Trình Kiêu rất muốn nói, có rất nhiều người muốn nhận anh làm sư phụ, hơn nữa loại người như Đặng nhị gia còn chưa đủ tư cách.
Nhưng... ở trước mặt một cụ già hơn tám mươi tuổi nói chuyện cung kính nói với anh, luôn miệng gọi anh là bán sư, Trình Kiêu thật sự ngại đả kích ông hai Đặng.
"Tôi chờ ông tỉnh lại không phải để nhận ông làm đồ đệ, mà vì kho bảo tàng của nhà họ Đặng ông." Trình Kiêu nói rõ tính toán của mình. Nếu nhà họ Đặng kinh doanh ở đây mấy chục năm, khẳng định phải có vài thứ hữu dụng.
Đặng nhị gia rất hào phóng, nói thẳng: "Mời ngài đi theo tôi!"
Đặng nhị gia dẫn Trình Kiêu đi tới chỗ ở thường ngày của ông ta.
"Chỗ này chính là kho bảo tàng của nhà họ Đặng!"
Đây là một nhà kho dưới lòng đất, bên trong có rất nhiều vũ khí nóng, nhưng lại không có một món đồ nào liên quan tới võ giả tu luyện.
"Những vũ khí này đều được buôn lậu từ nước ngoài qua, là của cải của nhà họ Đặng trong mấy chục năm qua"
Trình Kiêu đương nhiên không có hứng thú gì với mấy thứ này: "Tôi muốn nói là bảo bối dùng để tu luyện."
Đặng nhị gia lắc đầu: "Không có. Từ năm tông môn bị tiêu diệt, tôi may mắn tránh được một kiếp, vẫn tự mình tu luyện, cho dù có bảo bối gì tôi cũng không biết."
Trình Kiêu hơi thất vọng. Ban đầu, anh còn tưởng nhà họ Đặng kinh doanh mấy chục năm ở biên giới tây bắc của Á tộc, lại có võ giả như ông hai Đặng, chắc chắn sẽ thu thập được rất nhiều thứ dùng để tu luyện.
Không ngờ Đặng nhị gia này chỉ là một người đi theo con đường tự do, cho dù có bảo bối cũng không biết.
"Đúng rồi, năm đó tôi đã từng lấy được một thứ ở Quỷ Thành, tôi cảm giác nó rất không tầm thường nên mang ra, ngài xem có tác dụng không!" Đặng nhị gia đột nhiên nói. Sau đó, ông ta đi tới trong góc, cầm lấy một cái hộp, bên trong chứa một cây trượng gỗ.
Lại giống như gậy chống của các cụ già, đầu gậy là hình trăng khuyết.
Trình Kiêu vừa nhìn thấy cái trượng gỗ, ánh mắt thoáng chấn động, khí tức trên trượng gỗ này rất yếu ớt, không ngờ ngay cả anh cũng không phát hiện ra.
Nhưng... chỉ với khí tức yếu ớt này, anh có thể kết luận đây là một cây Tiên Thiên Linh Mộc.
Chỉ có điều, có thể đã quá lâu năm, hoặc có người hấp thu hầu hết nguyên lực thuộc tính mộc ẩn chứa phía trên nó, cho nên Trình Kiêu gần như không phát hiện ra được sự tồn tại của nó.
Đặng nhị gia nói: "Tôi lấy được cây gậy này ở trong tay một bức tượng thần trong Quỷ Thành. Tôi cảm thấy phía trên đó có khí tức năng lượng rất mạnh mẽ, cho nên mỗi lần tu luyện lại mang theo nó."
"Mấy chục năm qua, tôi phát hiện khí tức của nó vẫn luôn giảm đi, không biết là vì sao."
Trình Kiêu hiểu rõ, chắc Đặng nhị gia đã vô ý hấp thụ lực lượng trên cây Tiên Thiên Linh Mộc này.
Chỉ sợ đây cũng là nguyên nhân khiến ông ta có thể trở thành Tông Sư.
Đương nhiên, với Tiên Thiên Mộc Linh ẩn chứa trong Tiên Thiên Linh Mộc, ông ta đột phá đến Tông Sư cũng không thành vấn đề.
Chỉ tiếc hơi lãng phí, Tiên Thiên Linh Mộc không phải dùng như ông ta.
Tiên Thiên Linh Mộc cần luyện hóa, ông ta hấp thu tự nhiên như vậy, phần lớn nguyên lực thuộc tính mộc đều trở về trong trời đất, ông ta chỉ hấp thu được một phần rất nhỏ. "Quỷ Thành ở đâu?" Trình Kiêu hỏi.
Nếu Đặng nhị gia có thể tìm thấy cây trượng được làm bằng Tiên Thiên Linh Mộc, vậy có phải còn có Tiên Thiên Linh Mộc khác không?
Trên mặt Đặng nhị gia thoáng lộ vẻ sợ hãi khi nhớ lại: "Quỷ Thành nằm ở vị trí trung tâm của sa mạc lớn Sahara"
"Nhưng... nơi đó quá đáng sợ. Tôi đi một lần, cả đời này cũng không quên được."
Trình Kiêu nói: "Vì sao ông lại tới đó?"
Đặng nhị gia nói: "Lúc đó, tông môn bị tiêu diệt, chúng tôi bị người ta đuổi giết, trong lúc hoảng loạn không chọn đường, một mình tôi chạy vào trong sa mạc lớn Sahara. Sau đó, tôi gặp phải một trận bão cát, chờ tới lúc tôi tỉnh lại thì đã nhìn thấy Quỷ Thành.
"Quỷ Thành thế nào?" Trình Kiêu hỏi.
Trên mặt Đặng nhị gia thoáng lộ vẻ hồi tưởng: "Hoang tàn, tĩnh mịch, không có ai, bị bóng tối bao phủ, áp lực đáng sợ!"
"Tôi vĩnh viễn cũng không quên được cảnh tượng trong cát vàng bay đầy trời, Quỷ Thành bị mây đen bao phủ. Đối với tôi, nó đơn giản là một cơn ác mộng"
Trình Kiêu suy nghĩ, chắc hẳn Quỷ Thành kia là một thành cổ bị sa mạc che phủ, nói không chừng còn có Tiên Thiên Linh Mộc khác tồn tại.
"Dẫn tôi đi Quỷ Thành"
"Chuyện này..." Trên mặt Đặng nhị gia thoáng lộ ra vẻ khó xử. Ông ta vĩnh viên không muốn nhớ lại những gì đã trải qua trong Quỷ Thành. "Ông yên tâm, lại đi một lần nữa, ông có thể khắc phục được ám ảnh tâm lý" Trình Kiêu nói rất chắc chắn.
Theo cách nói của y học hiện đại, từng trải của Đặng nhị gia có thể chính là một loại chứng sợ bị giam cầm.
Tuy Quỷ Thành lớn nhưng là một thành phố chết, giống như một không gian giam cầm rất lớn.
Nếu một người sơ ý bước vào trong đó, không tiếp xúc với đồng loại trong thời gian dài, chắc chắn sẽ để lại ám ảnh tâm lý.
Nếu không phải Đặng nhị gia là võ giả, nghị lực mạnh hơn người bình thường nhiều, nói không chừng ông ta đã tự sát ở trong Quỷ Thành.
"Ngài tha cho tôi một mạng, lại trợ giúp tôi tỉnh ngộ, tôi cần phải báo đáp!"
"Tôi dẫn ngài đi!" Vẻ mặt Đặng nhị gia bi tráng, không ngờ có vẻ quyết tâm liều chết.
Hai người mua một ít nước, còn có vài đồ đi vào sa mạc thám hiểm, sau đó đi thẳng vào trong sa mạc Sahara.
So với những đội thám hiểm khác, tốc độ của hai người Trình Kiêu nhanh hơn không biết bao nhiêu lần.
Lúc này, Đặng nhị gia đã là cảnh giới Tông Sư đại thành, tu vi của Trình Kiêu đương nhiên không cần phải nói, cho dù hai người ở trong sa mạc không ăn không uống một tháng, cũng không nguy hiểm đến tính mạng.
Mất ba ngày, Đặng nhị gia đã đi tới vị trí Quỷ Thành trong trí nhớ trước đây.
Nhưng trong tầm mắt có thể nhìn thấy, chỉ có sa mạc lớn vô biên vô hạn, làm gì có bóng dáng của Quỷ Thành.
Hai người tiếp tục đi sâu vào trong. Dựa vào năng lực cảm nhận mạnh mẽ của Trình Kiêu, hai người có thể phân biệt rõ phương hướng ở trong sa mạc.
Tìm kiếm tròn bốn ngày, lấy vị trí Quỷ Thành trong trí nhớ của Đặng nhị gia làm trung tâm, bọn họ đã tìm khắp phạm vi hai trăm cây số vẫn không nhìn thấy Quỷ Thành.
"Có chuyện gì vậy? Lúc đó, tôi nhớ rõ ràng là ở chỗ này. Cát vàng bay đầy trời, mây đen ép xuống đỉnh đầu, có cảm giác áp lực giống như bầu trời sắp đổ nát. Vào thời điểm đó, Quỷ Thành vô cùng hùng vĩ xuất hiện ở trước mặt tôi, kéo dài mấy chục cây số. Sao nó có thể đột nhiên biến mất được?" Đặng nhị gia nói với vẻ không giải thích được.
Dưới ánh mặt trời chói chang, cho dù với tu vi của hai người đã có thể không để ý tới ảnh hưởng của nhiệt độ đối với cơ thể từ lâu, nhưng vẫn cho người ta một ám chỉ khó chịu về mặt tâm lý.
Trình Kiêu hỏi: "Lúc đó, ông phát hiện ra Quỷ Thành thế nào?"
Đặng nhị gia nói: "Tôi gặp phải bão cát, lúc tỉnh lại thì đã ở trong Quỷ Thành"
Bão cát có thể thổi bay một võ giả đi, chắc hẳn phải có sức gió vượt quá cấp mười.
Lẽ nào Quỷ Thành bị chôn ở dưới đất?
Hay cần phải có điều kiện đặc biệt mới có khả năng xuất hiện?
"Vậy chúng ta lại chờ bão cát đi." Trình Kiêu nói.
Đặng nhị gia kinh ngạc: "Trình đại sư, sức mạnh của bão cát không tầm thường đâu. Cho dù tôi đã trở thành Tông Sư cảnh giới đại thành, cũng không dám nói có thể chống đỡ được!"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!