Vẻ mặt Lý Minh và Châu Tiết Luân rất kỳ lạ.
“Trần Cảnh Vượng và Trương Kính Phát gia nhập, phía Lan Nhược Lâm thua chắc rồi.
Nhóm Thành Đạt và Viên Tiêu nhìn thấy thì lắc đầu: “Trần Cảnh Vượng của tập đoàn giải trí WMY này càng lúc càng quá đáng, bảo sao lại bị tập đoàn Hoa Á mua lại”
Trương Gia Vũ khinh thường chế nhạo: “Trần Cảnh Vượng càng lúc càng mê muội, tôi thấy ông ta u mê sắc đẹp quá rồi, ông ta đang ép Lan Nhược Lâm rời khỏi giải trí WMY đây mà.”
Trước những tin đồn đó, các ông lớn trong giới giải trí này là rõ ràng hơn hết.
Họ biết đó không phải tin đồn, thậm chí trong tay họ còn có một vài video về Trần Cảnh Vượng.
Viên Tiêu nói: “Nhưng dù kết quả của giải trí WMY thế nào thì cuối cùng phía Lan Nhược Lâm cũng sẽ thua thôi.
“Có điều tôi cảm thấy tên nhóc đó sẽ không cam tâm bị đuổi đi đâu”
Nhóm Đại tộc trưởng và Trương Manh ở hàng ghế phía sau nhìn Trình Kiêu từ xa.
“Cậu nghĩ liệu Trình Kiêu có thua không? Cậu ấy là Trình đại sư đấy!” Trương Manh hỏi.
Điền Thuý Thuý sầm mặt đáp: “Trình đại sư thì thế nào? Đây là tỉnh Tây Hải không phải Lĩnh Nam, hơn nữa đây là tiệc của giới giải trí, cho dù uy lực của Trình đại sư có mạnh thì chưa chắc người của giới giải trí đã nể mặt”
“Trừ khi cậu ấy dùng vũ lực để giải quyết, nhưng như vậy lại đúng mưu của Đặng Gia Luân.”
“Nếu Trình Kiêu muốn giải quyết tình trạng khó khăn hiện tại, trừ khi có ai đó quyền lực hơn tổng giám đốc Trần của giải trí WMY nói giúp cậu ấy thì mới được” Vương Vũ Hàm kinh ngạc thốt lên: “Sao có thể thể được! Người quyền lực hơn ông chủ giải trí WMY chắc chỉ có ông chủ thần bí của tập đoàn giải trí Hoa Á thôi”
“Nhưng tôi nghe nói ông chủ của giải trí Hoa Á vẫn luôn rất bí ẩn, chưa từng lộ diện, hiện tại do người quản lý đại tiếp quản, Trình Kiêu không thể nào đến những người quản lý đó cũng quen biết chứ?”
Đặng Gia Luân đắc ý cười nhạo: “Phó giám đốc Lan đã suy nghĩ xong chưa?”
Lan Nhược Lâm cười một cách kỳ lạ: “Nếu các người đã khăng khăng cho rằng tôi vì việc tư mà bỏ mặc việc công, vậy thì tôi sẽ vì việc tư bỏ mặc việc công cho các người xem. Hôm nay tôi muốn để người bạn này ở lại đây, để tôi xem các người có thể làm gì được tôi?”
Lan Nhược Lâm nhìn Trần Cảnh Vượng, cười giễu cợt: “Tổng giám đốc Trần, có phải ông định sa thải tôi khỏi công ty không?” “Ngay từ đầu tôi đã ký hợp đồng và có cổ phần rồi, nếu ông sa thải tôi thì phải bồi thường phí vi phạm hợp đồng cho tôi đấy!” Trần Cảnh Vượng nghiêm mặt nhìn Lan Nhược Lâm, lạnh lùng nói: “Bà đang uy hiếp tôi sao?”
Lan Nhược Lâm chế nhạo: “Bây giờ ông mới nhìn ra à?”
Trần Cảnh Vượng cười lạnh: “Bà cho rằng tôi không dám hả?”
Lan Nhược Lâm tỏ vẻ lãnh đạm: “Tôi cầu còn không được.”
Trần Cảnh Vượng lấy điện thoại ra gọi cho thư ký: “Tiểu Lý, đến đại sảnh ngay cho tôi.
Đặng Gia Luân nhìn Trần Cảnh Vượng: “Tổng giám đốc Trần yên tâm, nhà họ Đặng chúng tôi sẽ gánh chịu mọi tổn thất cho ông.
Nói xong, Đặng Gia Luân nhìn Trình Kiêu với ánh mắt khinh miệt, vô cùng đắc ý.
“Đủ rồi!”
Một giọng nói trầm thấp đột nhiên vang lên.
Một một người đàn ông trung niên mặc vest đen bước ra từ phía sau sân khấu.
Những người nhìn thấy ông ta đầu tiên là nhóm Thành Đạt và Viên Tiêu ở gần đó nhất.
“Tổng giám đốc tập đoàn giải trí Hoa Á, Triệu Thư Hào!”
“Người quản lý của tập đoàn Hoa Á cũng phải lo chuyện của tập đoàn giải trí WMY nữa à?” Giọng Thành Đạt khá ngạc nhiên.
“Triệu Thư Hào? Ông ta ra đây làm gì?” Vẻ mặt Hồ Phong cũng có vẻ kinh ngạc.
Những ông lớn nhóm Lý Minh cũng bị sốc: “Thông thường đoàn đội quản lý chuyên nghiệp sẽ không can thiệp vào những tranh chấp cá nhân này, Triệu Thư Hào định làm gì đây?”
Triệu Thư Hào đi thẳng về phía nhóm Trình Kiêu, ban đầu khi Trình Kiêu và nhóm Lâm Hiểu Lộ xảy ra xung đột vẫn chưa thu hút sự chú ý của ông ta.
Nhưng Lan Nhược Lâm và Trần Cảnh Vượng lúc sau đã thu hút sự chú ý của đội ngũ những người quản lý của tập đoàn giải trí Hoa Á.
Khi cấp dưới của Triệu Thư Hào bắt đầu chú ý đến Lan Nhược Lâm và Trần Cảnh Vượng thì bất ngờ phát hiện ra Trình Kiêu ở bên cạnh.
Mặc dù trong nhóm Triệu Thư Hào chưa từng có ai gặp Trình Kiêu, nhưng kể từ ngày đầu tiên được ông Hướng nhận vào, việc đầu tiên họ phải làm là khắc sâu hình ảnh của Trình Kiêu vào tâm trí.
Nếu một nhóm người quản lý mà đến ông chủ thực sự của công ty mình là ai cũng không biết thì đúng là quá mất mặt.
Đặc biệt là với đội ngũ những người quản lý hàng đầu trong nước như nhóm Triệu Thư Hào lại càng không được phép phạm sai lầm này.
Cấp dưới lập tức báo tin Trình Kiêu xuất hiện cho Triệu Thư Hào.
Nghe nói ông chủ thần bí thực sự của tập đoàn giải trí Hoa Á đã xuất hiện, Triệu Thư Hào ngay lập tức vô cùng coi trọng, nhưng ông ta không đi gặp Trình Kiêu ngay mà xem video giám sát trước, sau khi hiểu rõ ngọn ngành sự việc rồi mới chủ động xuất hiện khi thấy phía Trình Kiêu gặp bất lợi.
Với tư cách là người quản lý hàng đầu, nếu không có sự đồng ý của chủ thuê, họ sẽ không chủ động can thiệp vào bất kỳ việc gì của chủ.
Đương nhiên, nếu chủ thuê gặp phải vấn đề rắc rối thì đội ngũ quản lý chuyên nghiệp có nghĩa vụ đứng ra giải quyết vấn đề cho họ.
Trước đây chủ thuê của Triệu Thư Hào là ông Hướng, nhưng từ khi ông Hướng tách hoàn toàn tập đoàn giải trí Hoa Á khỏi công ty của mình và tập đoàn hoàn toàn đứng tên Trình Kiêu thì Trình Kiêu đã trở thành chủ mới của họ.
Tất cả tiền lương của nhóm Triệu Thư Hào đều được trích từ lợi nhuận của tập đoàn giải trí Hoa Á.
Khoảnh khắc nhìn thấy Triệu Thư Hào, tổng giám đốc Trần Cảnh Vượng của tập đoàn giải trí WMY vội vàng tươi cười chào hỏi: “Tổng giám đốc Triệu, sao ông lại ra đây?”
Mặc dù Triệu Thư Hào chỉ là người quản lý nhưng lại thực sự phụ trách tập đoàn giải trí Hoa Á, việc thu mua giải trí WMY và giải trí Cái Nạp đều do một tay ông ta lên kế hoạch.
Có thể nói sau này Triệu Thư Hào chính là sếp trực tiếp của Trần Cảnh Vượng.
“Tổng giám đốc Triệu!” Lan Nhược Lâm cũng cung kính cúi đầu chào.
Triệu Thư Hào nghiêm mặt gật đầu với hai người họ, hoàn toàn không biểu lộ cảm xúc gì.
“Buổi sáp nhập sắp bắt đầu rồi, hai người là quản lý cấp cao của giải trí WMY mà vẫn còn tâm trạng để cãi cọ ở đây à?”
“Giải tán đi!”
Trần Cảnh Vượng nhíu mày, nhìn Trình Kiêu nói: “Tổng giám đốc Triệu, nhưng tên này trà trộn vào đây..
Triệu Thư Hào giơ tay ngắt lời Trần Cảnh Vượng, nhìn Trình Kiêu rồi nghiêm nghị nói: “Cậu Trình, mời cậu đi với tôi một lát”
Trình Kiêu gật đầu, không cảm xúc: “Được.
“Trình Kiêu!” Lan Nhược Lâm nhíu mày, hơi lo lắng, lúc này Triệu Thư Hào gọi riêng Trình Kiêu đi sợ là không có chuyện gì tốt.
Trần Cảnh Vượng cười khẩy: “Phó giám đốc Lan, đến lời của tổng giám đốc Triệu mà bà cũng không định nghe à? Giải trí Hoa Á không thiếu vị trí phó giám đốc cỏn con này đâu.”
Lan Nhược Lâm chế nhạo: “Tôi tin tổng giám đốc Triệu nhất định sẽ giải quyết một cách công bằng”
Triệu Thư Hào im lặng không nói, không nhìn ra được bất kỳ điều gì trong lòng, ông ta đưa Trình Kiêu đi vào hậu trường.
“Trình Kiêu.” Nhóm Y Linh và Tần Thủ cũng hơi lo lắng.
Tuy họ biết Trình Kiêu là Trình đại sư, đánh nhau rất giỏi, nhưng minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng mà!