Thực lực của Tô Lương Tử đã đạt tới cảnh giới Tông sư từ lâu, còn mạnh hơn Cửu trưởng lão của Vô Cực Môn một chút.
Mấy loại sát hạch kiểu này tất nhiên chẳng thể làm khó được ông ta.
Nhưng mà, ông ta thấy Trình Kiêu lại không để lộ thực lực, chỉ chống đỡ mười chiêu của Cửu trưởng lão.
Vì vậy, Tô Lương Tử cũng làm theo, chỉ định đỡ mười chiêu dưới tay Cửu trưởng lão.
Tiếc là, Cửu trưởng lão cũng không phải người ngu, Tô Lương Tử vừa ra tay đã bị lão phát hiện ra thực lực thật.
Lão ta biết tu vi thật của Tô Lương Tử không thua kém gì lão ta, chỉ mới ra một chiêu đã chủ động để cho Tô Lương Tử qua cửa.
Tô Lương Tử chỉ dùng một chiêu đã ép Cửu trưởng lão phải bỏ cuộc, lại một lần nữa khiến cho mọi người hết sức kinh ngạc, ai ai cũng biết Tô Lương Tử là người mà Trình Kiêu dẫn tới.
Vì vậy, họ lại càng đánh giá cao Trình Kiêu.
Những người tiếp theo, không ai có thực lực mạnh như Trình Kiều và Tô Lương Tử.
Mấy lượt liên tiếp, không một cái có thể đỡ nổi ba chiêu của Cửu trưởng lão.
Đây là tiền đề của việc đánh luân phiên, nếu để cho Cửu trưởng lão nghỉ ngơi dưỡng sức, khôi phục lại thực lực đỉnh phong, những người này có khi còn chẳng chịu nổi một chiêu.
Cuối cùng, chỉ có hai mươi mấy người thành công qua cửa. Mà trong số hai mươi mấy người này, có đến bảy người do Lý Vô Cực đưa tới.
Có thể thấy được, thực lực của nhà họ Lý mạnh cỡ nào.
Cửu trưởng lão nhìn những người không qua cửa, nói một cách lạnh lùng: “Nếu đã dám đánh thì phải biết nhận thua, những người không qua cửa, thì dừng bước tại đây đi!”
Nói xong, Cửu trưởng lão xoay người đi về phía bậc thềm bằng đá của Đại Điện Tứ Phương, bàn bạc cái gì đó với ba trưởng lão khác.
Những võ giả không thể qua cửa, ai nấy đều chán nản ủ rũ. Nhưng dù bọn họ không cam lòng thì cũng chẳng có ai dám ăn vạ với người của Vô Cực Môn.
Dương Phi Yến nhìn mấy vị trưởng lão của Vô Cực Môn cách đó không xa không bí mật bàn bạc cái gì đó, khẽ nói với Lý Vô Cực: “Bọn họ lại đang suy nghĩ ra cái sáng kiến vớ vẩn gì vậy nhỉ?
Lý Vô Cực mỉm cười: “Đợi lát nữa chẳng phải sẽ biết thôi sao? Đã thế chúng ta còn có nhiều người như vậy, chắc chắn người của Vô Cực Môn sẽ không dám chơi xấu đâu”
Lạc Tuyết Kỳ đứng sau Trình Kiêu, chẳng qua, sự chú ý của cô ta lại không ở trên người mấy trưởng lão của Vô Cực Môn, mà lại đặt trên người Trình Kiêu.
Bây giờ Lạc Tuyết Kỳ đã bình tĩnh lại, cho nên cô ta vô cùng nhạy cảm với một số chuyện vừa xảy ra.
“Sao anh ta phải giúp mình? Hơn nữa trong phút chót còn liều mạng đỡ Phá Quân Đại Thủ Ấn cho mình!”
Lạc Tuyết Kỳ tuyệt đối không tin, đây là chuyện mà một người chỉ mới tình cờ quen biết với cô ta có thể làm được.
Trình Kiêu không phát hiện ra sự khác thường của Lạc Tuyết Kỳ đứng sau. Toàn bộ sự chú ý của anh đều đang tập trung vào Đại Điện Tứ Phương trước mặt, trái tim kích động đến mức run rẩy.
“Thật quen thuộc, xa cách tám trăm năm, cuối cùng cũng cảm nhận được hơi thở quen thuộc này!”
“Là em sao? Dạ Nguyệt!”
Trong đầu Trình Kiêu, vị tiên tử mặc đạo bào xanh lơ, trong sáng thuần khiết, không nhiễm bụi trần, lại lần nữa hiện lên.
Mặc dù chỉ là một bộ đạo bào xanh lơ, nhưng khi cô mặc lên lại phô ra phong thái đặc biệt, còn đẹp hơn cả những kiệt tác trong Tuần lễ thời trang Pari.
Cô có dung mạo mỹ lệ, mặt mũi thanh tú, cả người tựa như một con búp bê phấn điêu ngọc mài. Đặc biệt là đôi mắt màu lam nhạt, ánh mắt như tỏa sáng, thần thái phấn chấn. Một đôi mắt như biết nói, khiến người ta nhìn một lần là chẳng thể quên.
Cô là tinh linh dịu dàng nhất thế gian này, là tiên tử thánh khiết nhất, là đóa sen trắng nở rộ giữa Địa Ngục.
“Đây là Trận Vị Ương do Dạ Nguyệt sáng tạo ra!”
“Trăng khuyết cong cong, đêm hẵng còn dài. Em nói nó có hàm ý chỉ sự tàn khuyết, tượng trưng cho sự tốt đẹp, cho nên mới gọi là Trận Vị Ương!”
Đến bây giờ, cuối cùng Trình Kiêu đã có thể khẳng định, Dạ Nguyệt cũng sống lại giống anh, hơn nữa còn tới Trái Đất.
Bởi vì Trận Vị Ương là do Dạ Nguyệt nghĩ ra, hơn nữa tới tận bây giờ vẫn không có truyền dạy lại cho người khác, cũng hiếm khi thi triển nó trước mặt người ngoài. Ngoại trừ chính bản thân cô, còn người khác căn bản không làm được.
Cuối cùng Trình Kiêu cũng hiểu rõ một tia rung động trong lòng mình khi trước.
Mấy người Cửu trưởng lão đã bàn bạc xong xuôi, Cửu trưởng lão bước tới.
Cửu trưởng lão nhìn Lý Vô Cực, nói: “Các vị, nếu mọi người đã qua cửa thì tức là có tư cách tham gia khai phá động phủ. Nhưng mà động phủ được đại trận hộ sơn bảo vệ, không thể cưỡng chế xông vào.”
“Bọn tôi đã thử phá giải pháp trận. nhưng đã nhiều ngày như vậy rồi vẫn không có manh mối gì. Nếu ai có thể phá giải đại trận hộ sơn, Vô Cực Môn bọn tôi cam đoan, sẽ để cho người này vào trong chọn ba món đồ tùy thích!”
Mọi người nghe xong thì không khỏi kinh ngạc!
“Sao tự nhiên Vô Cực Môn lại hào phóng thế? Chọn ba món tùy thích, thế chẳng phải là chọn hết sạch bảo vật tốt nhất à!”
“Thế này, không giống phong cách làm việc của Vô Cực Môn chút nào!”
“Hừ, mấy người còn chưa nhìn ra sao? Vô Cực Môn đã thử phá giải đại trận nhiều ngày vậy rồi mà vẫn chẳng thu hoạch được gì, thế này chắc chắn là đã hết cách, không phá nổi đại trận. Không phá được đại trận thì cho dù bên trong có bảo vật gì đi chăng nữa, Vô Cực Môn cũng không vét được tẹo nào. Cho nên, Vô Cực Môn đang muốn dùng cách cũ - trọng thưởng ắt tìm ra dũng sĩ”
“Cho dù bọn họ tổn thất ba món bảo vật thi vẫn tốt hơn việc bọn họ cứ mãi trông coi một cái động phủ không mở ra được. Hơn nữa, Vô Cực Môn còn phải tốn nhân lực để trong coi chỗ này, đi đi lại lại, tổn thất sẽ rất lớn, Vô Cực Môn đúng là tính toán kỹ lưỡng thật!”
“Ngay cả Vô Cực Môn mà cũng không phá được cái đại trận hộ sơn này, những người khác chắc cũng chẳng ăn thua. Khà khà, tuy rằng chúng ta không thể qua cửa, nhưng mà bọn chúng qua cửa rồi cũng chỉ có thể giương mắt nhìn, điều này ngược lại khiến cõi lòng tôi được an ủi rồi.
“Đúng thế, qua cửa thì đã sao? Cũng chỉ có thể giương mắt nhìn giống chúng ta! Tốt nhất là không ai có thể phá được cái pháp trận này hết, không một ai có thể chiếm được đồ trong đó hết.”
Những võ giả không thể qua cửa nói bằng giọng chua lè.
Cửu trưởng lão thầm cười nhạt trong lòng: “Cái lũ không có tiền đồ này, bản thân mình không có bản lĩnh, còn trù ẻo người khác không lấy được bảo vật!”
Dương Phi Yến hơi ngạc nhiên, nói: “Vô Cực Môn hào phóng như vậy, xem ra đại trận hộ sơn chắc chắn vô cùng lợi hại!”
Lý Vô Cực cười cười: “Không sao, tôi đã có chuẩn bị trước khi đến đây rồi!”
“Hả?” Dương Phi Yến nhìn Lý Vô Cực, nhìn thấy trên mặt anh ta tràn đầy sự tự tin, xem ra anh ta đã chuẩn bị từ trước rồi!
Vậy sẽ phải theo sát Lý Vô Cực rồi, Dương Phi Yến thầm hạ quyết tâm trong lòng.
“Vô Cực Môn nói có giữ lời không?”
Bỗng nhiên, có một ông già đã qua cửa đứng ra, nhìn Cửu trưởng lão, lớn giọng hỏi.
Cửa trưởng lão quan sát ông già này một lượt từ trên xuống dưới. Ông già tóc hoa râm, nhìn không ra tuổi thật, có thể thấy thực lực phi phàm.
“Thực lực người này như nào?” Tam trưởng lão đứng đằng sau Cửu trưởng lão sầm mặt, khẽ hỏi.
“Ban nãy tôi để ý ông ta, chắc hẳn là Tông Sư Tiểu Thành!” Cửu trưởng lão nói.
“Thế vẫn chưa đủ, trừ khi ông ta là Đại sư tinh thông trận pháp!” Tam trưởng lão lập tức mất sạch hứng thú.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!