Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Người đến chính là Mã Uy. 

Có thể nói tất cả mọi chuyện hôm nay đều là Mã Tài sắp xếp. 

Bao gồm người phụ trách các huyện và mấy ông chủ các doanh nghiệp đến gặp Trình Kiêu kia. 

Tất cả đều do Mã Tài bày mưu đặt kế. 

Trình Kiêu cũng đoán được đại khái, lòng tốt với Mã Tài cũng không xem như uổng phí. 

Giang Thượng Minh còn làm rất long trọng, gọi tất cả những người đáng tin cậy đến, đứng trước cửa nghênh đón đại diện của ông Mã đến. 

Khi Mã Uy xuất hiện trước cửa đại sảnh, Giang Thượng Minh lập tức cười nịnh nọt: “Cậu là cậu Mã Uy, cháu của ông Mã đúng không!” “Người phụ trách huyện Kê Kinh Giang Thượng Minh dẫn theo người phụ trách của chín thị trấn trực thuộc đã chờ đợi ở đây từ lâu!” 

Sau chuyện lần trước, Mã Uy trở nên càng khiêm tốn, cũng trông càng chín chắn hơn. 

“Ông Giang khách sáo quá, vãn bối sao mà xứng được tiếp đón long trọng thế chứ!” 

“Các vị tiền bối mau đứng dậy đi!” 

Thấy Mã Uy khiêm nhường như thế, mấy người nhóm Giang Thượng Minh vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, xem ra đại biểu ông Mã phái đến rất dễ tính! 

Mã Uy đảo mắt nhìn qua mọi người, đột nhiên hỏi: “Đúng rồi ông Giang, anh Trình Kiêu ở đâu? Mau dẫn tôi đi gặp!” 

Lời nói của anh ta khiến Giang Thượng Minh và mấy lãnh đạo thị trấn sau lưng ông ta đều trợn tròn mắt! 

Những người khi nãy tỏ thái độ nhún nhường với Trình Kiêu cũng chả sao, nhưng đại biểu do ông Mã phải đến, vừa cất câu đầu tiên cũng là nói muốn đi gặp Trình Kiêu! 

Trình Kiêu đó rốt cuộc là thần thánh phương nào? 

Đại biểu của ông Mã cũng không giống những người khi nãy, dù thân phận những người đó đều ngang bằng với Giang Thượng Minh, thậm chí có vài người còn luôn có địa vị 

cao hơn ông ta một chút, có điều thật sự trở mặt thì Giang Thượng Minh cũng không sợ bọn họ. 

Nhưng bây giờ đại biểu ông Mã phái đến, hơn nữa còn là cháu của ông Mã, Giang Thượng Minh không dám sơ suất dù là một chút. Nếu đắc tội với ông Mã, thì e rằng ông ta sẽ mất chức nhanh thôi. 

Nét mặt Giang Thượng Minh vô cùng khó coi, ông ta ấp úng nói: “Khi nãy Trình Kiêu đã đi rồi" 

Ánh mắt Mã Uy thoáng thay đổi, từ ánh mắt né tránh của Giang Thượng Minh và vẻ mặt thấp thỏm của mấy người sau lưng ông ta, anh ta cũng đoán được chút tình hình. 

“Ông Giang, tôi hy vọng ông không giấu diếm gì tôi, dù sao chỉ cần tôi nghe ngóng một chút là có thể biết được chân tướng rồi. Mã Uy nghiêm túc nói. 

Giang Thượng Minh lập tức tỏ vẻ khổ sở, ấp úng nói: “Cậu Mã, xin lỗi, khi nãy tôi đã đuổi cậu Trình Kiêu đi rồi!” 

“Cái gì!” Mã Uy lập tức sa sầm mặt, nhìn Giang Thượng Minh bằng ánh mắt sắc bén tựa như dao. 

Anh ta đến đây là để thay đổi nhận xét về mình trong lòng Trình Kiêu, nhưng Giang Thượng Minh lại đuổi Trình Kiêu đi! 

Tất cả những gì ông Mã vất vả sắp xếp đều bị ông ta phá hoại rồi. 

Mã Uy lạnh lùng nói: “Ông Giang, nói thật cho ông biết, ông Mã đến chỗ các ông đầu tư đều là vì nể mặt anh Trình Kiêu, nếu anh Trình Kiêu không có ở đây thì cũng không cần phải bàn bạc gì thêm nữa!” 

“Tạm biệt!” 

Giang Thượng Minh hoảng hốt, nếu Mã Uy cứ đi như thế, không nhận được đầu tư chỉ là chuyện nhỏ, đắc tội ông Mã mới là chuyện lớn! 

Nếu để Mã Uy trở về như thế, không đến ba ngày, đoán chừng ông ta sẽ phải mất chức, hơn nữa những chuyện xấu ông ta làm trước kia cũng sẽ lập tức bị vạch trần, tố cáo với cấp trên. 

“Đợi đã, cậu Mã đợi đã!” Giang Thượng Minh vội vàng chạy lên chặn Mã Uy lại. 

Mã Uy lạnh lùng nhìn ông ta: “Ông còn muốn nói gì nữa?” 

Giang Thượng Minh cười nịnh nọt: “Cậu Mã, trước đó tôi cũng không biết ông Mã xem trọng cậu Trình Kiêu như thế, nếu biết trước, dù có cho tôi tám lá gan, tôi cũng không dám đuổi cậu Trình Kiêu đi!” 

“Cầu xin cậu cho tôi một cơ hội, tôi sẽ lập tức đi mời cậu Trình Kiêu về!” 

Đương nhiên Mã Uy không muốn đi thật, nếu đi thật, vậy tất cả mọi chuyện Mã Tài làm vì anh ta đều là vô ích rồi. 

“Ông Giang, đừng nói tôi không cho ông cơ hội, nếu ông có thể mời anh Trình Kiêu về, thì việc hợp tác giữa chúng ta sẽ tiếp tục. Còn nếu không thể mời về, vậy thì đừng trách tôi” 

Giang Thượng Minh liên tục gật đầu: “Cậu Mã yên tâm, tôi nhất định sẽ mời được cậu Trình Kiêu về!” 

“Vậy thì mau đi đi, đừng để đến lúc anh Trình Kiêu đi xa rồi!” Thật ra Mã Uy còn sốt ruột hơn cả Giang Thượng Minh, nếu Trình Kiêu không tha thứ cho anh ta, vậy thì cả Mã Tài cũng hết cách, chỉ có thể cấm cửa anh ta, từ đó về sau không trọng dụng nữa. 

“Được!” Giang Thượng Minh lập tức gật đầu, dặn dò với trợ lý phía sau: "Bây giờ tôi đi mời cậu Trình Kiêu, cậu phụ trách tiếp đón cậu Mã!” 

“Vâng!” 

Giang Thượng Minh lập tức chạy ra ngoài, hy vọng Trình Kiều còn chưa đi xa. Nếu đợi đến khi Trình Kiêu về đến nhà rồi còn muốn mời anh quay lại sẽ rất khó. 

Sau khi rời khỏi đại sảnh, Trình Kiêu tạm biệt mọi người. 

Sau đó, Trình Đông Hoa đuổi theo anh. 

“Cậu Trình, có thể nói chuyện một lát không?” Trình Đông Hoa khách sáo hỏi. 

Trình Kiêu đáp: “Tiền bối Trình có gì cứ nói đi ạ!” 

Dù ba không biết thân phận của anh, anh cũng không dám thiếu lễ phép dù là một chút. 

Trình Đông Hoa nghiêm túc nói: “Lần này Trình mỗ có thể thoát được một kiếp đều là nhờ sự giúp đỡ của cậu Trình, Trình mỗ rất cảm kích, tiếc là không có gì để đền đáp lại cậu Trình!” 

“Tiền bối Trình khách sáo quá, cháu đã nói rồi, vãn bối ngưỡng mộ chú đã lâu, có thể bỏ chút sức vì chú là niềm vinh hạnh của vãn bối! Tiền bối Trình tuyệt đối đừng để trong lòng!” 

Nghe thấy Trình Kiêu không cần đền đáp, Trình Đông Hoa càng biết ơn hơn, có cảm giác như gặp được tri kỷ trong cuộc đời vậy. 

“Cậu Trình, tuyệt đối đừng gọi tôi là tiền bối gì cả, nếu cậu Trình xem trọng tôi thì gọi tôi một tiếng anh được chứ?” Trình ĐôngHoa kích động nói. 

Trình Kiêu sửng sốt! 

Dù anh có một trái tim cứng rắn, còn có da mặt dù đạn đại bác cũng không thể bắn thủng, nhưng lúc này vẫn cảm thấy trước mắt tối sầm, suýt thì ngã quỵ. 

Con trai và ba xưng anh gọi em! 

Nếu sau này thân phận của Trình Kiêu được vạch rõ, e rằng ba mẹ sẽ thẳng thừng đánh chết anh! 

“Tiền bối Trình, từ nhỏ vãn bối đã được dạy dỗ nghiêm khắc, cho nên vai vế không được lộn xộn. Cháu vẫn nên gọi chú là tiền bối thì hơn, còn chú cứ gọi thẳng tên cháu là được!” Trình Kiêu cuống cuồng nói. 

Nếu thật sự đồng ý với cách gọi anh em này, Trình Kiêu thật sự không biết nên đối mặt thế nào. 

Lúc này, Giang Thượng Minh đột nhiên chạy ra từ đại sảnh. 

“Cậu Trình Kiêu, xin dừng bước!” 

Giang Thượng Minh hét to, khiến rất nhiều người qua đường hoảng hốt nhìn về phía ông ta. 

Nhưng Giang Thượng Minh vẫn không hề để ý hình tượng hô to: “Cậu Trình Kiêu, xin đợi một chút!” 

Trình Đông Hoa quay đầu nhìn thoáng qua Giang Thượng Minh, nghi ngờ hỏi: “Giang Thượng Minh? Ông ta lại muốn làm gì?” 

Giang Thượng Minh nhanh chóng chạy tới trước mặt Trình Kiêu, mệt đến mức thở hồng hộc, nhưng vẫn không dám nghỉ ngơi dù là một giây, vội vàng cúi người với Trình Kiêu. 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!