Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Trình Kiêu thoáng nhìn ông lão này, mặc dù ông ta mặc trang phục quản gia, nhưng khí chất lại rất tao nhã, mang đến cho người ta cảm giác vô cùng tự tin. 

“Đúng.” Trình Kiêu lạnh nhạt trả lời. 

“Tôi là quản gia của nhà họ Đặng, cậu chủ dặn tôi cung kính chờ đợi Trình đại sư ở chỗ này, nếu như Trình đại sư đến rồi, vậy mời đến thôn Hoàng Thạch tìm cậu ấy. Thái độ của lão quản gia rất cung kính, khiến người ta không tìm ra được chút khuyết điểm nào. 

“Thôn Hoàng Thạch ở ngay tại biên giới sa mạc Sahara, là thôn làng tít ngoài rìa sa mạc, rất dễ tìm.” Trên mặt lão quản gia mang nụ cười thản nhiên, hệt như một người máy. 

“Được. 

Trình Kiêu quay người rời khỏi biệt thự. 

Rõ ràng, e rằng trong thôn Hoàng Thạch này đã bố trí sẵn thiên la địa võng. 

Nhưng mà, Trình Kiêu sợ gì? 

Thôn Hoàng Thạch, thôn làng ở biên giới sa mạc Sahara, là trạm tiếp tế cuối cùng của một số nhà thám hiểm sa mạc, nơi này rất nổi tiếng, nghe ngóng một chút là có thể tìm được. 

Nhưng mà, lại có ít người biết, thật ra thôn Hoàng Thạch là căn cứ bí mật mà nhà họ Đặng phát triển nhiều năm. 

Tư quân của nhà họ Đặng cũng trốn ở chỗ này. 

Nếu không, sao một cái thôn làng nho nhỏ lại có thể trở thành trạm tiếp tế? 

Quy mô của thôn Hoàng Thạch không giống các thôn trấn bình thường, phóng mắt nhìn ra toàn bộ Á tộc, thôn trang thế này cũng chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay. 

Trình Kiêu rất dễ dàng tìm được thôn Hoàng Thạch, trông thấy thôn trang đặc biệt có thể so với căn cứ quân sự này. 

Toàn bộ thôn trang được một bức tường vây vô cùng dài bao quanh, bên trong là rất nhiều kiến trúc đậm chất sa mạc. 

Cổng chính của thôn trang có bố trí bảo vệ canh gác, bốn tên bảo vệ mặc đồng phục, tay cầm dùi cui, diễu võ giương oai đi qua đi lại. 

Suốt dọc đường Trình Kiêu đến đây, cũng không thấy có những người khác. Mặc dù nơi này được mệnh danh là trạm tiếp tế cuối cùng của sa mạc, nhưng bình thường vẫn rất ít người lui tới. 

Khi Trình Kiêu đi đến cổng, một tên bảo vệ tựa ở trạm gác hút thuốc liếc anh một cái. 

Nhưng mà không hề vặn hỏi Trình Kiêu, Trình Kiêu cũng không thèm để ý đến họ, dứt khoát coi như không có người mà đi vào. 

Chờ Trình Kiêu đi vào thôn trang, bảo vệ kia mới cầm một bức ảnh lên so sánh. 

“Không sai, chính là anh ta! Thông báo cho cậu chủ, người kia đến rồi!” 

Một bảo vệ khác lập tức gọi điện thoại. 

Trong thôn trang xây dựng một con đường chính rộng chừng ba mươi mét, con đường quy mô thế này xuất hiện trong thôn trang, lộ vẻ không cần thiết. 

Hai bên đường là những ngôi nhà mặt tiền hai ba tầng, đa số đều mở cửa buôn bán, phần lớn hàng hóa là dùng để sinh tồn trong sa mạc. 

Trình Kiêu đi trên con đường, dọc đường anh cũng từng nghe ngóng tin tức của nhà họ Đặng, nhưng rất nhiều người đều lắc đầu tỏ vẻ không biết. 

Hơn nữa Trình Kiêu nhìn ra được, bọn họ không biết thật, chứ không phải cố ý giấu giếm. 

Ngay khi Trình Kiêu đến một ngã tư đường, không biết nên đi theo hướng nào, một thanh niên mặc âu phục màu đen bước nhanh tới. 

“Trình đại sư, cậu chủ dặn tôi dẫn đường cho anh!” Thanh niên cung kính nói. 

“Đi thôi!” Sắc mặt Trình Kiêu vẫn bình thản, không có chút xíu kinh ngạc nào, nếu như thực lực của nhà họ Đặng thật sự lớn mạnh giống như Ngô gia chủ nói, vậy khi Trình Kiêu tiến vào thôn trang này, nhà họ Đặng không biết mới là kỳ lạ. 

Thanh niên dẫn Trình Kiêu tiếp tục đi về phía trước, ước chừng đi đến vị trí trung tâm thôn làng, Trình Kiêu nhìn thấy một bức tường vây còn cao lớn hơn, hoàn toàn chính là dáng vẻ của thôn trong thôn. 

Cửa lớn màu đen dùng thép tinh luyện đổ bê tông tạo thành, đoán chừng ngay cả đạn pháo của xe tăng cũng không bắn thủng được. 

Trước cổng xây một phòng bảo vệ giống như lô cốt, chỉ mở một cánh cửa sổ ở mặt bên, đồng thời lắp đặt kính chống đạn. 

Thanh niên lấy một cuốn sổ nhỏ ở trong túi ra đưa cho hai bảo vệ mặc âu phục. Hai người liếc nhìn, sau đó cho qua. 

Đi vào cổng chính, bên trong là một quảng trường rộng chừng một sân bóng đá, xung quanh là một loạt nhà lầu ba tầng, nơi đối diện với cổng chính là một nhà lầu sáu tầng độc lập. 

Trên quảng trường không có người, thanh niên kia nói với Trình Kiêu: “Đợi một lát, tôi đi thông báo!” 

Sau đó, thanh niên bước nhanh đến nhà lầu sáu tầng kia. 

“Trình đại sư, quả nhiên anh đã đến rồi!” 

Một giọng nói có vẻ hơi chói tai thông qua loa phóng thanh vang lên giữa quảng trường. 

Chính là giọng nói của Đặng Gia Luân, nhưng anh ta lại không đi ra. 

Trình Kiêu đứng yên tại chỗ, nhìn nhà lầu sáu tầng ở đối diện, bình thản nói: “Tôi tới rồi, nhà họ Đặng các anh có bản lĩnh gì thì sử dụng hết đi!” 

“Ha ha, Trình đại sư, anh vẫn ngông cuồng như vậy! Đừng nóng vội, trước khi để anh nhìn thấy thực lực của nhà họ Đặng tôi, phải để anh xem nhà họ Đặng tôi đối xử với người xúc phạm mình như thế nào đã.” 

Đặng Gia Luân vừa dứt lời, bỗng có một đám thanh niên mặc áo đen áp tải năm người bê bết máu đi vào quảng trường. 

Rõ ràng mấy người này đã chịu không ít hành hạ, trong đó có hai người đã lộ ra xương cốt trắng bóng. 

Tiếng nói của Đặng Gia Luân lại vang lên, mang theo vẻ đắc ý: “Trình đại sư, anh biết mấy người trước mắt là ai không?” 

Trình Kiêu liếc nhìn những người kia, từ hơi thở trên người bọn họ có thể cảm nhận được, những người đó đều là võ giả, mà chắc hẳn người lớn tuổi nhất trong đó là một võ giả Tiên Thiên đỉnh phong, mấy người còn lại đều là Tiên Thiên tiểu thành. 

“Nhà họ Đặng có khả năng bắt giữ mấy võ giả cảnh giới Tiên Thiên, xem ra thực lực của nhà họ Đặng cũng không chỉ đơn giản là có tư quân. 

Với năm tên võ giả này, có lẽ quân đội bình thường có thể dễ dàng giết chết bọn họ, nhưng muốn bắt sống bọn họ, căn bản không thể nào. 

Cho nên, chắc chắn nhà họ Đặng có võ giả mạnh mẽ hơn. 

“Tôi không có hứng biết bọn họ là ai, nếu như anh không ra, vậy tôi đi vào tìm anh” Trình Kiêu mặt không biểu cảm, nói xong đi về phía trước hai bước. 

“Đợi đã!” 

“Trình đại sư, chẳng lẽ anh không tò mò thân phận của bọn họ sao?” 

“Mấy người kia đều là người của chính phủ Á tộc đó!” 

“Nghe nói còn là người của đội chiến đấu đặc biệt gì đó. Bọn họ muốn đến thăm dò thực lực của nhà họ Đặng tôi, bị người của tôi bắt được. 

“Anh không tò mò tôi sẽ xử lý bọn họ như thế nào sao?” 

Giọng điệu của Đặng Gia Luân tràn đầy nghiền ngẫm, giống như một người chơi cờ đã nắm chắc thắng lợi trong tay. 

Trình Kiêu không trả lời, nhà họ Đặng đã dám nuôi tư quân, vậy tất nhiên không coi chính phủ Á tộc ra gì. Bắt thành viên đội chiến đấu đặc biệt của chính phủ Á tộc cũng chẳng có gì lạ. 

“Những người này không liên quan gì đến tôi. Nếu anh không ra, vậy tôi đi vào tìm anh. 

Nói xong, Trình Kiêu tiếp tục tiến lên, dường như đã hơi sốt ruột. 

“Hừ, nếu anh đã vội vã đi chịu chết, vậy tôi cho anh được như ý!” Giọng nói của Đặng Gia Luân mang theo tức giận, rõ ràng tức vì Trình Kiêu phá vỡ tiết tấu của anh ta. 

“Đi ra hết đi!” 

Đặng Gia Luân vừa dứt lời thì rào rào rào, một đội thanh niên súng ống đầy đủ từ trong những phòng ốc xung quanh tuôn ra. 

Bọn họ đều mặc âu phục màu đen, sắc mặt đờ đẫn, giống như một đội dũng sĩ trải qua nhiều trận chiến, căn bản không giống như lính mới vừa thành lập. 

Đám người này khoảng chừng năm trăm, tạo thành vòng tròn vây Trình Kiêu vào giữa, họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào Trình Kiêu. 

Chỉ cần Đặng Gia Luân ra lệnh một tiếng, bọn họ sẽ lập tức tiến hành tấn công hỏa lực toàn diện vào quảng trường. 

“Trình đại sư, nghe nói anh rất giỏi đánh nhau, để tôi nhìn xem rốt cuộc anh giỏi đánh cỡ nào?” Tiếng nói đắc ý của Đặng Gia Luân vang lên trên quảng trường. 

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!