Chân thân Phượng Hoàng còn ai khác ngoài Vương Lệ Trân, ông già gàn dở phía sau không phải Nho thánh Phương Nhân Vương thì là ai nữa, sự xuất hiện của hai người khiến đám Liễu Tam Thiên và Ngụy Húc sợ không khép nổi miệng.
Đầu tiên là ông già cử chỉ bất phàm nhìn là biết không phải người thường, sau đến cô gái bị vây trong biển lửa mà vẫn điềm nhiên bình tĩnh cũng đủ khiến mọi người sửng sốt.
Liễu Tam Thiên rầu rĩ, đối phương tuổi còn nhỏ mà tu vi đã như vậy, đánh chết ông ta cũng không tin người này có xuất thân bình thường, đột nhiên xuất hiện hai kẻ mạnh, ông ta vốn tưởng rằng đối phương không phải người ở Bắc Hải, dù có giết thì cũng giết thôi, dọn dẹp sạch sẽ xong sẽ không còn phiền toái gì nữa.
Tuy nhiên tình hình bây giờ đã khác, tương đương với việc bị bắt tại trận trên giường, có muốn trốn cũng không được.
Không cần Ngụy Húc nói, toàn thân Liễu Tam Thiên tràn đầy ánh sáng vàng, lòng bàn tay ông ta rung lên lần nữa, mục tiêu chính là Long Thiên ngay trước mặt.
Dù sao trước tiên phải thử trình độ của người kia, nếu thật sự hai người bọn họ mạnh như vậy, Liễu Tam Thiên sẽ mượn thế chiêu này để đưa cậu chủ chạy đi, còn về sống chết của Đại Tượng với An Tử Húc thì ông ta chẳng quan tâm.
Long Thiên không nhúc nhích, bởi vì Phương Nhân Vương đã bước lên và đứng trước mặt hai người, ông ta bình tĩnh duỗi một tay ra, ung dung tóm lấy nắm đấm của Liễu Tam Thiên bằng một tay, sau đó nhẹ nhàng phá vỡ ánh sáng vàng trên cánh tay của Liễu Tam Thiên.
Không đến một giây, Liễu Tam Thiên đã để lộ thân thể thực của mình, lớp chân khí màu vàng kia hoàn toàn tan biến.
Liễu Tam Thiên ngạc nhiên vô cùng, chưa kịp phản ứng thì Phương Nhân Vương đã đánh phủ đầu, chỉ nghe thấy tiếng xương gãy, cánh tay phải của Liễu Tam Thiên lập tức bị bẻ ngoặt, vặn vẹo theo một hướng bất thường, nội lực biến động lan lên từ chỗ cánh tay, dường như muốn khiến xương cốt toàn thân ông ta vỡ vụn thành từng mảnh!
Liễu Tam Thiên dứt khoát cắt đứt tay phải rồi lùi về sau, hoàn toàn không dám đứng gần Phương Nhân Vương thêm một giây nào nữa.
Phương Nhân Vương nhìn cánh tay đẫm máu, thấp giọng nói: “Máu me quá, tôi đã từng này tuổi rồi, không thích hợp nhìn mấy thứ này đâu, trả này”.
Nói xong, ông ta ném cánh tay đó về phía Liễu Tam Thiên, Liễu Tam Thiên tức điên, xót xa khi trông thấy ánh mắt của cậu chủ Ngụy Húc nhìn mình, ông ta hít sâu một hơi định nhặt lấy cánh tay.
Tuy nhiên vào lúc Liễu Tam Thiên chuẩn bị điều động khí tức thì Ngụy Húc liền nhìn thấy Phương Nhân Vương phất tay, chân khí như phát nổ, khí tức trong người Liễu Tam Thiên dường như bị một tảng đá lớn va phải, ông ta lảo đảo lùi về phía sau vài bước, sau đó phun ra một ngụm máu, nội lực trong cơ thể ông ta vô cùng hỗn loạn.
Liễu Tam Thiên lập tức hiểu ra sự chênh lệch giữa hai người, ông ta gấp rút hét lớn: "Cậu chủ, mau chạy đi!"
Ngụy Húc rất muốn chạy, nhưng hai chân của hắn ta đột nhiên như bị mọc rễ không thể di chuyển, cảm giác như thể bị trói tại chỗ bởi vô số sợi tơ chân khí.
Trong mắt hắn ta tràn đầy khiếp sợ, Ngụy Húc cảm nhận được cái gì gọi là sức mạnh nghiền nát tất cả từ trên người Phương Nhân Vương.
Phương Nhân Vương thản nhiên nói: “Tôi là Phương Nhân Vương, xin hỏi cậu chủ nhà họ Ngụy, ông Ngụy dạo này vẫn khỏe chứ?”
Liễu Tam Thiên gần như phun thêm một ngụm máu, Phương Nhân Vương, chẳng phải là người duy nhất ở Hoa Hạ đạt đến Nho thánh đấy ư, đó là người sánh ngang với Thiên Nhân Quỳ Từ Thiên Lang, tại sao ông ta lại xuất hiện ở Bắc Hải nhỏ bé này, hơn nữa còn là người của phe kia.
Ngụy Húc không hổ là con nhà dòng tộc lớn, dù trong tình hình như này hắn ta vẫn giữ được sự điềm tĩnh: "Bố tôi tôi rất khỏe, mấy năm nay không ít lần nhắc đến ông Phương, không ngờ tôi lại được gặp ông ở đây. Tôi không biết hai người này có quen biết với ông Phương, nếu như có gì vô lễ thì mong ông bỏ quá cho, xin đừng chấp nhặt với người trẻ tuổi non dạ như tôi”.
“Tôi tất nhiên không chấp cậu”, Phương Nhân Vương mỉm cười, nói: “Chỉ có điều cậu thanh niên này có liên hệ với tôi, mong rằng trước mặt lão phu đôi bên có thể chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không có”.
Phương Nhân Vương và nhà họ Ngụy có thể coi là có chút quan hệ, Ngụy Diên, người đứng đầu hiện tại của nhà họ Ngụy, có mối quan hệ tốt với Phương Nhân Vương hồi trẻ.
Khi đó, Phương Nhân Vương đã ở trong Tàng Kinh Các nhà họ Ngụy một thời gian để có thể vào Nho giáo, lúc ấy nhà họ Ngụy đối xử với ông ta rất tốt, đến cậu chủ nhà họ cũng là Phương Nhân Vương đặt tên.
Với quan hệ như thế này, Phương Nhân Vương sẽ không làm khó hắn ta, chỉ là không biết quan hệ giữa Phương Nhân Vương và tên nhóc kia như thế nào, nếu là thầy trò, vừa rồi hắn ta có ý định giết người, có thể đối phương sẽ không chịu tha, Ngụy Húc trấn tĩnh lại, không còn tỏ ra lạnh lùng ngạo mạn nữa, hắn ta hạ lông mày, trầm giọng nói: "Ông Phương, tôi cũng hy vọng chuyện to hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không”.
Ngọn lửa tan biến, Vương Lệ Trân với dung mạo xinh đẹp tuyệt trần xuất hiện, cô lạnh lùng nói: “Anh giết Long Thiên, tôi sẽ giết anh!”
Không khí xung quanh vì câu nói này của Vương Lệ Trân mà đột ngột nóng lên, Đại Tượng toàn thân đẫm mồ hôi, cô gái này mới bao nhiêu tuổi mà đã có thể thay đổi tự nhiên, không lẽ là Nho thánh ư?
Một vị Nho thánh hai mươi mấy tuổi? Hắn ta thật sự không dám nghĩ tiếp!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!