Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Vận mệnh liên quan đến nhau. 

Giống như hiệu ứng bươm bướm vậy đó, việc một con bướm bé nhỏ vỗ cánh có khi lại gây ra trận bão táp ở tít bờ bên kia đại dương. 

Vận mệnh có thể thay đổi, nó cũng tự phục hồi liên tục. 

Trình Kiêu không thể nào nhìn thấu vận mệnh của Tô Ngạn Ninh. 

Nhưng dựa vào những gì mà anh biết ở kiếp trước thì vận mệnh của Tô Ngạn Ninh rất suôn sẻ. 

Vậy nên dù anh biết người bạn thân này của anh có thiên phú khác thường, anh cũng không muốn can thiệp vào vận mệnh của Tô Ngạn Ninh, vì anh không muốn xảy ra những chuyện mà anh không đoán trước được. 

Về phần Mạc Vũ ở bên cạnh cứ cúi đầu mãi chứ không nói gì, Trình Kiêu phát hiện một việc khiến anh thấy rất bất ngờ. 

Mạc Vũ là một người tu hành. 

Tuy cô ta cố gắng che giấu hơi thở của mình, nhưng với thực lực của Trình Kiêu, anh chỉ cần nhìn là biết. 

Kiếp trước, Mạc Vũ rất thần bí, sau đó thì tự dưng biến mất khỏi thế giới của mọi người, giờ thì Trình Kiêu đã hiểu được nguyên nhân của vụ việc này rồi. 

Chẳng trách Mạc Vũ lại không thích tiếp xúc với người lạ, chắc là cô ta cũng có nỗi khổ buộc phải như thế. 

Thấy Trình Kiêu chăm chú nhìn Mạc Vũ, Tô Ngạn Ninh cười ha ha nói: “Chú em, cậu thích cô Mạc của chúng tôi sao? Cô ấy chưa có người yêu đâu đấy! Có điều là cô Mạc của chúng tôi kén chọn lắm, cô ấy không thích người bình thường đâu!" 

"Tô Ngạn Ninh!" Mạc Vũ tức giận trợn mắt nhìn Tô Ngạn Ninh. 

Tô Ngạn Ninh cười ha ha rồi lại gần Trình Kiêu và nói tiếp: “Chú em à, tôi thấy cậu không phải là người bình thường, có khi lại theo đuổi người đẹp được đấy! Cố lên nhé, tôi tin cậu!" 

Trình Kiêu cười không nói. Anh không cho rằng Tô Ngạn Ninh nói thế chỉ để pha trò thôi, anh nghĩ rằng Tô Ngạn Ninh đã phát hiện ra điều gì đó. 

Không chỉ phát hiện ra điều gì đó ở Mạc Vũ mà còn ở anh nữa. 

Đúng là không thể xem thường đứa con cưng của trời như anh ta được! 

Mục Tranh nói: “Đúng rồi, Trình Kiêu à, sao anh lại ở đây?" 

"Trùng hợp thôi" Trình Kiêu không thể nào nói thật được, nếu không sẽ bị đám người này coi thành quái vật mà mang đi nghiên cứu mất. 

"Vậy tức là chúng ta có duyên với nhau lắm!" Mục Tranh rất vui. Anh ta cứ tưởng là sau khi tạm biệt nhà họ thì anh ta khó mà gặp lại Trình Kiêu, không ngờ đến chiều đã gặp được anh rồi. 

"Đúng rồi, tôi muốn hỏi anh một chuyện" Trình Kiêu nhìn Mục Tranh và nói. 

"Ồ, chuyện gì đấy? Tôi mà biết thì tôi sẽ nói cho anh" Mục Tranh cam đoan. 

"Anh biết việc Chủ tịch huyện Kê Kinh tổ chức tiệc mừng không?" Trình Kiêu hỏi. 

Sắc mặt Mục Tranh trở nên kì lạ: "Anh hỏi chuyện này làm gì vậy? Thật ra nhà tôi cũng là khách mời của bữa tiệc này, nhưng mà sự thật thì bữa tiệc này lại là... 

Dường như Mục Tranh không biết nên nói như thế nào. 

Tô Ngạn Ninh ở bên cạnh tiếp lời: “Thật ra bữa tiệc mừng này chính là nơi để người ta khoe khoang! Họ khoe gì ư? Đương nhiên là khoe mạng lưới quan hệ đó!" 

"Mọi người tụ tập lại rồi so xem ai có nhiều mối quan hệ hơn, ai quen biết nhiều hơn, ai nhiều hơn thì sang năm sẽ được Chủ tịch huyện để mắt!" 

Ánh mắt Trình Kiêu trở nên lạnh lùng, không ngờ lại có thứ tiệc tùng thế này, chẳng trách trông sắc mặt ba anh cực kì rầu rĩ. 

Theo sự hiểu biết của Trình Kiêu về Trình Đông Hoa, trong lúc nhậm chức, ông luôn là một người thanh liêm ngay thẳng, việc gì cũng xử lí như việc công. Người như ông đúng 

là một người tốt biết yêu thương dân chúng, nhưng cũng là một người cô đơn, không thể nào có nhiều mối quan hệ được. 

Tiệc mừng trong mắt người khác lại là bữa tiệc sỉ nhục đối với Trình Đông Hoa. 

Nghĩ đến chuyện ba mình phải chịu cảnh đó nhiều năm như thế, trong lòng Trình Kiêu thấy rất lạnh lẽo, anh cảm thấy không đáng cho ba mình. 

"Mục Tranh, anh giúp tôi chuyện này nhé, tôi muốn tham gia bữa tiệc đó." Trình Kiêu nhìn Mục Tranh và nói. 

"Chuyện này thì dễ. Mai anh cứ đi với chúng tôi là được." Nhà họ Mục cũng là một trong những nhà được mời, thế nên anh ta chỉ cần dẫn Trình Kiêu theo là được, chứ có gì mà giúp với chả không giúp. 

"Được!" Trình Kiêu gật đầu, trong mắt ánh lên vẻ lạnh lùng. 

Đã biết nguyên nhân khiến Trình Đông Hoa phiền muộn nên Trình Kiêu tạm gác chuyện bữa tiệc đó sang một bên, sau đó anh nhìn Mạc Vũ. 

Kiếp trước, Mạc Vũ tự dưng biết mất, đám Trình Kiêu tìm cô ta rất lâu nhưng vẫn không tìm được. 

Trình Kiêu đoán chắc là cô ta đã gặp vấn đề gì đó. 

Hiện tại Trình Kiêu chỉ nhìn ra Mạc Vũ có tu vi, nhưng anh không biết là cô ta tu luyện võ đạo hay là tu luyện thứ gì khác, thế nên anh không thể nào xác định thân phận của Mạc Vũ được. 

Hơn nữa, đối với Mạc Vũ mà nói thì bây giờ Trình Kiêu chỉ là một người lạ mới gặp mặt một lần. Nếu Trình Kiêu nhiệt tình quá thì sẽ gây ra tình trạng rút dây động dừng, khiến Mạc Vũ sinh lòng đề phòng. 

Trình Kiêu cầm ly rượu lên và mỉm cười nói: “Tuy tôi mới gặp mọi người lần đầu thôi, nhưng tôi cảm thấy chúng ta rất có duyên, hay là chúng ta kết bạn với nhau nhé?" 

Mục Tranh lập tức giơ ly rượu lên và vui vẻ nói: “Được luôn, tôi cũng muốn thế!" 

Tô Ngạn Ninh cũng mỉm cười nâng ly: “Ý này hay đấy, tôi thấy mình và cậu em Trình đây cũng ăn ý lắm. Sau khi uống cạn ly rượu này, chúng ta chính là bạn bè của nhau" 

Mạc Vũ lẳng lặng nhìn Trình Kiêu, ánh mắt của cô ta khiến người ta đoán không được. 

"Mạc Vũ, cô có ý gì không? Nói gì đi chứ!" Mục Tranh nói. 

Mạc Vũ cũng giơ ly rượu lên và nói: “Được thôi!" 

"Nào, cạn ly!" Mục Tranh cười to nói. 

Mọi người lại chuyện trò một lúc, nhưng phần lớn là nghe Mục Tranh và Tô Ngạn Ninh bốc phét, còn Mạc Vũ thì chủ yếu im lặng lắng nghe. 

Nói chuyện được một lúc thì Mục Tranh chuyển chủ đề sang video chiến đấu giữa Trình Kiêu và Cừu Thiên Sát. 

Trình Kiêu lập tức bắt lấy cơ hội và tỏ vẻ thần bí nói: “Nói thật thì tôi quen một vị võ đạo Tông Sư biết đi lại trên không đấy. Nếu sau này mọi người gặp chuyện thì cứ gọi điện 

thoại cho tôi!" 

"Thật ư? Thế thì tốt quá!" Ánh mắt mà Mục Tranh nhìn Trình Kiêu càng thêm ngưỡng mộ. Anh ta không chỉ lưu số điện thoại của Trình Kiêu mà anh ta hỏi xin lúc trước vào máy, mà còn học thuộc nữa mới chịu. 

Tô Ngạn Ninh cũng thấy mong đợi: "Trình Kiêu, nếu có vị cao nhân nào như thế thì phải giới thiệu cho tôi biết đấy!" 

Về phần Mạc Vũ, tuy cô ta vẫn không nói gì nhưng Trình Kiêu nhạy bén nhận ra chút mong chờ thoáng hiện trên nét mặt cô ta. 

Tuy chỉ thoáng hiện rồi biến mất, nhưng điều đó đã chứng tỏ rằng cô ta có ý đó rồi. 

Từ đó có thể suy ra rằng, có lẽ Mạc Vũ đang gặp chuyện gì đó, có điều cô ta giấu chứ không nói ra, sau đó rắc rối bùng phát nên cô ta mới tự dưng biến mất không thấy tung 

tích đâu nữa. 

Trình Kiêu không nói về chuyện này nữa, mà anh cũng không hỏi Mạc Vũ, bởi vì bây giờ chưa phải lúc để hỏi. 

Họ lại chuyện trò tiếp, Trình Kiêu hẹn giờ với Mục Tranh xong thì tạm biệt họ. 

Hôm sau, Mục Tranh đón Trình Kiêu ở cổng khách sạch, rồi họ cùng nhau đến khách sạn Bách Tân, cũng chính là nơi Giang Thượng Minh tổ chức tiệc mừng. 

Giang Thượng Minh là người tham công, lại còn hay khoe khoang và còn thích làm màu. 

Giống như bữa tiệc mừng này vậy, rõ ràng bên ngoài đó nhưng bên trong thì rỗng tuếch, đây là nơi buộc cấp dưới của ông ta phải chia bè kết phái. 

Lần này, Giang Thượng Minh bao trọn sảnh tầng hai khách sạn Bách Tân để tổ chức tiệc mừng. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!