Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

"Vâng!" 

Lưu Lão Tứ hói đầu đứng lên và vác bụng bự lên bục. 

"Năm nay thị trấn Thượng Câu của chúng tôi xây được hai con đường bê tông, bảo đảm có thể đi đến mọi nhà mọi thôn trong thị trấn... 

Lưu Lão Tứ báo cáo thành tích của mình xong thì đến giai đoạn mấu chốt. 

"Kính thưa quý vị, tôi làm được thế đều là nhờ sự ủng hộ giúp đỡ của quý vị! Nay tôi xin chân thành cảm ơn quý vị!" 

Nói xong, Lưu Lão Tứ cúi đầu chào mọi người, sau đó ông ta đứng lẳng lặng trên bục chờ. 

Bên dưới, Mục Tranh lặng lẽ nói với Trình Kiêu: “Lát nữa mọi người sẽ mượn việc chúc Tết để ủng hộ Lưu Lão Tử. Người chúc Tết càng nhiều tức là người ủng hộ càng nhiều, quen biết càng nhiều!" 

Trình Kiêu hỏi: “Nếu có ai đó chỉ muốn chúc Tết bình thường thôi thì cũng bị coi là người ủng hộ sao?" 

Mục Tranh nói: “Không có chuyện đó đâu, hôm nay ai đến đây cũng biết chuyện hết, nên sẽ không có chuyện như anh nói đâu!" 

Trình Kiêu gật đầu không nói nữa. 

Bên dưới sân khấu, một doanh nhân làm ăn ở thị trấn Thượng Câu đứng dậy và chắp tay với Lưu Lão Tử ở trên bục: “Bác Lưu nói hay quá! Em xin phép chúc Tết bác Lưu!" Mục Tranh lại nhỏ giọng nói: “Người này tên là Lý Quang, là chủ một xưởng đồ ăn ở Thượng Câu, là tên đệ trung thành của Lưu Lão Tử. 

Sau đó lại có hai người lục tục đứng dậy chúc Tết Lưu Lão Tử. 

Tổng cộng có bốn người chúc Tết Lưu Lão Tử. Họ đều là doanh nhân làm ăn ở thị trấn Thượng Câu hoặc là có hợp tác ở thị trấn Thượng Câu. 

Người ở đây đa phần là lãnh đạo của các thị trấn, họ cũng không tỏ vẻ bất ngờ gì trước kết quả này, có lẽ mạng lưới quan hệ của Lưu Lão Tứ cũng thường thôi. 

Mã Kiến Quốc - lãnh đạo thị trấn Hạ Câu, cũng chính là ba của Mã Tiểu Dung thì đang cười, nhưng nụ cười có phần khinh bỉ, rõ ràng ông ta rất coi thường mạng lưới quan hệ của Lưu Lão Tử. 

Lưu Lão Tứ cũng biết tình cảnh của mình, nhưng ông ta làm người khá nguyên tắc, thế nên ông ta cũng không quan tâm việc chia bè kéo cánh cho lắm. 

Giang Thượng Minh không vui nói: “Được rồi, Lưu Lão Tứ xuống được rồi đó!" 

Lưu Lão Tứ chắp tay cảm ơn mấy người ủng hộ ông ta, rồi lại chắp tay với Giang Thượng Minh, sau đó đi xuống sân khấu. 

Giang Thượng Minh lập tức nói tiếp: “Người tiếp theo!" 

Tiếp đó, một Chủ tịch và hai Chủ tịch của mỗi một xã hay thị trấn trong huyện Kê Kinh đều phải lên bục. 

Người lên tiếp theo được ủng hộ nhiều hơn Lưu Lão Tứ, nhưng người được ủng hộ nhiều nhất lại là một vị phó chủ tịch của thị trấn Vương Điểm, người này còn được ủng hộ nhiều hơn cả chủ tịch thị trấn này. 

Rất nhiều người ở đây đều lớn tiếng reo hò, Giang Thượng Minh cũng liên tục khen ngợi, lại còn có ý định cất nhắc người này, có lẽ nhiệm kỳ sau người sẽ được lên làm chủ 

tich. 

Ngược lại, mặt mày Chủ tịch thị trấn lại tái mét, rõ ràng là ông ta cũng biết tương lai mình ra sao rồi. 

Tiếp theo, cuối cùng cũng đến lượt Mã Kiến Quốc - chủ tịch thị trấn Hạ Câu. 

Mã Kiến Quốc vừa mới đứng dậy thôi mà đã có nhiều người bàn luận sôi nổi rồi. Hiện nay là thời đại thông tin bùng nổ, tin tức của ai nấy cũng linh thông hết. 

Mọi người đều biết mối quan hệ giữa Mã Kiến Quốc với tập đoàn Mục Thị và tập đoàn Tứ Hải. 

Thế nên lần này mọi người rất coi trọng Mã Kiến Quốc, ngay cả Giang Thượng Minh cũng thường đánh giá cao Mã Kiến Quốc. 

Mã Kiến Quốc lên bục, ông ta kể thành tích của thị trấn Hạ Câu một hồi rồi chắp tay nói: “Những thành tích này đều có sự giúp đỡ của quý vị ở trong đó, hôm nay, tôi xin bày tỏ lòng cảm ơn chân thành nhất đến với những người đã từng giúp đỡ tôi!" 

Mã Kiến Quốc đắc ý nhìn mọi người ở bên dưới, nói xong câu này thì chờ đám người ủng hộ bên dưới lên chúc Tết Mã Kiến Quốc. 

"Anh Mã nói hay lắm, Lý Tam chúc Tết anh!" 

Lý Tam là chủ xưởng thực phẩm Quang Minh, của cải chỉ tầm mấy tỷ, nên chỉ có thể coi là một doanh nhân nho nhỏ thôi, đâu thể sánh với tập đoàn Mục Thị và tập đoàn Tứ Hải được. 

"Lưu Phúc Tinh chúc Tết anh Mã!" 

Mới một lúc thôi mà đã có sáu người đứng ra chúc Tết Mã Kiến Quốc rồi, song mấy người này chỉ là doanh nhân có tài sản dưới ba mươi tỷ nên mọi người cũng không để ý lăm. 

Đợi mãi mà không thấy tập đoàn Tứ Hải và tập đoàn Mục Thị chúc Tết, Mã Kiến Quốc đứng trên bục thấy hơi nóng nảy, ánh mắt bất giác nhìn sang phía Mục Thanh Sơn và Vương Tứ Hải. 

Rồi ông ta phát hiện cả Mục Thanh Sơn và Vương Tứ Hải đều cúi đầu không chịu nhìn ông ta, như thể họ đã âm thầm hẹn trước với nhau vậy. 

Mã Kiến Quốc cảm thấy không ổn rồi, chẳng lẽ Mục Thanh Sơn phát hiện ý đồ thật sự của ba con họ sao? 

Không đúng, Mục Thanh Sơn phát hiện là việc của ông ta, nhưng Vương Tứ Hải thì sao? 

Lợi ích của ông ta và Vương Tứ Hải đã hòa thành một thể rồi, sao cũng không thấy Vương Tứ Hải hành động vậy? 

Dần dà người bên dưới sân khấu cũng nổi thắc mắc, người ủng hộ Mã Kiến Quốc không thể nào chỉ được sáu người. 

Có thể nói tập đoàn Tứ Hải và tập đoàn Mục Thị chính là xí nghiệp hàng đầu của cả huyện Kê Kinh, một khi được họ ủng hộ, vậy người này sẽ được rất nhiều doanh nhân khác ủng hộ. 

Mọi người đều biết Mã Kiến Quốc có quan hệ mật thiết với tập đoàn Tứ Hải, hơn nữa con gái của Mã Kiến Quốc là Mã Tiểu Dung lại là người yêu của cậu chủ tập đoàn Mục Thi. 

Đáng ra hai xí nghiệp hàng đầu của huyện Kê Kinh phải ủng hộ Mã Kiến Quốc mới đúng chứ, sao giờ vẫn im lặng không thấy gì hết vậy? 

Những thương nhân khác cũng theo chân tập đoàn Mục Thị và tập đoàn Tứ Hải, hai tập đoàn này không có hành động gì nên họ cũng không có hành động gì. 

Mã Kiến Quốc nhìn Mã Tiểu Dung, ông ta đang cầu cứu. 

Thật ra không cần Mã Kiến Quốc cầu cứu, vì Mã Tiểu Dung cũng phát hiện điều bất thường từ lâu rồi. 

Mã Tiểu Dung chỉ đành đứng dậy trước mắt mọi người, sau đó đi tới bàn của Mục Tranh và Trình Kiêu. Mục Tranh cúi đầu và huých Trình Kiêu bằng cùi chỏ: “Đến rồi kìa!" 

Trình Kiêu im lặng không nói. Thân phận của anh và Mục Tranh khác nhau nên cách nhìn cũng khác nhau. 

Đối với hạng người như Mã Tiểu Dung, Mục Tranh muốn dùng chiêu gậy ông đập lưng ông, nhưng Trình Kiêu, thường thì anh sẽ chủ động coi nhẹ. 

Mã Tiểu Dung đi tới, một chàng trai ở bên cạnh Mục Tranh biết ý nhường ghế, vì thế Mã Tiểu Dung ngồi xuống ở chỗ bên cạnh Mục Tranh, thái độ như thể hỏi tội vậy. 

"Mục Tranh, ba em ở trên bục mà sao em không thấy chú Mục làm gì hết thế?" Mã Tiểu Dung nhìn như biết rồi mà còn hỏi. 

Mục Tranh ngẩng đầu nhìn Mã Tiểu Dung, rồi nở một nụ cười lạnh đầy khinh bỉ: “Mã Tiểu Dung, chuyện này thì phải hỏi cô chứ? Sao cô lại hỏi tôi? Cô làm gì với tôi, trong lòng cô không biết sao? Muốn tôi vạch mặt cô trước mặt bao người cô mới bỏ cuộc sao?" 

Trong lòng Mã Tiểu Dung đầy kinh hoàng. Cô ta cảm thấy mọi chuyện nằm ngoài tầm khống chế của cô ta, Mục Tranh của ngày xưa sẽ không nói chuyện với cô ta bằng thái độ này đâu. 

Chẳng lẽ tên vô dụng này biết gì rồi? 

Không, không thể nào, sao anh ta biết được chứ? Trừ phi nhà họ Vương chủ động nói! 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!