Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Trình Kiều và Tô Lương Tử đi tới trước cánh cửa đông người nhất. 

Dường như hai bên đang giằng co. 

Trước cửa có mấy người mặc áo đen ngăn cản mọi người. 

Trước ngực những người áo đen này có hai chữ phồn thể là Vô Cực. 

Người ở bên Trình Kiêu khá hỗn loạn, có hơn một trăm người, có lẽ là mấy người luyện võ nghe tin tức chạy đến. 

Những người này đều nhìn chằm chằm những người áo đen kia bằng nét mặt nặng nề, rõ ràng là rất bất mãn, nhưng lại không dám hành động thiếu suy nghĩ. 

“Nơi này là động phủ của tiên nhân Bái Nguyệt, cũng không phải của Vô Cực Môn các người, các người có lý do gì không cho mọi người đi vào!” 

Trong đám người có một giọng nói khàn khàn vang lên, nghe giọng nói này cũng biết rõ ràng là vừa cố hết sức giả giọng, sợ bị Vô Cực Môn nhận ra, nhưng lại không muốn động phủ của Bái Nguyệt tiên nhân bị Vô Cực Môn độc chiếm, muốn xúi giục mọi người cùng phản kháng. 

“Đúng thế, tại sao Vô Cực Môn lại ngăn cản không cho chúng tôi đi vào! Các người có lý do gì độc chiếm nó chứ?” Một người luyện võ trẻ tuổi chưa trải sự đời tức giận hét to. “Mọi người, dù Vô Cực Môn là một trong năm tông môn lớn, nhưng chúng ta đông người như thế, chưa chắc phải sợ bọn họ!” Giọng nói khó nghe kia lại vang lên, ý định xúi giục mọi người vô cùng rõ ràng. 

“Đúng, chúng ta không cần phải sợ bọn họ, năm tông môn lớn thì sao? Chẳng lẽ bọn họ dám chống lại toàn bộ giới cổ võ à?” Thanh niên kia lại không biết sống chết nói to. 

Mấy người áo đen nhìn thanh niên kia như nhìn một kẻ ngốc, ánh mắt chứa đựng sát khí lạnh như băng. 

Một vài người luyện võ khá lớn tuổi trong đám người cũng nhìn thanh niên bằng ánh mắt vô cùng khinh bỉ. 

Một ông lão vóc người gầy gò khẽ cười châm chọc: “Đúng là nghé con mới sinh không sợ hổ, ngay cả Vô Cực Môn cũng dám coi thường, tự tìm đường chết!” 

Trình Kiêu im lặng lắng nghe, anh nghe thấy một vài từ ngữ mới. 

Vô Cực Môn, năm tông môn lớn, giới cổ võ. 

Đây đều là những từ lúc trước anh chưa từng nghe nói tới. 

Một bóng đen đột nhiên nhào tới, mục tiêu chính là thanh niên vừa mới la hét kia. 

Thanh niên bất ngờ không kịp đề phòng, lập tức bị đánh trúng huyệt Thái Dương, đầu bị đánh vỡ như dưa hấu. 

"A!" 

Mọi người đồng loạt lùi lại mấy bước, một vài cô gái trẻ tuổi đang có mặt che mắt hét to, thậm chí còn chạy sang một bên liên tục nôn mửa. 

Bóng đen dừng lại ở vị trí thanh niên kia vừa đứng, đó là một ông lão áo đen, trước ngực áo thêu hai chữ Vô Cực. Nhưng hai chữ này không giống với mấy người trẻ tuổi mặc áo đen sau lưng ông ta, hai chữ này của ông ta có màu vàng. 

Ông lão giết một người giống như giết heo giết chó, không hề để tâm, ông ta kiêu ngạo đảo mắt nhìn mọi người. 

“Còn ai dám khiêu khích Vô Cực Môn chúng tôi nữa không!” 

Trong đám người không có ai dám lên tiếng nữa. 

Nhưng Trình Kiêu có thể cảm nhận được tiếng thở dốc vô cùng đè nén của mọi người, rõ ràng mọi người đều đang kiềm chế nỗi tức giận, cũng có thể là bị sự bá đạo của ông lão làm khiếp sợ. 

Động tĩnh bên này lập tức thu hút sự chú ý của những người trước cửa khác, mọi người đều vội vàng chạy đến. 

“Anh!” 

Phía sau đám người đột nhiên vang lên tiếng hét chói tai, một cô gái áo trắng bay lên không trung, lướt qua mọi người, dừng lại bên cạnh thanh niên kia. 

Sau khi xác nhận thanh niên đã chết, cô gái áo trắng ngẩng đầu lên nhìn ông lão Vô Cực Môn kia, trong đôi mắt xinh đẹp bắn ra sát khí lạnh lùng: "Tại sao ông lại giết người!” 

Cô gái này vóc người cao gầy, khí chất xuất chúng, trông vô cùng xinh đẹp. Dù đang tức giận, nhưng vẫn lộ ra một vẻ đẹp khác. 

Ông lão cười khẩy: “Cậu ta tự tìm đường chết nên tôi giết thôi. Sao nào, cô cũng muốn chết đúng không?” 

“Dù Vô Cực Môn rất mạnh, nhưng nhà họ Dương tôi cũng không dễ bắt nạt, người nhà chúng tôi không phải để ông muốn giết là giết như thế đâu!” Cô gái đứng lên, lạnh lùng nhìn ông lão, trên người phát ra một khí thế mạnh mẽ, không ngờ lại là một người luyện võ có cảnh giới Tiên Thiên đỉnh phong. 

Nhà họ Dương, không ngờ cô gái này lại là người nhà họ Dương! 

Chẳng trách thanh niên khi nãy dám xem thường Vô Cực Môn, thì ra là người của một trong bảy thế gia. 

“Hừ!” 

Cô gái hừ lạnh một tiếng, bóng người như chim yến bay qua rừng, đánh một chưởng trên không trung, nhằm vào đầu ông lão. 

Dù cơ thể cô ta nhẹ nhàng, trông có vẻ mềm yếu không xương, nhưng uy lực của chưởng đó lại giống như một ngọn núi nhỏ đè xuống đầu, không thể xem thường! 

“Đòn tấn công rất mạnh!” 

Rất nhiều người đang có mặt đều tỏ vẻ khiếp sợ, đặc biệt là những người không mặc trường bào kia. 

Rõ ràng những người không mặc trường bào đa số đều là người của giới võ đạo, còn những người mặc trường bào thì gần như chính là người của giới cổ võ. 

Trình Kiêu cũng khá ngạc nhiên, cô gái này có cảnh giới Tiên Thiên đỉnh phong, nhưng lại mạnh hơn nữa võ giả có cảnh giới Tiên Thiên đỉnh phong mà hắn từng gặp rất nhiều. 

Thậm chí thực lực của cô gái này còn có thể so với một cao thủ cấp tông sư bình thường của giới võ đạo. 

Đều là võ giả, nhưng rất rõ ràng người của giới cổ võ có thực lực gần với người tu tiên hơn. 

Nhưng so với người tu tiên chân chính, dù là giới cổ võ cũng chỉ xem như một tồn tại đẳng cấp thấp. 

Đối mặt với đòn tấn công mạnh mẽ của cô gái, ông lão kia vẫn chẳng có hành động gì, đến khi một chưởng của cô gái cách đầu ông ta khoảng hai mét, ông ta mới chợt hét to: “Tự tìm đường chết!” 

Ông ta nâng hai nắm đấm lên trời, một khí thế mạnh hơn hẳn cô gái bộc phát ra từ trên người ông lão. 

Ầm! 

Cô gái lập tức bị đánh bay, vừa khéo rơi trúng người Trình Kiêu. 

“Cẩn thận!” Một cô gái mặc váy đỏ như lửa ở bên cạnh vội nhắc nhở Trình Kiều. 

Sắc mặt Trình Kiều rất bình thản, anh nâng tay, một lực lượng dịu dàng ổn định lại cơ thể của cô gái kia, để cô ta nhẹ nhàng rơi xuống bên cạnh anh. 

Người bên ngoài sẽ thấy như cô gái kia tự dừng lại vậy. 

Cô gái ngạc nhiên nhìn thoáng qua Trình Kiêu, chắp tay với anh: “Cảm ơn đạo hữu ra tay giúp đỡ!” 

Đạo hữu? 

Trình Kiêu không còn nhớ mình chưa nghe lại cách xưng hô này bao lâu rồi. 

Không ngờ người của giới cổ võ lại xưng hô giống với giới tu tiên. 

“Tôi là Dương Phi Yến, người của nhà họ Dương. Xin hỏi đạo hữu là người của thế lực nào ở cổ võ?" Thấy Trình Kiêu không nói gì, cô gái chủ động bắt chuyện, có ý làm quen. 

Trình Kiêu lạnh nhạt nói: “Tôi không phải người của giới cổ võ các cô” 

Dương Phi Yến hơi ngạc nhiên: “Chẳng lẽ anh là người của giới Ngụy Võ? Nhưng giới Ngụy Võ xuất hiện một cao thủ trẻ tuổi như thế từ bao giờ?” 

Trình Kiêu nghi ngờ hỏi lại: “Giới Ngụy Võ?” 

Cô gái váy đỏ bên cạnh lạnh lùng nói: “Giới Ngụy Võ cô ta nói chính là giới võ đạo. Người của giới cổ võ bọn họ tự xưng là võ đạo chính thống, cho nên nói giới võ đạo là giới Ngụy Võ.” 

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!