"Hóa ra là có chuyện như vậy! Tôi đã nói tại sao Giang Thượng Minh đột nhiên đổi ý, cung kính với Trình Kiêu như thế!" Lâm Ngọc nhìn Giang Thượng Minh cười lạnh với vẻ mặt xem thường.
Trình Kiêu thản nhiên nói: "Đây là chuyện của ông, không liên quan gì đến tôi, ông đừng tới làm phiền tôi."
Vẻ mặt Giang Thượng Minh tuyệt vọng. Trình Kiêu rõ ràng còn khó nói chuyện hơn ông ta tưởng.
Giang Thượng Minh đành phải quay đầu nhìn về phía Trình Đông Hoa. Ông ta biết Trình Đông Hoa dễ mềm lòng, hơn nữa chỉ cần là chuyện có lợi cho trấn Bao Cốc của Trình Đông Hoa, Trình Đông Hoa chắc chắn sẽ cố gắng tranh thủ.
"Cậu Đông Hoa, cậu và ngài Trình Kiêu có quan hệ tốt, cậu khuyên ngài ấy giúp tôi được không? Nếu lần này ông chủ Mã có thể đầu tư vào huyện Kê Kinh chúng ta, trấn Bao Cốc của cậu chắc chắn cũng sẽ có lợi ích rất lớn đấy!"
"Đây là chuyện có lợi cho dân chúng, cậu nhất định phải giúp tôi!"
Lâm Ngọc tức giận khẽ quát một tiếng: "Bỉ Ổi!"
Vương Đỗ Lan bất đắc dĩ thở dài một tiếng. Bọn họ đều hiểu Trình Đông Hoa, biết chắc chắn có thể tìm được điểm đột phá từ chỗ của Trình Đông Hoa.
Quả nhiên, lời Giang Thượng Minh nói lập tức làm Trình Đông Hoa dao động.
Trình Đông Hoa nhìn Giang Thượng Minh hỏi: "Ông chủ Mã đầu tư sẽ có lợi ích gì cho trấn Bao Cốc?"
Giang Thượng Minh vừa thấy Trình Đông Hoa động lòng, trong lòng lập tức mừng thầm, nói với dáng vẻ như muốn thề thốt: "Cậu nghĩ xem, chỉ cần ông chủ Mã đầu tư vào huyện Kê Kinh chúng ta, kéo kinh tế của huyện Kê Kinh đi lên, kinh tế của những xã và thị trấn phía dưới chắc chắn cũng sẽ điên cuồng tăng lên theo. Đến lúc đó, trấn Bao Cốc của cậu chắc chắn còn giàu hơn bây giờ gấp mười lần!"
"Anh nói thật à?" Vẻ mặt Trình Đông Hoa hơi kích động.
"Đương nhiên! Tôi có thể cam đoan với cậu, tôi thề!" Giang Thượng Minh giơ tay lên, lại bắt đầu muốn thề.
"Anh không cần thề, tôi tin anh!" Trình Đông Hoa trầm giọng nói.
Trình Đông Hoa nhìn về phía Trình Kiêu với vẻ hơi áy náy.
Không chờ ông ta nói gì, Trình Kiêu đã lên tiếng trước: "Ông muốn giúp ông ta?"
Trình Đông Hoa lắc đầu: "Tôi không phải muốn giúp ông ấy, tôi chỉ muốn dân chúng ở trấn Bao Cốc được sống cuộc sống tốt hơn thôi!"
"Tôi hiểu rồi." Trình Kiêu nói.
"Đi thôi, tôi sẽ về với ông." Trình Kiêu nói với Giang Thượng Minh.
"Tốt quá rồi, cảm ơn ngài Trình Kiêu!" Giang Thượng Minh mừng rỡ.
Trở lại khách sạn, Trình Kiêu quả nhiên gặp được Mã Uy, tất cả giống như anh suy đoán.
"Ngài... Trình, Mã Uy xin được gặp!" Mã Uy cúi người chào với thái độ khiêm tốn.
Trình Kiêu thản nhiên nhìn Mã Uy. Nói thật, người này là một nhân tài.
Trình Kiêu cũng biết rất rõ tâm tư của Mã Tài.
May mà lại tùy theo tâm nguyện của Mã Tài.
"Anh đứng lên đi!" Trình Kiêu thản nhiên nói.
Trong lòng Mã Uy mừng như điên. Trình đại sư định tha thứ cho anh ta sao?
"Cảm ơn ngài Trình!" Mã Uy đứng dậy, cung kính tránh sang một bên với dáng vẻ chờ Trình Kiêu dặn dò.
Trình Kiêu nói: "Nếu anh đại biểu cho Mã Tài tới đầu tư, vậy hãy làm cho thật tốt!"
Vẻ mặt Mã Uy kích động. Ý của Trình đại sư là bảo anh ta làm việc lại à?
"Vâng, tôi chắc chắn sẽ làm thật tốt!" Mã Uy kích động tới mức cả người đều run rẩy.
Giang Thượng Minh đứng ở bên cạnh cũng đầy vẻ chấn động. Mã Uy là cháu trai của ông chủ Mã, không ngờ ở trước mặt Trình Kiêu còn khiêm tốn như vậy.
Vậy rốt cuộc Trình Kiêu này có lai lịch thế nào?
Xem ra, sau này mình phải cố gắng lôi kéo Trình Đông Hoa. Hình như quan hệ giữa Trình Kiều và Trình Đông Hoa rất không tầm thường.
"Ông Trình, tôi sẽ không tham dự vào những chuyện còn lại nữa. Tôi còn có việc bận, phải đi trước đây." Trình Kiêu mỉm cười, lập tức rời đi.
"Tiểu Kiêu, lát nữa cậu qua nhà ăn bữa cơm đã!" Trình Đông Hoa không biết nên làm sao cảm ơn Trình Kiêu. Hơn nữa, ông ta vô cùng tò mò về người thanh niên thần bí này, rất muốn nói chuyện riêng với Trình Kiêu một lát.
"Bao giờ rảnh, tôi sẽ đi, tạm biệt!"
Lúc này, Trình Kiêu khẳng định sẽ không qua. Anh biết rõ Trình Đông Hoa chắc chắn có rất nhiều vấn đề muốn hỏi.
Trình Kiêu cũng không biết nên giải thích thế nào, vẫn chờ qua một thời gian nữa, Trình Kiêu nghĩ xong nên trả lời thế nào mới về nhà.
Trình Kiêu trở lại khách sạn, tìm được Tô Lương Tử.
Bên huyện Kê Kinh đã có Mã Tài ở đó, sẽ không có ai dám động tới đám người Trình Đông Hoa và Mục Tranh, Trình Kiêu có thể yên tâm đi tới Cốc Sơn.
Buổi tối hôm đó, Tô Lương Tử dẫn đường, hai người cùng đi về phía Cốc Sơn
Cốc Sơn nằm ở trong trấn Bao Cốc do Trình Đông Hoa quản lý.
Từ phía xa nhìn lại, trấn Bao Cốc giống như một vòng tròn ở bên ngoài Cốc Sơn, bao quanh Cốc Sơn.
Hơn nữa, trấn Bao Cốc có lịch sử lâu đời, người trong cả trấn dường như chuyên môn bảo vệ Cốc Sơn vậy.
Thậm chí, một số người già trong trấn Bao Cốc còn truyền miệng là người của trấn Bao Cốc nhất định phải bảo vệ Cốc Sơn từ đời này sang đời khác.
Cũng không biết lời đồn này là giả hay thật, nhưng người của trấn Bao Cốc quả thật đã từ bỏ cơ hội chuyển ra ngoài để sống cuộc sống tốt hơn, ở lại trấn giữ trong trấn Bao Cốc.
Trình Kiêu và Tô Lương Tử cùng đi qua trấn Bao Cốc, tiến vào Cốc Sơn.
Cốc Sơn không quá cao, xung quanh là một vòng dãy núi trải dài bất tận. Mà trong dãy núi lại có một thung lũng lớn.
Trong thung lũng thường xuyên có sương mù quấn quanh, một khi có người đi vào trong đó sẽ rất dễ bị lạc mất phương hướng.
Thậm chí, trong thung lũng này còn còn có một số thú hoang thường qua lại, đúng là hiếm thấy trong xã hội hiện đại.
Tô Lương Tử dẫn theo Trình Kiêu tiến vào Cốc Sơn, hai người đi thẳng về phía đích tới. Chẳng qua bọn họ mới vào núi không lâu, đã phát hiện có võ giả thường lui tới.
Rõ ràng càng lúc càng có nhiều người biết tới tin tức động phủ Bái Nguyệt Tiên Nhân.
Trình Kiêu và Tô Lương Tử không để ý đến những võ giả đang tìm kiếm ở trong núi, mỗi người đi con đường riêng của mình. Dù sao Cốc Sơn rất lớn, ngọn núi không hiểm trở, có rất nhiều đường có thể đi.
Sau khi Tô Lương Tử dẫn theo Trình Kiêu bay qua một ngọn núi nhỏ, đi thẳng trong thung lũng lớn có phạm vi tới mười mấy dặm.
Trình Kiêu vừa bước vào thung lũng, trong lòng dường như có cảm ứng. Anh cảm thấy thung lũng này không bình thường.
Nhưng với tu vi của anh bây giờ còn không có cách nào cảm giác được rốt cuộc có gì không bình thường.
Tô Lương Tử dẫn theo Trình Kiêu nhanh chóng xuyên qua bên trong thung lũng, đi dần tới chỗ sâu nhất trong thung lũng.
Trước mắt bọn họ là một rừng cây thưa thớt. Loại cây này vô cùng kỳ lạ, căn bản không thể gọi ra tên của nó, toàn thân nó cháy đen nhưng tràn đầy sức sống.
Thân cây và cành cây đều là màu đen, giống như một chiến sĩ kiên cường dũng cảm đang đứng nghiêm trên mặt đất.
Phía trước rừng cây là một tảng đá lớn màu đen lớn hơn mười mét, giống như một thiên thạch từ trên cao rơi xuống, đập vào trên Cốc Sơn và hình thành một thung lũng lớn như vậy.
Phía trên tảng đá lớn màu đen này có mấy chỗ đột nhiên nhô ra hơn hai mét, nhìn qua cũng không có gì khác thường.
Tô Lương Tử phóng người nhảy lên trên mấy chỗ nhô ra kia, hai tay cùng ấn lên một chỗ nhô ra trên đó và bất chợt dùng sức.
Chỗ nhô ra kia bị ông ta làm cho lún vào hai mét, không ngờ phía dưới lộ ra một lối vào tối đen uy ám, không biết thông tới đâu. "Chỗ này chính là lối vào động phủ Bái Nguyệt Tiên Nhân." Tô Lương Tử khẽ nói.
Trình Kiêu không nói gì, sắc mặt bình thản đi theo bậc thang bằng đá xuống phía dưới.
Tô Lương Tử cũng theo sát anh đi xuống dưới đất.
Từ sau khi tiến vào lối vào, trước mắt là một không gian hoàn toàn mới, lại giống như một cung điện được xây dựng dưới đất.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!