Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Trình Đông Hoa có hơi ngạc nhiên nhìn sang Vương Đỗ Lan, ông không hiểu Vương Đỗ Lan nói lời này là có ý gì. 

Tuy nhiên, thời gian để ông tiếp tục suy nghĩ đã hết, bây giờ ông cần phải lên đài hội báo. 

Trình Đông Hoa cúi đầu, chậm rãi bước lên sân khấu, giống như một ông lão đang ở lúc gần đất xa trời. 

Phía dưới, những người phụ trách các trấn khác lộ ra vẻ hả hê cười nhạo trên sự đau khổ của người khác. 

"Tôi cảm thấy thằng nhãi này không phải đang bất bình giùm Trình Đông Hoa, mà là có thù oán với Trình Đông Hoa! Cậu ta là cố ý muốn làm cho Trình Đông Hoa xấu mặt!" "Ha ha, tôi cũng nghĩ như vậy! Nếu Trình Đông Hoa không đi lên, cùng lắm là bị mọi người chê cười. Nhưng bây giờ ông ta lên sân khấu, nếu không có bất kỳ người nào ủng hộ bên dưới, chẳng phải sẽ khiến người ta cười đến mức rụng răng luôn sao?" 

Trình Đông Hoa đứng trên sân khấu, nhìn Trình Kiêu một cách bất lực, ánh mắt ông rất bình thản, và cũng không có ý trách cứ, ông hiểu ý định ban đầu của Trình Kiêu. 

Giang Thượng Minh đứng ở một bên cười lạnh rồi nói: "Trình Đông Hoa, bắt đầu đi!" 

"Được rồi!" 

Trình Đông Hoa gật đầu với Giang Thượng Minh, sắc mặt thẫn thờ: "Tôi là phó phụ trách của trấn Bao Cốc, tôi hy vọng mọi người có thể ủng hộ công việc của tôi, cảm ơn!" 

Đây là báo cáo của Trình Đông Hoa. 

Dưới khán đài, Lâm Ngọc có hơi không hiểu: "Chủ tịch, tôi không hiểu lắm. Mới vừa rồi, những người đó đến cả chuyện giúp thôn dân bắt con gà cũng bất chấp mà thổi phồng lên, chú Trình vì người dân đã làm rất nhiều chuyện, tại sao chú ấy lại không nói gì cả?" 

Vương Đỗ Lan nhìn Trình Đông Hoa, người đang đứng lặng lẽ trên sân khấu với bộ dạng có phần cô đơn, bà thở dài nói: "Một người làm việc chân chính sẽ không bao giờ treo công trạng của mình bên mép. Ông ấy đúng là một kẻ ngốc ngoan cố." 

Giang Thượng Minh cười lạnh nói: "Trình Đông Hoa, đây là báo cáo của ông à? Chẳng lẽ năm ngoái ông không làm bất cứ việc gì? Chỉ biết ngồi không ăn bám thôi sao?" 

Trình Đông Hoa liếc nhìn Giang Thượng Minh, bình tĩnh nói: "Nếu tôi đã ngồi lên vị trí này, tất cả những gì tôi làm đều là chức vụ của tôi và là những gì tôi nên làm. Có gì đáng 

để báo cáo sao?" 

Bên dưới, Dư Trung Nguyên, lãnh đạo của trấn Bao Cốc, lạnh giọng quát: "Trình Đông Hoa! Ý ông là muốn phủ nhận thành tích của tất cả chúng tôi sao? Hay ý ông là tất cả chúng tôi đều đang khoe khoang, và chỉ mình ông là người duy nhất khiêm tốn!" 

"Tôi cảm thấy ông chẳng qua là ngồi không ăn bám, cũng không có thành tích gì nổi bật, cho nên mới cố ý giả bộ hiên ngang lẫm liệt!" 

"Tiểu nhân!" 

Mã Kiến Quốc cũng trơ tráo cười châm biếm rồi nói: "Trình Đông Hoa, ông bác bỏ toàn bộ công lao của mọi người, nhằm biểu dương sự chí công vô tư của mình. Ông nghĩ rằng sẽ có người bị lừa bởi loại mánh khóe này à?" 

"Đúng, chúng ta sẽ không mắc lừa! Trình Đông Hoa là một kẻ tiểu nhân!" 

"Tiểu nhân!” 

Bên dưới, đám đông vô cùng phẫn nộ, và những người đứng đầu các thị trấn khác cũng không ngừng chửi rủa và vu tội cho Trình Đông Hoa. 

Mục Tranh khinh thường liếc nhìn những lãnh đạo của các trấn khác, hừ lạnh một tiếng: "Một đám hám danh, sâu mọt!" 

Trình Kiêu không nói gì, chẳng qua sắc mặt anh ngày càng trở nên lạnh lùng. 

Trên mặt Dư Trung Nguyên lộ ra vẻ cười nhạo tự mãn, lần này Trình Đông Hoa coi như đã chọc giận quần chúng, nhất định sẽ bị mọi người phun nước bọt tới chết. 

Có điều, chỉ bấy nhiêu thôi vẫn chưa đủ, lần này ông ta muốn làm cho Trình Đông Hoa bẽ mặt, vứt hết mặt mũi về nhà bà nội, để người nọ phải vĩnh viễn cụp đuôi mà làm người sau này. 

Dư Trung Nguyên đột nhiên lớn tiếng nói: "Các vị đợi một chút, đừng nóng vội!" 

Mọi người dần dần bình tĩnh lại, tất cả mọi người đều nhìn Dư Trung Nguyên, không biết ông ta muốn nói cái gì. 

"Trình Đông Hoa đã hành động như một kẻ tiểu nhân. Ông ta một mực bác bỏ công lao của chúng ta và nói chúng ta lòng dạ hẹp hòi để làm nổi bật sự chí công vô tư của mình. Tuy nhiên, coi như ông ta miệng lưỡi khéo léo thì cũng không thể thay đổi được sự thật." 

"Đó là chúng ta được người người ủng hộ!" 

"Không phải Trình Đông Hoa ông ta coi thường chúng ta sao? Vậy thì để xem ông ta có bao nhiêu người ủng hộ, nếu người ủng hộ ông ta vượt qua chúng ta, thì chúng ta không còn gì để nói. Nếu ông ta thậm chí không có lấy một người ủng hộ, điều đó chứng tỏ ông ta đang nói dối từ đầu đến cuối!" 

"Đúng, nói đúng lắm!" 

"Có bản lĩnh thì để cho mọi người nhìn xem Trình Đông Hoa, ông có bao nhiêu người ủng hộ!" 

"Ai không biết khua môi múa mép chứ, trước hết để cho những người ủng hộ của ông vượt qua chúng ta thì hẵng nói! Người thậm chí không có một người ủng hộ, còn có mặt mũi để khoác lác ở đây mà không biết ngượng à!" 

Dư Trung Nguyên đột nhiên hét lên: "Trình Đông Hoa, ông nói chúng tôi đang khoe khoang, vậy ông có dám đánh cược với tôi không? Nếu người ủng hộ ông vượt qua tôi, ông sẽ trở thành chính thức, và tôi sẽ là trợ thủ của ông!" 

"Nếu như ông thua, tôi cũng không cần ông từ chức, ông chỉ cần cúi đầu và nói lời xin lỗi với mọi người ngay tại hiện trường, thừa nhận mình là người ăn không ngồi rồi là được. "Sao nào? Ông không phải người chí công vô tư sao? Ông có dám đánh cược hay không hả!" 

Mã Kiến Quốc cười chế nhạo: "Tên Dư Trung Nguyên này thực sự đủ quỷ quyệt. Ông ta biết rõ Trình Đông Hoa thậm chí không có đến một người ủng hộ trong ba năm liên tiếp, vậy mà vẫn buộc Trình Đông Hoa đánh cược với ông ta. Đây không phải là công khai bắt nạt người sao?" 

Trên mặt những người còn lại cũng là vẻ hả hê trên sự đau khổ của người khác, danh hiệu Vạn Niên Cô Độc Hiệp Khách của Trình Đông Hoa từ lâu đã vang danh khắp huyện Kê Kinh, mấy năm nay ông ta chưa từng có một người ủng hộ. Nếu ông ta dám đặt cược ván này, ông ta thua là không thể nghi ngờ! 

Tuy nhiên, nếu Trình Đông Hoa không dám đánh cược, ông ta sẽ phải nói xin lỗi trước đám đông, sau này, ông ta sẽ luôn dưới một bậc trước mặt mọi người, và sẽ trở thành trò cười của tất cả mọi người. 

Đây quả thực là một đề nộp mạng, dù sao Trình Đông Hoa cũng chết chắc rồi. 

Cuối cùng, Trình Đông Hoa cũng không cách nào giữ được sự bình tĩnh nữa, ông dành nửa đời người sống tận tụy, thành thật làm việc, nhưng thay vì đổi lấy sự kính trọng của người người, thì lại trở thành mục tiêu chỉ trích của dư luận. 

Chẳng lẽ không dựa vào các mối quan hệ, tuân thủ nghiêm ngặt các nguyên tắc là khó khăn đến vậy sao? 

Nhìn từng khuôn mặt tràn trề sự hả hê khi cười trên sự đau khổ của người khác bên dưới, những kẻ đó đều là đồng nghiệp của ông! 

Bây giờ, tất cả họ đều ở đây nhìn mình mà cười nhạo, chỉ muốn mình bị bêu xấu, bị xấu hổ mất mặt. 

Cơn giận đã im lặng hồi lâu của Trình Đông Hoa cuối cùng lại bùng phát một lần nữa. 

"Tôi đánh cược với ông!" 

"Cả một đời này, họ Trình tôi làm gì đều ngửa mặt lên nhìn trời đất, dù là làm người hay trong công việc đều không thẹn với lòng! Tôi không tin, giữa ban ngày sáng ngời, cũng không có công đạo sao?" 

Nghe được Trình Đông Hoa đồng ý đặt cược, lòng Trình Kiêu cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, nếu Trình Đông Hoa từ chối hoặc đầu hàng, anh đã chuẩn bị đứng lên và tìm cách khiến Trình Đông Hoa đồng ý. 

Lâm Ngọc có hơi kinh ngạc nói: "Làm sao bây giờ? Chú Trình thế mà lại đồng ý rồi!" 

Vương Đỗ Lan nhìn Trình Đông Hoa trên sân khấu, cau mày nói: "Có vẻ như ông ấy không thể nhịn được nữa rồi. Vậy cũng tốt, chỉ cần ông ấy có thể nghĩ thông suốt, thì chúng ta có thể giúp ông ấy!" 

Lâm Ngọc thở dài: "Hy vọng chú Trình có thể sớm nghĩ thông suốt. Chỉ bằng bốn chữ Tập đoàn Đông Vương của chúng ta, cũng đủ để nghiền nát tất cả những người ủng hộ trong đây!" 

“Nhưng mà, nếu như chú Trình vẫn không muốn chúng ta giúp chú ấy thì sao?” Lâm Ngọc có hơi lo lắng. 

Vương Đỗ Lan ngừng nói, với tính cách của Trình Đông Hoa, tình huống này rất có thể sẽ xảy ra. 

Tình nguyện thua cũng không bằng lòng vi phạm nguyên tắc! 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!