Sau mấy phút, toàn bộ hơn năm trăm người đều bị Trình Kiêu đánh ngã.
Bốp bốp bốp!
Những tiếng vỗ tay có nhịp điệu vang lên, Đặng Gia Luân mặc âu phục màu trắng từ trong đại sảnh tầng một của tòa nhà sáu tầng đi ra.
“Trình đại sư quả nhiên lợi hại, lúc trước đội trưởng Ứng Đông Lai cần hơn một tiếng mới giải quyết được những người này của tôi, trong quá trình còn trúng mấy chục viên đạn.
“Nhưng mà thực lực của đội trưởng Ứng Đông Lai quả thật mạnh mẽ, những viên đạn kia chỉ miễn cưỡng bắn bị thương da thịt ông ta, sau đó không cách nào đi vào sâu hơn. Ánh mắt mấy người bị giam cầm kia nhìn Trình Kiêu tràn đầy khiếp sợ.
Đặc biệt là người đàn ông trung niên hơi lớn tuổi kia, trên khuôn mặt lạnh lùng lộ ra vẻ hoảng sợ.
“Vị này chính là Trình đại sư sao? Tuổi còn trẻ như vậy mà đã tiến vào Hóa Cảnh! Cho dù là chiến thần thủ đô Khương Vân Minh, khi ở tuổi này của cậu ta cũng chưa trở thành Tông Sư!”
Ứng Đông Lai là đội trưởng đội chiến đấu đặc biệt Thanh Long, cũng đã từng nghe đến danh tiếng của Trình đại sư Lĩnh Nam.
Lúc đó ông ta còn cười khinh thường, đồng thời dặn dò những đội viên của đội chiến đấu đặc biệt Thanh Long rằng: “Điều võ giả kiêng kị nhất chính là khoác lác, một khi khoác lác quá độ, tâm cảnh cả đời sẽ bị ảnh hưởng, tu vi võ đạo cũng khó mà tiến bước”
Nhưng mà, bây giờ tận mắt nhìn thấy Trình đại sư, Ứng Đông Lai mới hiểu được, hóa ra mình mới là ếch ngồi đáy giếng.
Sau lưng, một thành viên Thanh Long bị giam cầm khiếp sợ nói: “Đây chính là Trình đại sư Lĩnh Nam sao? Quả nhiên danh bất hư truyền!”
Trình Kiêu nhìn Đặng Gia Luân, ung dung thản nhiên: “Sử dụng át chủ bài của anh đi, nếu không anh cũng không còn cơ hội nữa.”
“Trình đại sư Lĩnh Nam quả nhiên danh bất hư truyền!”
Một giọng nói già nua vang lên bên cạnh Trình Kiêu, gia chủ Đặng Dục Nhân của nhà họ Đặng mang theo năm mươi người đàn ông trung niên mặc âu phục màu đen đi từ
trong những căn nhà ba tầng kia ra.
Năm mươi người đàn ông trung niên đứng ngay ngắn sau lưng Đặng Dục Nhân, giống như một đội tinh binh được huấn luyện nghiêm chỉnh.
Khi năm mươi người này xuất hiện, luồng khí thế mạnh mẽ lập tức bao phủ toàn bộ quảng trường.
Vậy mà tất cả đều là võ giả.
Một nửa võ giả trong đó chỉ vừa bước vào Hậu Thiên Tiểu Thành, một nửa khác là Hậu Thiên Đỉnh Phong, cũng có hai tên võ giả Tiên Thiên Tiểu Thành.
Mặc dù chút thực lực ấy còn chưa đủ để một mình Ứng Đông Lai đánh. Nhưng năm mươi tên võ giả này đều được trang bị vũ khí, vũ trang hiện đại.
Trên người đeo đầy các loại vũ khí, súng lục, lựu đạn, còn có hai tên cầm súng bắn tỉa, quả thật chính là một quân đoàn hiện đại hóa cỡ nhỏ được trang bị đến tận răng.
Một quân đoàn hiện đại hóa cỡ nhỏ hoàn toàn do võ giả tạo thành, nhà họ Đặng chỉ là một gia tộc trong giới thế tục, vậy mà có thể xây dựng lên quân đoàn võ đạo cỡ nhỏ, quả thật khó mà tưởng tượng!
Có thể thấy được, nhà họ Đặng ở Tây Hải mạnh mẽ hơn biểu hiện ra bên ngoài rất nhiều.
Mặc dù thực lực cá nhân của quân đoàn võ đạo này không mạnh, nhưng bọn họ có tố chất thân thể của võ giả, lại trải qua huấn luyện vũ khí nóng chuyên nghiệp, có thể bộc phát ra sức chiến đấu kinh người!
Giống như vừa rồi, khi Trình Kiêu đối phó với năm trăm tên tư quân kia, những tư quân đó chỉ có thể mặc người chém giết.
Bởi vì sợ bắn trúng đồng bạn, cho nên súng trong tay bọn họ đều trở nên vô dụng.
Một khi không có súng, bất kỳ võ giả cảnh giới Hậu Thiên tiểu thành nào cũng có thể dễ dàng tiêu diệt bọn họ.
Nhưng quân đoàn võ đạo này lại không giống vậy, cho dù Trình Kiêu gần ngay bên cạnh, bọn họ vẫn có thể mặc sức nổ súng bắn ra.
Bởi vì những người khác cũng là võ giả, với tố chất thân thể và năng lực phản ứng của bọn họ, về cơ bản sẽ không bị đạn lạc bắn trúng.
Hơn nữa, chắc chắn góc độc và tốc độ của quân đoàn võ đạo này sẽ chuẩn và nhanh hơn những tư quân bình thường đó rất nhiều.
Ví dụ, một tên võ giả cảnh giới Hậu Thiên tiểu thành nổ súng vào một tên võ giả cảnh giới Tiên Thiên đỉnh phong, chắc chắn võ giả cảnh giới Tiên Thiên phải phân tâm tránh né, sau đó mới có thể đi bắt tên võ giả này.
Mà lúc này, võ giả cảnh giới Hậu Thiên nhanh chóng di chuyển sang vị trí khác, tiếp tục nổ súng bắn.
Mặc dù cuối cùng vẫn là võ giả Tiên Thiên thắng lợi, nhưng võ giả Hậu Thiên cũng đã có vốn liếng để đối kháng với võ giả Tiên Thiên trong thời gian ngắn.
Nhưng mà, một khi số lượng võ giả Hậu Thiên được trang bị vũ khí nóng này tăng lên gấp mười hay gấp năm mươi lần thì sao?
Lại trang bị thêm loại đạn chuyên môn đối phó với võ giả, ví dụ như đạn xuyên giáp có lực xuyên thấu cực mạnh, vậy cho dù là Tông Sư võ đạo cũng không dám cứng rắn chống đỡ.
Cứ như vậy, võ giả Tiên Thiên chỉ có thể bị động chịu đòn.
Đây chính là nguyên nhân Khương Vân Minh được tôn là chiến thần.
Một khi trang bị vũ khí nóng kỹ càng đến tận răng cho một cao thủ cấp bậc Tông Sư võ đạo, không thể nghi ngờ, uy lực mà người đó phát huy ra có thể xưng là đạn hạt nhân hình người.
Thảo nào Á tộc lưu truyền một câu: Chiến thần trấn thủ thủ đô, khắp nơi không dám mạo phạm.
Nhưng mà, đa phần võ giả đều cảm thấy sử dụng vũ khí nóng rất trơ tráo, nếu như một tên võ giả hứng thú với vũ khí nóng, vậy sẽ bị người trong giới võ đạo chê cười.
Đa phần những người này đều đã gần bốn mươi nhưng vẫn đang ở cảnh giới Hậu Thiên, có lẽ cả đời đều bị giới hạn ở đó.
Tu vi bị giam cầm, nhưng bọn họ vẫn phải sống sót, mà rất nhiều võ giả bởi vì tu luyện võ đạo mà gần như đánh mất năng lực kiếm sống trong xã hội.
Cho nên, nếu như có người bằng lòng ra giá cao mời chào bọn họ, chắc chắn bọn họ sẽ sẵn lòng.
Phỏng chừng, nhà họ Đặng có thể mời chào nhiều võ giả như vậy, cũng đã tốn rất nhiều tiền.
Đặng Gia Luân đắc ý cười nhạt, nói: “Trình đại sư, sao nào? Nhìn thấy quân đoàn võ đạo này của nhà họ Đặng chúng tôi, anh có cảm tưởng gì?”
Trình Kiêu quét mắt nhìn những người kia, thản nhiên nói: “Một đám ô hợp.
Cho dù là một Tông Sư, gặp phải quân đoàn võ đạo gồm năm mươi người này cũng chỉ còn con đường chạy trốn.
Nhưng mà, muốn đối phó với Trình Kiêu thì còn kém xa lắm.
Nhà họ Đặng căn bản không biết mình đang chiến đấu với đối thủ như thế nào.
Đặng Dục Nhân bỗng nhiên cao giọng hô lên: “Xin mời Đặng Tông Sư!”
Một ông lão từ cửa sổ của căn nhà nhỏ bên cạnh bay ra, đáp xuống bên cạnh Đặng Dục Nhân.
Ông lão mặc áo bào màu xám, tóc đã bạc nửa đầu, nhưng trông vẫn rất khỏe mạnh, sắc mặt tràn đầy kiêu ngạo.
“Trình đại sư mà ông nói chính là một thằng nhóc con như vậy?” Ông lão đưa mắt đánh giá Trình Kiêu, khinh thường nói ra.
“Ông hai đừng coi thường cậu ta, nghe nói nhóc con này được xưng là Trình đại sư, tu vi võ đạo sớm đã đạt đến cảnh giới Tông Sư.” Đặng Dục Nhân cung kính nói ra.
Ông lão này là anh hai của ông nội Đặng Dục Nhân, khi Á tộc loạn lạc, ông ta được đưa đến tông môn võ đạo tu luyện.
Cuối cùng, tông môn võ đạo kia bị tiêu diệt, ông ta may mắn trốn thoát một kiếp, sau đó tiếp tục tu luyện, cuối cùng trở thành Tông Sư ở tuổi bảy mươi.
Sau khi ông ta trở thành Tông Sư đã quay về Tây Hải, bôn ba trắc trở, cuối cùng tìm được nhà họ Đặng.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!