Trình Đông Hoa lẳng lặng đứng trên sân khấu, nhìn phía dưới toàn bộ người đang đứng lên, như là nằm mơ.
Ông ta hung hăng bấm một cái vào bắp đùi của mình, đau đớn kịch liệt làm cho ông tin tưởng, đây không phải nằm mơ.
Trình Đông Hoa cúi người chào thật sâu với họ, mắt hổ rưng rưng: “Cảm ơn, cảm ơn mọi người!”
Nhiều năm như vậy, hơn nửa đời người, cho tới bây giờ Trình Đông Hoa chưa từng kích động thế này.
Những người phụ trách từng cái hương trấn kia, tròng mắt sớm đã chấn kinh xém chút rơi trên mặt đất, miệng há to thật lâu chưa thể khép lại.
“Sao lại có thể như thế? Đây là Trình Đông Hoa sao? Ông ta làm sao lại đạt được ủng hộ của nhiều người như vậy!”
“Trình Đông Hoa rốt cuộc đã làm gì! Vậy mà nhiều người ủng hộ ông như vậy! Đến cả tứ hải và tập đoàn mục thị cũng lần đầu tiên ủng hộ ông ta! “Người ủng hộ Trình Đông Hoa, vậy mà vượt qua Giang Thượng Minh!”
Trong lòng mọi người tràn đầy dấu chấm than, trong đầu là những dấu chấm hỏi.
Mã Kiến Quốc một mặt âm trầm, một màn này không phải mưu đồ ông ta dự tính trong đầu nhiều năm qua sao? Nằm mơ, ông ta cũng mơ tới cảnh này rồi.
Thế nhưng, cảnh này lại xảy ra với Trình Đông Hoa.
“Tiểu Dung, chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Trình Đông Hoa tại sao lại được ủng hộ của Tứ Hải và Tập đoàn Mục thị?” Sắc mặt Mã Kiến Quốc âm trầm, hai tay nắm chặt. Người hưởng thụ những này vinh quang, lúc đầu nên ông ta chứ!
Mã Tiểu Dung cũng không thể nào hiểu được, nhưng trực giác nói cho cô ta biết, những người này chắc chắn không phải đơn thuần ủng hộ Trình Đồng Hoa. Mà có một bàn tay vô hình, nắm lấy bọn họ, để bọn họ không thể không ủng hộ Trình Đồng Hoa.
“Đúng, nhân vật lớn kia! Nhất định là nhân vật lớn kia làm!”
Ánh mắt Mã Tiểu Dung, bắt đầu liếc những người ủng hộ Trình Đông Hoa, Thế nhưng, vẫn không có manh mối gì.
Những người này, căn bản không phù hợp với hình tượng nhân vật lớn trong lòng Mã Tiểu Dung.
Nhân vật lớn kia rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ y ở trong bóng tối thao tác tất cả sao?
Lâm Ngọc cùng Vương Đỗ Lan đồng thời nhìn đăm chiêu nhìn Trình Kiêu một chút.
Bọn họ đương nhiên sẽ không tin, những người này thật tâm ủng hộ Trình Đông Hoa.
Khẳng định là bọn họ biết thân phận của Trình Kiêu, nhìn thấy Trình Kiêu cung kính với Trình Đông Hoa như thế, vì lấy lòng Trình Kiêu, mới có thể đứng ra ủng hộ Trình Đồng
Hoa.
Có điều, Trình Kiêu vì sao muốn làm như vậy? Mục đích của anh là gì?
Vương Đỗ Lan không khỏi nhìn về phía bên cạnh Lâm Ngọc, lời nói cẩn trọn nói: “Lâm Ngọc, thằng nhóc này đúng là một lòng say mê với cô!”
Gương mặt xinh đẹp của Lâm Ngọc có chút nóng lên, cố giả bộ bình tĩnh nói: “Chủ tịch, bà hiểu lầm rồi! Có lẽ cậu ấy chỉ là tương đối hợp ý với chú Trình, cho nên muốn giúp Trình!”
Vương Đỗ Lan nhíu lông mày nói: “Cậu ta quen biết chú Trình của cô chỉ vài tiếng? Sang năm mới, cậu ta từ Hà Tây chạy đến huyện Kê Kinh, khi đó hình như cậu ta còn chưa biết chú Trình. Chẳng lẽ cậu ta và chú Trình của cô lại có tâm linh tương thông? Có thể tiên đoán gặp được chú Trình của cô gặp nạn?”
Sắc mặt Lâm Ngọc đỏ lên, nói không ra lời.
Giờ phút này sắc mặt Dư Trung Nguyên đen như là đáy nồi.
Dĩ vãng Trình Đồng Hoa, căn bản không có lấy một người ủng hộ, nhưng hôm nay ông ta không biết gặp vận may gì, nhảy ra nhiều người ủng hộ ông ta như vậy.
Trong lòng Dư Trung Nguyên bỗng nhiên có loại xung động muốn khóc: “Ông trời ơi, đây không phải rõ ràng đang chơi tôi sao?”
Vốn là cục diện tất thắng, bây giờ thua, hơn nữa thua vô cùng thê thảm.
Giang Thượng Minh kinh sợ, người ủng hộ Trình Đông Hoa, vậy mà vượt qua ông ta.
Chuyện này khiến mặt mũi vị phụ trách cập huyện là ông ta để đâu chứ?
Đây giống như cuộc chiến của hai ông chủ lớn, ông chủ đối diện căn bản không để ý tới ông chủ của mình, lại cúi đầu khom lưng với em mình.
Giang Thượng Minh với một gương mặt mo, lúc đỏ lúc trắng.
Mọi người ở đây sau khi kinh ngạc, Trình Kiêu nhìn qua Dư Trung Nguyên, thản nhiên nói: “Anh thua rồi!”
Dư Trung Nguyên một mặt âm trầm, trừng mắt nhìn Trình Kiêu, nói không ra lời.
Trước mắt bao người, coi như ông ta muốn chơi xấu, cũng làm không được.
Lúc này, trợ thủ Giang Thượng Minh đột nhiên chạy tới, nhỏ giọng nói bên tai Giang Thượng Minh: “Ngài Giang, Chủ tịch Trương Đức Xương của Tập đoàn Đức Xương huyện Nhữ Lâm muốn tới tham gia tiệc ăn mừng của chúng ta!”
Giang Thượng Minh nhíu mày: “Tập đoàn Đức Xương là tập đoàn đứng đầu huyện Nhữ Lâm, thực lực mạnh hơn so với Tập đoàn Tứ Hải và tập đoàn Mục thị cộng lại, Trương Đức Xương làm sao lại tới tham gia chúng ta tiệc ăn mừng?
“Chẳng lẽ ông ta biết ông Mã muốn tôi đầu tư tại huyện Kê Kinh? Cho nên muốn đến nịnh bợ tôi?”
“Nhất định là như vậy!”
Giang Thượng Minh sau khi nghĩ thông suốt, lập tức mưng ra mặt, lớn tiếng nói: “Đi, để Chủ tịch Trương của tập đoàn Đức Xương vào!”
“Vâng!” Trợ thủ gật đầu rời đi.
Đám người hai mặt nhìn nhau.
“Tập đoàn Đức Xương? Tập đoàn Đức Xương nào thế? Chẳng lẽ lại là Tập đoàn Đức Xương huyện Nhữ Lâm à?”
“Đây chính là tập đoàn hàng đầu huyện Nhữ Lâm! Bọn họ sao lại chạy đến tiệc ăn mừng của chúng ta?”
Nhìn Giang Thượng Minh một mặt vui mừng, đoán chừng là chuyện tốt!
“Chẳng lẽ Trương Đức Xương nghe nói ông Mã muốn chúng ta đầu tư huyện Kê Kinh, cho nên mới nịnh bợ Giang Thượng Minh?”
“Tám phần là vậy, không phải Giang Thượng Danh bị Trình Đông Hoa vượt qua, không những không tức giận, ngược lại vui vẻ ra mặt, cái này không bình thường!”
Đang khi nói chuyện, một người đàn ông chừng 60 tuổi, mặc tây trang màu đen, vô cùng trang trọng, sải bước đi vào.
“Giang lão đệ, mạo muội quấy rầy, thật ngại quá đi!” Trương Đức Xương chắp tay với Giang Thượng Minh, mỉm cười nói.
Giang Thượng Minh cười ha ha đáp lễ nói đáp lễ: "Trương huynh nói gì vậy chứ, anh có thể tới tham gia tiệc ăn mừng của tôi, là vinh hạnh của tôi đấy, để toàn bộ huyện Kê Kinh chúng ta phát triển mạnh mẽ, tôi có để ý đâu?”
“Đa tạ Giang lão đệ, đúng rồi, vị nào là ngài Trình Kiêu?” Trương Đức Xương đột nhiên hỏi, ánh mắt liếc nhìn trong đám người.
Ngài Trình Kiêu?
Chưa nghe nói qua.
Đây là ai thế, vậy mà để Trương Đức Xương xa xôi tự mình chạy đến tìm chứ!
Nụ cười trên mặt Giang Thượng Minh cứng đờ, tình cảm Trương Đức Xương không phải vì ông ta mà đến, mà là vì tên Trình Kiêu.
Có điều Trình Kiêu là ai? Thế mà có thể mời được Trương Đức Xương?
Trên sân khấu, Trình Đông Hoa lại hồ nghi nhìn Trình Kiêu, danh tiếng của Trương Đức Xương ông ta cũng nghe qua, không nghĩ tới Trương Đức Xương xa xôi chạy tới thế mà chỉ vì gặp Trình Kiêu.
Mục Tranh kinh ngạc nhìn Trình Kiêu: “Người anh em Trình Kiêu, anh vậy mà có quen biết Trương Đức Xương! Không đúng không đúng, ngay cả ông chủ Mã anh cũng quen, Trương Đức Xương ở trước mặt anh, có là gì đâu?”
Trình Kiêu nhìn Trương Đức Xương một chút, nhàn nhạt hỏi: “Ông nhận ra tôi?”
“Cậu ngài Trình Kiêu!” Trương Đức Xương nhìn về phía Trình Kiêu, hơi kinh ngạc, chợt tự lẩm bẩm trong lòng: “Không sai, như ông chủ Mã nói vậy, trẻ măng, chừng hai
mươi!”
Trương Đức Xương một mặt kích động đi qua, cách Trình Kiêu ba mét khom người cúi chào nói: “Trương Đức Xương bái kiến ngài Trình!”
Tất cả mọi người, lại mặt chữ a mồm chữ o, không dám tin cảnh này!
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!