Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Trình Kiêu căn bản không thèm nhìn mấy người này, vẫn là Y Linh không đành lòng, lạnh nhạt nói ra: “Được rồi, mấy người đi đi, Trình Kiêu sẽ không chấp nhặt với mấy người!” 

Mấy người không tin lời của Y Linh lắm, Trình Kiêu đành phải lạnh lùng lườm bọn họ: “Còn không đi.” 

Lúc này mấy người mới lộ vẻ vui sướng, như được đại xá: “Cảm ơn ngài Trình, cảm ơn ngài Trình!” 

Đặng Gia Luân im lặng ngồi tại chỗ, từ lúc lão Hướng lên bục đến khi Trình Kiêu trở về, anh ta vẫn luôn sầm mặt không nói một lời. 

Lúc này, anh ta đột nhiên đứng dậy, cười gắn đi đến bên cạnh Trình Kiêu. 

“Nhóc con, không thể không nói, chiêu này anh chơi đẹp lắm!” 

“Nhưng mà tôi cũng chỉ mất chút thể diện mà thôi, nhà họ Đặng ở Tây Hải mới là gốc rễ của tôi, làng giải trí chỉ là vui đùa. 

“Nếu như muốn tôi nhận thua, vậy thì đến nhà họ Đặng tôi, tôi sẽ ở trong nhà chờ anh!” 

“Đừng khiến tôi thất vọng đấy!” 

Đặng Gia Luân cười nham hiểm với Trình Kiêu rồi quay người, đắc ý nghênh ngang rời đi. 

Y Linh sốt ruột lo lắng khuyên nhủ: “Trình Kiêu, đừng đi, chắc chắn có bẫy!” 

“Đúng vậy, chẳng phải quá rõ ràng rồi sao? Chắc chắn có bẫy, ngu ngốc mới sẽ mắc lừa!” Trương Tư Tổ cười khẩy khinh thường, cho rằng đã vạch trần được trò vặt của Đặng 

Gia Luân. 

Lan Nhược Lâm cũng nghiêm túc khuyên nhủ: “Trình Kiêu, nhà họ Đặng chính là vua một cõi ở Tây Hải, cho dù anh là ông chủ của tập đoàn giải trí Hoa Á thì ở Tây Hải này, tốt nhất không nên động chạm tới nhà họ Đặng. 

Ánh mắt Trình Kiêu lạnh nhạt, sâu thẳm như trời sao. 

“Đây không phải âm mưu, mà là dương mưu, anh ta biết tôi nhất định sẽ đến nhà họ Đặng, vì vậy mới cố ý nói ra những lời này khích tôi” 

Y Linh không hiểu hỏi: “Vì sao? Không đi nhà họ Đặng không được sao?” 

Trình Kiều lắc đầu: “Lần này tôi đến Tây Hải cũng là vì nhà họ Đặng” 

“Đến nơi này chỉ là nhất thời nổi hứng” 

Lan Nhược Lâm trợn tròn mắt, hay cho câu nhất thời nổi hứng. Nhất thời nổi hứng của anh đã khuấy cho cuộc hội họp long trọng của làng giải trí cuộn trào sóng cả, nếu anh đặc biệt đi đến, còn sẽ không khiến cho nơi này long trời nở đất hay sao! 

Trình Kiêu nói đi là đi, nhìn đám người Y Linh, nói ra: “Kế tiếp, chắc hẳn chỗ này sẽ không còn chuyện gì, các cậu có thể yên tâm chơi ở đây” 

“Để tôi xem xem, nhà họ Đặng chuẩn bị cái gì cho tôi. 

“Vậy cậu cẩn thận, nếu như gặp phải nguy hiểm, nhớ gọi điện thoại cho chúng tôi.” Y Linh biết không khuyên nổi Trình Kiều, lo lắng căn dặn một câu. 

“Được. 

Sau khi tạm biệt đám người Y Linh, Trình Kiêu gọi điện thoại cho Ngô Đỉnh Minh - chủ đại lý của nước sinh mệnh ở Tây Hải, hẹn gặp mặt vị chủ nhà họ Ngô, người trước giờ vẫn luôn được xưng là chính trực nhân từ này. 

Trong quán trà, Trình Kiêu gặp được Ngô gia chủ. 

Ngô gia chủ hơn sáu mươi tuổi, mái tóc đã bạc một nửa, mặc dù dáng người hơi gầy gò, nhưng vẻ mặt chính trực, không giận tự uy. 

Hai người ngồi đối diện với nhau, Ngô gia chủ tự mình rót trà cho Trình Kiêu. 

“Tôi lấy trà thay rượu, kính Trình đại sư một chén!” Ngô gia chủ nghiêm túc nói. 

“Mời!” Trình Kiêu nâng chén, uống một hơi cạn sạch. 

Dường như Ngô gia chủ nhẫn nhịn đã lâu, cũng không nói lời khách sáo, đi thẳng vào vấn đề chính. 

“Trình đại sư, nước sinh mệnh của ngài quả thật chính là tạo phúc cho muôn dân Á tộc! Mặc dù tôi không đủ đại diện cho muôn dân Á tộc, nhưng tôi vẫn muốn nói một tiếng cảm ơn với ngài!” 

Trình Kiêu thản nhiên nói: “Ngô gia chủ quá lời rồi, tôi cũng không phải là vì muôn dân Á tộc, tôi chỉ vì một lời hứa hẹn” 

Ở trong mắt Trình Kiêu, có lẽ muôn dân Á tộc thật sự không quan trọng như vậy. 

Buồn vì họ bất công, giận vì họ không tranh. 

Mỗi người hẳn nên dựa vào chính bản thân giành lấy hạnh phúc và lợi ích cho chính mình, mà không phải dựa vào một vài anh hùng sẵn lòng hi sinh bản thân xông pha chiến đấu. 

Hội trưởng Lưu của Hội y học Á tộc chính là anh hùng như vậy. 

Vì muôn dân Á tộc, chủ động vứt bỏ tôn nghiêm, không ngại đi cầu xin Trình Kiêu. 

Ngô gia chủ cho rằng Trình Kiêu chỉ khiêm tốn, nên cũng không để ý, nói tiếp: “Trình đại sư, tôi là tình cờ được tiếp xúc với nước Sinh Mệnh. Khi đó tôi còn không tin trên đời này lại có linh dược thần kỳ như vậy!” 

“Là đích thân đệ tử của tôi chạy đến Hà Tây mua một ít cho tôi, như vậy tôi mới tin tưởng nước Sinh Mệnh. 

“Lúc ấy tôi nghĩ rằng, nếu đã có đồ tốt như vậy, vì sao tỉnh Tây Hải tôi không có? Sau đó tôi lại nghe thấy tin tức ngài tuyển đại lý trên toàn quốc. 

“Tôi đi rồi, cũng thành công lấy được quyền đại lý rồi. Nhưng mà, dù sao Tây Hải này cũng là trời cao hoàng đế ở xa, cho dù nước sinh mệnh là thần dược tạo phúc cho muôn dân, nhưng có một số người lại không quan tâm đến hạnh phúc của người dân toàn bộ tỉnh Tây Hải, vì tư lợi bản thân mà ngăn cản việc tiêu thụ của nước sinh mệnh ở Tây Hải!” 

Nói đến đây, Ngô gia chủ lộ vẻ tức giận, không phải vì bản thân, mà là trách trời thương dân, căm giận vì hạnh phúc và lợi ích của muôn dân thiên hạ bị ngăn chặn. 

“Chỗ này của tôi có một bức thư mong cầu của người dân Tây Hải, những người đó đến chỗ của tôi, xin tôi dù như thế nào cũng nhất định phải khiến cho nước sinh mệnh được tiêu thụ ở Tây Hải!” 

Nói xong, lão Ngô lấy một mảnh vải trắng ra, bên trên viết chi chít những cái tên. 

Trình Kiêu nhìn những chữ màu đen trên nền vải trắng mà giật mình, sắc mặt vô cùng lạnh lẽo. 

Một lúc lâu sau, anh mới lạnh nhạt nói một câu: “Nhà họ Đặng, đáng chết!” 

Ngô gia chủ hổ thẹn nói: “Trình đại sư, nếu tôi đã lấy được quyền đại lý của nước sinh mệnh ở Tây Hải, vậy tôi cũng có nghĩa vụ giải quyết bất kỳ khó khăn gì gặp phải trong quá trình tiêu thụ nước sinh mệnh. Nhưng mà, thế lực của nhà họ Đặng ở Tây Hải rất lớn, tôi thật sự không thể làm gì.” 

Sắc mặt Ngô gia chủ tràn đầy bất đắc dĩ, đồng thời cũng lộ ra căm hận sâu sắc. 

Trình Kiêu nói: “Ngô gia chủ có biết bây giờ ba con nhà họ Đặng ở nơi nào không?” 

Ngô gia chủ nhìn Trình Kiêu, hơi khiếp sợ: “Trình đại sư, chẳng lẽ ngài muốn một thân một mình xông vào nhà họ Đặng?” 

“Không thể được, nhà họ Đặng kinh doanh ở Tây Hải mấy chục năm, thực lực lớn mạnh, đã ăn sâu bén rễ. Thậm chí tôi còn nghe người ta nói, nhà họ Đặng bí mật xây dựng quân đội tư nhân, ngay cả sắc lệnh của chính phủ Á tộc đưa đến Tây Hải, nhà họ Đặng cũng không coi ra gì!” 

“Tư quân!” Trên mặt Trình Kiêu khẽ lộ vẻ kinh ngạc, anh chỉ đoán chắc chắn nhà họ Đặng có át chủ bài, nhưng lại không biết át chủ bài của nhà họ Đặng là cái gì. 

Bây giờ xem ra, quân đội tư nhân chính là át chủ bài của nhà họ Đặng. 

Dựa vào thực lực hiện giờ của Trình Kiêu, quân đội bình thường đã không có bất kỳ uy hiếp nào với anh. 

Đương nhiên, những thứ có uy lực lớn như bom, tên lửa vẫn tạo thành uy hiếp với Trình Kiêu. 

“Tôi biết rồi, xin Ngô gia chủ nói địa chỉ của ba con nhà họ Đặng cho tôi biết” Trình Kiêu nghiêm túc hỏi. 

Ngô gia chủ nhíu mày, ông ta nhìn ra được quyết tâm của Trình Kiêu, cũng nghe nói một vài sự tích của Trình Kiêu, biết Trình Kiêu không phải người bình thường. 

“Được rồi, nếu trong lòng Trình đại sư đã quyết, vậy tôi sẽ nói cho cậu biết.” 

“Ba con nhà họ Đặng ở trong trang viên Tiềm Long của nhà họ Đặng, vị trí ở chỗ này. 

Ngô gia chủ trực tiếp dùng bản đồ trên điện thoại di động, chỉ vị trí của trang viên Tiềm Long nhà họ Đặng cho Trình Kiêu. 

Trình Kiêu nói tiếng cảm ơn rồi tạm biệt Ngô gia chủ, sau đó một mình tiến đến trang viên Tiềm Long của nhà họ Đặng. 

Dựa theo chỉ dẫn trên bản đồ, rất nhanh Trình Kiêu đã tìm được trang viên Tiềm Long. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!