Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Lạc Tuyết Kỳ vốn đã cảm nhận được nguy hiểm, cú đánh này của trưởng lão Vô Cực Môn mạnh hơn nhiều so với chín cú đấm vừa rồi, Lạc Tuyết Kỳ thậm chí có ảo giác rằng cô không thể thở được. 

Lần này, cô không muốn liên lụy đến Trình Kiêu nữa. 

Bây giờ lại nghe thấy Dương Phi Yến ở một bên hét lên, tâm trí cô nhất thời càng thêm kiên định với suy nghĩ của mình. 

"Hừ, cho dù có chết, thì tôi cũng sẽ không để cho người phụ nữ lấy oán báo ơn kia khinh thường tôi!" 

Nhìn thấy bàn tay màu xanh đó đập vào đầu Trình Kiêu bằng uy lực vô hạn, Lạc Tuyết Kỳ đột nhiên duỗi tay ra đẩy Trình Kiêu sang một bên. 

Vì không kịp phòng bị nên Trình Kiêu đã thực sự bị cô đẩy ra. 

"Trình Kiêu, lần này tôi sẽ không trở thành gánh nặng của anh!" 

Lạc Tuyết Kỳ hét to một tiếng, khẽ mỉm cười nhìn Trình Kiêu, nước mắt cô từ khóe mắt rơi xuống. 

“Lần này sẽ không ai nói tôi là gánh nặng nữa nhỉ!” Lạc Tuyết Kỳ thầm nghĩ thế trong lòng, sau đó nhắm mắt lại chờ chết. 

Tuy nhiên, sau khi chờ đợi một lúc lâu, bàn tay khổng lồ màu xanh của trưởng lão Vô Cực Môn vẫn chưa hề rơi xuống. 

Lạc Tuyết Kỳ nhịn không được mở mắt ra, nhìn thấy Trình Kiêu vốn đã bị cô đẩy ra giờ phút này đang đứng trước mặt cô, một tay anh túm lấy cổ tay của trưởng lão Vô Cực 

Môn. 

Phá Quân Đại Thủ Ấn kinh thiên động địa đó lại hoàn toàn không làm Trình Kiêu bị thương. 

"Bị chặn lại rồi à?" 

Lạc Tuyết Kỳ sững sờ, có một loại cảm động khi thấy mình còn sống sau một kiếp nạn. "Không ngờ anh lại đỡ được một quyền lợi hại như vậy! Hơn nữa, anh còn không bỏ rơi mình!" 

Lạc Tuyết Kỳ cảm thấy rất hạnh phúc. 

Cảm giác được người khác bảo vệ thật tuyệt. 

Trưởng lão của Vô Cực Môn lúc này lại kinh ngạc không thôi. 

Tuyệt chiêu kinh thiên động địa của ông ta mà lại bị Trình Kiêu dễ dàng phá vỡ như vậy. 

Hơn nữa, cho dù ông ta cố gắng thế nào đi nữa thì cổ tay bị Trình Kiêu nắm lấy cũng không thể vùng thoát ra được. 

Đôi tay của Trình Kiêu giống như những chiếc kẹp thép khổng lồ, như thể có thể nghiền nát mọi thứ. 

"Tên nhãi kia, cậu đã qua ải rồi!" Trưởng lão Vô Cực Môn trầm giọng nói. 

Lúc này Trình Kiêu mới buông tay ra, trưởng lão Vô Cực Môn vội vàng lùi lại, mặt đầy cảnh giác nhìn Trình Kiêu. 

Ba vị trưởng lão khác lập tức tiến lên, không thể tin kêu lên: "Cửu trưởng lão, không ngờ ông lại thua rồi?" 

"Cửu trưởng lão, ông hoàn toàn không sử dụng toàn lực đúng không? Phá Quân Đại Thủ Ấn sao có thể bị một tên nhãi mới nhú lông dễ dàng chặn lại chứ! Sao có thể thế 

được!" 

"Không sai, Cửu trưởng lão, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy! Ngay cả tôi cũng không dám nghênh chiến với Phá Quân Đại Thủ Ấn mà sao tên nhóc hai mươi tuổi cỏn con này có 

thể cản lại được chứ?" 

Ba vị trưởng lão vây quanh Cửu trưởng lão hỏi không ngừng. 

Cửu trưởng lão bị hỏi đến khó chịu, cả giận nói: "Các ông hỏi tôi thì thôi hỏi ai đây? Làm sao tôi biết cậu ta chặn lại Phá Quân Đại Thủ Ấn của tôi như thế nào chứ? Vừa rồi không phải các ông đã tận mắt nhìn thấy sao? Thế nên các ông hẳn sẽ rõ ràng hơn so với tôi đấy!” 

Dương Phi Yến giống như một quả bóng xì hơi, ánh mắt nhìn Trình Kiêu tràn ngập ai oán. 

"Vào thời khắc cuối cùng, không ngờ anh lại quay trở về!" 

"Và không ngờ người phụ nữ ngu ngốc đó đã hy sinh mạng sống của mình để giúp anh!" 

"Hiện giờ ắt hẳn Trình Kiêu sẽ bị người phụ nữ này làm cho rung động!" 

"Mười chiêu, trọn vẹn mười chiêu, vậy mà anh vẫn có thể nghênh chiến với mười chiêu của trưởng lão Vô Cực Môn! Tại sao anh lại lợi hại như vậy!" 

Thực lực của Trình Kiêu càng mạnh thì trong lòng Dương Phi Yến càng cảm thấy hối hận, rõ ràng cô ta đã lựa chọn kết đội với Trình Kiêu, nhưng cô ta đã vứt bỏ Trình Kiêu vì Lý Vô Cực, điều này đã khiến người phụ nữ Lạc Tuyết Kỳ kia chiếm được lợi. 

Bây giờ Dương Phi Yến thực sự hối hận không kịp. 

"Không được, mình tuyệt đối không được để người phụ nữ vô liêm sỉ Lạc Tuyết Kỳ đó hưởng lợi!" 

Dương Phi Yến đột nhiên đi đến bên cạnh Trình Kiêu, khuôn mặt đầy tươi cười cất tiếng: "Trình Kiêu, chúc mừng anh đã vượt qua ải!" 

Trình Kiêu thờ ơ liếc nhìn cô ta, nhẹ nhàng “ừm” một tiếng xem như đáp lại. 

Trong lòng Dương Phi Yến vui mừng khôn xiết, cô ta không ngờ Trình Kiêu sẽ chịu nói chuyện với mình, xem ra Trình Kiêu không hề vì chuyện vừa rồi mà tức giận, vậy thì cô ta vẫn còn cơ hội! 

"Trình Kiêu, nếu anh cũng đã vượt ải thành công thì chi bằng chúng ta cùng nhau đi đi! Như vậy tiếp đến cũng dễ dàng phối hợp với nhau." Dương Phi Yến cười rạng rỡ nói. 

Trình Kiêu đương nhiên biết Dương Phi Yến đang nghĩ gì, nhưng anh cũng không để trong lòng, việc anh có đi cùng cô ta hay không đối với Trình Kiêu không có gì quan trọng. 

Trình Kiêu chưa kịp trả lời, Lạc Tuyết Kỳ đã lạnh lùng mắng: "Dương Phi Yến, loại phụ nữ lấy oán báo ơn như cô sao còn mặt mũi tới mời Trình Kiêu đi cùng thế? Có phải cô nhìn thấy thực lực mạnh mẽ Trình Kiêu phô bày ra nên chỉ muốn lợi dụng anh ấy không?!" 

"Vừa rồi cô bỏ rơi Trình Kiêu rời đi cùng Lý Vô Cực, cô có từng cân nhắc đến cảm nhận của Trình Kiêu không?" 

"Hừm, đồ tiểu nhân đê tiện!" 

Mặt Dương Phi Yến đỏ bừng vì bị mắng, mỗi một câu một chữ của Lạc Tuyết Kỳ đều đánh trúng chỗ yếu của cô ta, khiến tự tôn của cô ta mất sạch. 

"Câm miệng đi, tôi nói chuyện với Trình Kiêu nào đến lượt cô xen vào!" Dương Phi Yến thẹn quá hóa giận, lạnh giọng quát. 

Lạc Tuyết Kỳ không hề sợ sệt, nghênh khuôn mặt xinh đẹp lên, ăn miếng trả miếng: "Trình Kiêu hiện tại đã là đồng đội của tôi, nếu cô muốn đi cùng anh ấy thì phải hỏi xem người đồng đội này có đồng ý hay không đã!" 

"Hừ, hiện giờ biết hối hận cũng đã muộn rồi! Vừa rồi cô phản bội Trình Kiêu rời đi với người đàn ông khác, sao không tưởng tượng xem cô có hối hận hay không?" 

"Nếu sớm biết như vậy thì lúc đầu đừng làm!" 

Khuôn mặt xinh đẹp của Dương Phi Yến đỏ bừng lên, nhưng cô ta không thể phản bác được một câu nào. 

"Cô muốn chết à!" 

Nếu đã không thể phản bác, thì hãy xem hành động thiết thực đi! 

Trong cơn tức giận, Dương Phi Yến dứt khoát chưởng lòng bàn tay vào ngực Lạc Tuyết Kỳ. 

Trình Kiêu đưa tay ra ngăn lại, anh nhìn Dương Phi Yến hờ hững nói: "Cô ấy nói đúng, chúng tôi là đồng đội" 

"Anh đang bảo vệ cô ta sao?" Dương Phi Yến dừng tay, vẻ mặt vừa hoảng sợ vừa ảo não, cô ta không thể tin được, cô ta đã xác định Trình Kiêu sẽ không ra tay với phụ nữ cho nên mới dám ra tay với Lạc Tuyết Kỳ như thế. 

Không ngờ Trình Kiêu lại ra tay bảo vệ Lạc Tuyết Kỳ. 

Trình Kiêu nhìn cô ta, lại bình tĩnh nói: "Chúng tôi là đồng đội." 

Trong lòng Dương Phi Yến nhiều cảm xúc lẫn lộn, đồng đội, cô ta và Trình Kiêu cũng từng là đồng đội, nhưng giờ đây Trình Kiêu đã trở thành đồng đội của một người phụ nữ khác rồi. 

Mà đồng đội của mình thì đang đứng xem trò hay. 

Hai câu chúng tôi là đồng đội đã đại diện cho ý chí của Trình Kiêu. 

Dương Phi Yến tự nhiên sẽ không đi chọc giận Trình Kiêu: "Được, được, được, thật là một đồng đội tốt!" 

"Xin lỗi đã làm phiền rồi!" 

Trở lại bên cạnh Lý Vô Cực, Lý Vô Cực ôn hòa cười nói: "Đừng quá để ý làm gì, cô vẫn còn có tôi!" 

Những lời ấm áp như vậy vang lên vào lúc một người phụ nữ đang bất lực, theo lý mà nói thì chắc chắn Dương Phi Yến sẽ cảm động đến bật khóc và lao vào vòng tay của anh 

ta. 

Tuy nhiên Dương Phi Yến nhìn nụ cười trên mặt Lý Vô Cực lại cảm thấy nụ cười đó hết sức giả tạo! 

Tuy nhiên, cô ta vẫn cần dùng đến Lý Vô Cực. 

"Cám ơn!" Dương Phi Yến giả bộ cảm động, giọng dịu dàng đáp lại. 

Lý Vô Cực đương nhiên cũng nhìn ra Dương Phi Yến đang suy nghĩ gì, nhưng như vậy thì đã sao? Dù sao anh ta cũng chỉ lợi dụng cô ta, mọi người đều chỉ lợi dụng lẫn nhau mà 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!