Khi Đặng Gia Luân gọi điện thoại, nhiều người khác nhìn phó Chủ tịch Lan con người đã trưởng thành rất quyến rũ với sắc mặt ngạc nhiên.
Lâm Hiểu Lộ sợ hãi nói: “Phó, phó Chủ tịch Lan gọi anh cậu ta là em giai!”
“Cậu ta quen cả phó Chủ tịch Lan luôn, rốt cuộc cậu ta là ai vậy!”
Vũ Thi Hàm sợ đến tái cả mặt, ánh mắt nhìn Trình Kiêu cũng đầy sợ hãi.
“Cậu ta quen cả phó Chủ tịch Lan của công ty giải trí WMY, dù cậu ta có thua Đặng Gia Luân, nhưng nếu cậu ta ghét mình thì tương lai của mình cũng coi như xong!” “Thôi không sao, đối thủ hiện tại của cậu ta là Đặng Gia Luân, cậu ta sẽ không để ý mình đâu. Vũ Thi Hàm tự an ủi mình.
Hồ Phong nhíu mày ngạc nhiên nói: “Đúng là khiến người ta bất ngờ, cậu ta mà cũng quen cả phó Chủ tịch của công ty giải trí WMY !”
“Tự dưng tôi thấy Trần Thần cũng có mắt nhìn người đấy!”
Hoắc An mỉm cười: “Giờ tôi cũng thấy ghen tị với Trần Thần
Những siêu sao lão làng như Lý Minh và Châu Tiết Luân cũng hơi bất ngờ.
Bởi vì dù là họ thì cũng phải tỏ thái độ tôn trọng khi gặp phó Chủ tịch Lan của công ty giải trí WMY.
“Không ngờ cậu ta quen biết người có chức vụ cao trong công ty giải trí WMY !”
Sắc mặt đoàn Thành Đạt và Viên Tiêu cũng đầy ngạc nhiên.
“Haha, hay đấy, người có chức vụ cao trong công ty giải trí WMY cũng tham gia rồi, cậu sinh viên này không đơn giản chút nào!”
“Cậu con nhà họ Đặng cũng không phải người dễ đối phó, tôi thấy phó Chủ tịch của công ty giải trí WMY cũng không làm gì cậu ta được"
Đặng Gia Luân vừa nhấn nút gọi, một người đàn ông mặc vest đen đã ngoài năm mươi đứng trong một góc yên lặng quan sát mỉm cười nhìn điện thoại mình đang đổ chuông.
Sau đó, ông ta nhìn một người đàn ông trạc tuổi mình cũng mặc vest đen ở đối diện rồi cười lạnh nói: “Đi thôi, đừng để họ tranh cãi tiếp nữa, cuộc họp sáp nhập sắp bắt đầu
rồi, màn kịch này hạ màn được rồi đấy!”
Người đó nói: “Ừ!”
Đặng Gia Luân nhíu mày nhìn cuộc gọi mãi vẫn không được người ta bắt máy.
Nhưng không lâu sau, một giọng nói đầy khí phách vang lên, sau đó hai người đàn ông đó đi tới.
“Đừng gọi nữa, chúng tôi đến rồi!”
Ánh mắt của mọi người đều dồn về hai người đàn ông này.
Khi thấy hai người đàn ông này, Lan Nhược Lâm biến sắc.
Mấy siêu sao lão làng như Lý Minh và Châu Tiết Luân cũng hơi kinh hãi: "Chủ tịch công ty giải trí WMY Trần Cảnh Vượng và Chủ tịch công ty giải trí SN Trương Kính Phát kìa!”
Thành Đạt cười ha ha nói: “Giờ thì hay rồi, hai người chức to nhất WMY và SN cũng có liên quan!”
Rất nhiều sinh viên và những nghệ sĩ không nổi tiếng lắm ở xung quanh chưa có cơ hội để tiếp xúc với những người có chức vụ cao ở công ty giải trí WMY Trần Cảnh Vượng và công ty giải trí SN, thế nên họ không nhận ra hai ông lớn của showbiz này.
Có người tò mò hỏi thăm từ người bên cạnh: “Họ là ai thế?”
“Không biết! Nhưng trông như người có tài có quyền!”
“Úi giời, Chủ tịch của công ty giải trí WMY và Chủ tịch công ty giải trí SN mà cũng không nhận ra, thế mà hai người còn muốn lăn lộn trong showbiz nữa à?”
“Anh nói gì? Họ là ông chủ của công ty giải trí WMY và công ty giải trí SN ư?”
“Đây là hai ông lớn của hai trong ba tập đoàn giải trí lớn nhất Á tộc đấy!”
Nhưng khi so với những siêu sao nổi tiếng khắp thế giới như Thành Đạt, Viên Tiêu hay Trương Gia Vũ, có là ông chủ của công ty giải trí WMY và công ty giải trí SN vẫn không bằng những siêu sao đó.
Đặng Gia Luân cung kính chào hai người: “Chào Chủ tịch Trần, chào Chủ tịch Trương!”
Ông chủ công ty giải trí WMY Trần Cảnh Vượng cười ha ha nói: “Cậu Đặng có việc gì nên mới gọi chúng tôi đến đây sao?”
Sau đó, Trần Cảnh Vượng nhìn Lan Nhược Lâm như thể vừa mới thấy cô ta, rồi ông ta cười ha ha nói: “Ồ phó Chủ tịch Lan cũng ở đây à?”
Trông sắc mắt Lan Nhược Lâm khá mất tự nhiên, nhưng cũng lạnh nhạt chào: “Chào Chủ tịch Trần!”
Hồ Phong ngồi ở hàng ghế đầu biến sắc: “Xong đời rồi, nhìn thái độ của Trần Cảnh Vượng là biết, khả năng ông ta và Đặng Gia Luân có quen biết rồi đây!”
“Lần này Trần Thần chịu thiệt rồi!”
Hoắc An nói: “Chịu thiệt cũng mà, có chịu thiệt mới trưởng thành được.
Đặng Gia Luân cười nói: "Thưa Chủ tịch Trần, đây cũng chỉ là một việc cỏn con thôi, nhưng không ngờ phó Chủ tịch Lan lại đứng ra nên tôi cũng đành chịu, thế nên đành phải mời ngài đứng ra để lấy lại công lý!”
Trần Cảnh Vượng biết mà còn hỏi: “Ồ thế à, thế cậu nói tôi nghe chuyện gì mà lại khiến phó Chủ tịch Lan đứng ra làm khó nghệ sĩ công ty mình thế?”
Đặng Gia Luân còn chưa nói lí do, thế mà Trần Cảnh Vượng đã tỏ lòng bất mãn với Lan Nhược Lâm rồi.
Lời nói của ông ta như ẩn chứa sự trách móc rằng: Cô làm khó nghệ sĩ công ty mình chỉ vì một người ngoài, cô không quan tâm lợi ích của công ty sao?
Đặng Gia Luân kể lại chuyện vừa xảy ra và nhấn mạnh chuyện Trình Kiêu trốn vào, còn anh ta muốn đuổi ra nhưng Lan Nhược Lâm không cho.
Giả vờ nghe xong chuyện vừa xảy ra, rồi Trần Cảnh Vượng khoác vẻ uy nghiên nhìn vóc dáng nóng bỏng của Lan Nhược Lâm, ánh mắt thoáng hiện một ngọn lửa hừng hực khó ai nhận ta: “Phó Chủ tịch Lan, cô làm thế là sai rồi.
“Tuy cậu sinh viên đó là bạn cô, nhưng đây là việc riêng của cô. Cậu Đăng đuổi người không liên quan đến cuộc họp sáp nhập ra ngoài là việc công, cô đừng có công tư không phân minh thế chứ”
Lời nói của Trần Cảnh Vượng nghe ra rất công bằng, khiến người ta không thể nào phản bác.
Trương Kính Phát - Chủ tịch của công ty giải trí SN đứng bên cạnh cũng nói xen vào: “Anh Trần đây nói đúng lắm. Sao phó Chủ tịch Lan, một người giữ chức vụ cao trong công ty giải trí WMY lại làm ra chuyện công tư không phân minh thế này nhỉ?”
Lan Nhược Lâm cười lạnh nói: “Chủ tịch Trần, Chủ tịch Trương, hai người có cần phải up cho tôi cái tội công tư không phân minh như thế không? Chẳng lẽ một phó Chủ tịch
công ty giải trí WMY như tôi mà cũng không có tư cách mời bạn mình đến sao?”
Trần Cảnh Vượng im lặng.
Đúng là một phó Chủ tịch của công ty có thể mời bạn vào.
Nhưng Đặng Gia Luân lại cười ha ha nói: “Đúng là phó Chủ tịch Lan có thể mời bạn đến, nhưng bây giờ là cậu ta trà trộn vào chứ không có thư mời. Để công bằng, giờ chúng ta mời cậu ta ra ngoài, sau đó phó Chủ tịch Lan lại gửi thư mời cho cậu ta rồi để cậu ta vào lại là được.”
“Thế thì không ai nói phó Chủ tịch Lan là người công tư không phân minh nữa.
Mọi người ở đây đột nhiên yên lặng, ai nấy cũng nhìn Lan Nhược Lâm và chờ xem cô ta đáp lại thế nào.
Trong lòng mọi người đều hiểu rõ ràng, chuyện đến nước này thì nó không chỉ liên quan đến chuyện Trình Kiêu đi hay ở, mà liên quan đến mặt mũi của cả hai bên.
Nếu Trình Kiêu đi rồi vào lại, tuy nhìn thì không ảnh hưởng gì cả vì chỉ phải đi thêm mấy bước thôi.
Nhưng điều này đồng nghĩa với việc phe anh đã thua.
Đối với những người giữ chức vụ như Lan Nhược Lâm, tuy chỉ là một sự nhân nhượng nho nhỏ nhưng nó lại gây ra một ảnh hưởng rất mạnh
Có khi sự cúi đầu nhân nhượng này lại khiến sau này mình không bao giờ ngẩng đầu lên được nữa.
Lúc này, dường như mọi người đã quên mất Lâm Hiểu Lộ, cũng là kẻ đầu têu cho vụ việc này.
Nhưng cô ta cũng mong mọi người quên mình đi.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!