bầu không khí cũng không còn khó xử như lúc đầu, dù sao bọn họ cũng là bạn bè, có những chuyện chỉ cần mở lời là lại làm lành, thấy họ không giành giật nữa, Diệp Yêu Tinh khẽ thở phào một hơi, nhưng trong lòng lại lẩm bẩm: "Long Thiên, cậu liệu mà cưới tôi về làm vợ cả đi, nếu không tôi xem còn ai trên cái thế giới này có bản lĩnh xử lý cái hậu cung nan giải này của cậu, ha ha ha!"
"..."
Trong căn phòng ở một khách sạn năm sao của Bắc Hải, sau khi may mắn thoát chết, Ngụy Húc ngắm nhìn nhan sắc bị biến dạng của bản thân trong gương, sắc mặt ngày càng trở nên dữ tợn.
Con cháu của các thế gia coi trọng nhất là gương mặt, mà một người tự kiêu như Ngụy Húc thì lại càng phải coi trọng, cuộc sống của hắn trước giờ luôn rất hoàn hảo.
Nhưng chỉ vì một con đàn bà mà phải để lại vết nhơ cả đời không thể xóa bỏ, như vậy bảo hắn làm sao mà không tức giận cho được.
Ông Liễu và An Tử Húc cúi đầu đứng trước mặt Ngụy Húc, cả hai đều bị gãy một cánh tay. Đại Tượng vì bị thương nghiêm trọng nên đã được đưa đến bệnh viện điều trị.
Lần giao đấu này có thể nói là thua thảm hại. Không những bại trận mà ngay cả gương mặt của cậu chủ cũng bị hủy hoại.
Liễu Tam Thiên thật sự không còn mặt mũi nào đối mặt với cậu chủ, chỉ có thể nói: "Cậu chủ đừng lo, trở về thủ đô tôi sẽ giúp cậu chủ xóa sạch vết sẹo trên mặt”.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!