Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chiến Binh Bất Bại - Long Thiên (FULL)


Chỉ là bàn tay vừa mới nện xuống, còn chưa xuất nốt sức lực dự trữ, ông Liễu đã bị Bồ Tát xuất thế ngang trời suýt chút nữa đâm xuyên ngực rồi, rơi vào kết cục giống như Ngụy Húc, Long Thiên không ngại lấy thân thể làm mồi nhử, đó là muốn dụ địch lại gần để tập kích. Ông Liễu phản ứng cực nhanh, cơ thể lùi về sau, Bồ Tát vặn vẹo, đừng nói là đả thương đến da thịt mà ngay cả viền vàng kia cũng không chạm được đến, ông Liễu đánh một chưởng nữa lên vai trái của Long Thiên, xung lực khổng lồ dù cho có là Long Thiên cũng bị mạnh mẽ đánh bay đi.

Hai bên đều là chớp đúng thời cơ, sau khi Long Thiên hạ xuống đất đứng vững lại, khóe miệng nhếch lên cười, cũng không thở hổn hển, chỉ là có chút tiếc nuối, nếu như vừa nãy Bồ Tát gần thêm một tấc nữa thôi thì ít nhất cũng khiến vị cao thủ cấp Thiên trung tam phẩm này chịu chút nỗi đau da thịt rồi.

Một kích của Bồ Tát không thành, trở về bay lãng đãng bên cạnh Long Thiên, tựa như đang muốn cầu xin chủ nhân tha thứ vậy.

Long Thiên cũng không để ý đến chút tâm tư đó của Bồ Tát, mà nhìn tên Đại Tượng đã bắt đầu tái đấu lại và cả Ngụy Húc lúc này ngực cũng không còn chảy máu nữa.

Nếu như đánh với ông Liễu, không nói là có thể từ từ khiến đối phương tiêu hao sức lực mà chết, nhưng ít nhất muốn bỏ chạy thì đối phương cũng không thể truy sát đến chân trời góc bể được, nhưng dưới dự phối hợp thành thục, bổ trợ cho nhau của ba người Ngụy Húc, thì bản thân anh đã bắt đầu nếm được mùi vị bị dồn vào chân tường rồi.

Ông Liễu có năng lực trung tam phẩm cũng không câu nệ việc ỷ đông hiếp yếu, mặc dù với năng lực của ông ta có thể kích sát được đối phương, nhưng một viên đá mài cho cậu chủ tốt như vậy mà chết đi thì cũng đáng tiếc quá, dù sao cũng đã có vết xe đổ trước đó rồi, tuyệt đối sẽ không để xảy ra cục diện như vừa nãy.

Nếu như còn để cậu chủ bị thương thêm nữa thì ông Liễu có thể tự sát để đền tội rồi.

Thấy ông Liễu chiếm thế thượng phong, trong lòng Ngụy Húc tự tin hẳn, cầm trong tay thanh trường đao na ná giống Kim Cương, trông rất nhàn nhã lịch sự vỗ tay, tán thưởng nói: "Thể hiện tốt lắm, bản lĩnh diễn kịch và thân thủ đều là hạng nhất, có thể so chiêu với bán phật Liễu Tam Thiên mà còn không bị rơi vào thế hạ phong, tôi có chút cảm khái anh hùng trọng anh hùng đó".

Long Thiên cười nhạt nói: "Tôi biết tôi là anh hùng, còn anh ấy mà, cùng lắm chỉ là nhân vật phản diện thôi, hơn nữa còn là loại không thể sống qua nổi tập một".

Ngụy Húc không tức giận mà còn cười nói: "Tôi vốn giết người cũng không thích nhiều lời, có điều tốt xấu gì anh cũng coi như là người đồng trang lứa đầu tiên có thể khiến tôi bị thương, cũng nên tâm sự thêm vài câu chứ, vẫn mong vị công tử thế gia không chịu tiết lộ danh tính đây lượng thứ. Nói trước nhé, đến lúc tôi chém đầu anh xuống rồi, tôi có nói hơi nhiều mà không may văng nước miếng xuống đầu anh thì xuống tới hoàng tuyền rồi cũng mong anh đừng để ý nhé".

"Vui lắm sao?", Long Thiên hỏi.

Ngụy Húc tỏ ra đương nhiên nói: "Đương nhiên là vui rồi, không có việc nào vui hơn so với việc tra tấn một thiên tài, Tào Tử Kiến cũng được, anh cũng được, đều là cái thá gì chứ, thành tựu từ trước đến nay của Ngụy Húc tôi chắn chắn cao hơn các anh nhiều. Anh yên tâm, đợi sau khi tôi giết anh xong, bước vào được Thiên nhân, tôi sẽ đi tìm người được gọi là thiên tài bất thế gì đó, Tào Tử Kiến, va chạm một phen, cho nên anh có chết trong tay tôi cũng không thiệt đâu".

"Quả thực là cũng khá hay ho, năm đó tôi cũng nói như vậy với mẹ anh, nên mới có anh, sau này đợi anh có vợ rồi, tôi cũng vẫn nói như vậy", Long Thiên nhếch mép không buông tha đáp trả.

Ngụy Húc cười ha ha, sau đó giây tiếp theo bắt đầu chạy nhanh, ông Liễu và Đại Tượng bày ra trạng thái sẵn sàng chi viện, vây chặt lấy con cá trong lưới này, thu hẹp lại khoảng trống thi triển của anh, Ngụy Húc dựa vào ưu thế người đông cầm trong tay thanh trường đao bao phủ đầy những tia đỏ, lờ mờ có phong độ của một tông sư, đao pháp của hắn đơn giản gọn gàng, giảm bớt kỹ xảo đẹp mắt, tiết tấu dứt khoát, hoàn toàn khác với sự lộn xộn của Long Thiên, mỗi một chiêu xuất ra bắt buộc phải có độc thủ và sự nham hiểm.

Ưu thế của Ngụy Húc ở chỗ có hậu thuẫn chắc chắn là ông Liễu và tấm khiên thịt Đại Tượng, chỉ cần không phải là một kích trí mạng thì hắn có thể không cần kiêng kị điều gì mà chuyên tâm vào đường đi của đao, ngược lại Long Thiên lại có chút tiến thoái lưỡng nan, một đao Bồ Tát vừa nãy không thể lấy mạng của tên khốn này, vậy tiếp theo gần như không thể xuất hiện tình huống như vậy nữa.

Nếu như cùng một chiêu thức dùng đến hai lần mà vẫn thành công thì người được xưng là bán phật Liễu Tam Thiên kia đúng là ăn phân mà lớn thật.

Sau một hồi dây dưa, do Long Thiên không thể không phân tách tinh thần đề phòng ông Liễu ra tay, cho nên trong hai phút đối chiêu này, anh liên tiếp bị áp chế, ông Liễu chỉ cần đứng ở đó, Long Thiên liền không thể tập trung trí lực đối địch được, nếu cứ tiếp diễn như vậy, sớm muộn gì anh cũng sẽ phải chịu thiệt.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!