Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Mục Thanh Sơn cũng khiếp sợ nhìn ông Mã không dám thở mạnh trước mặt Trình Kiêu, trong lòng chấn động giống như biển giận rít gào, sóng to gió lớn. 

Ông ta từng nghĩ Trình Kiêu có thể là cậu chủ của một gia tộc lớn nào đó, có lẽ quen biết ông Mã và có thể cùng nói chuyện với ông Mã . 

Nhưng, ông ta có nghĩ nát óc cũng không ngờ, ở trước mặt Trình Kiêu, Mã Tài lại khúm núm khép nép như vậy! 

Thậm chí ông ta còn chẳng dám nghĩ đến chuyện thế này! 

Nói đùa à, một người bình thường, bạn có thể tưởng tượng ra hình ảnh, rõ ràng là một con hổ lớn hoa văn sặc sỡ hung dữ muôn phần, vậy mà khi nhìn thấy một con cừu nhỏ lại bỗng run lẩy bẩy quỳ xuống trước mặt con cừu nhỏ đó hay không? 

Người có thể tưởng tượng ra loại hình ảnh này, chắc chắn là tinh thần thất thường! 

Lúc này Mục Tranh cũng há to miệng, lần trước không biết người nào đăng video chiến đấu ác liệt của cao thủ võ lâm lên mạng, Mục Tranh chỉ cảm thấy thật hoang đường. Nhưng so với những việc trải qua trước mắt, Mục Tranh cảm thấy có lẽ tất cả những gì xảy ra hôm nay còn hoang đường hơn. 

Đương nhiên, nếu như anh biết video kia chính là video Trình Kiêu đánh với Cừu Thiên Sát, e rằng tam quan của anh ta sẽ lập tức sụp đổ. 

“Rốt cuộc cậu ta là ai? Vì sao ở trước mặt cậu ta, ông Mã lại nhún nhường như vậy!” 

Trình Kiêu nhìn Mã Tài, thản nhiên nói: “Cậu ta là cháu của ông?” 

Mã Tài không dám giấu giếm: “Vâng” 

“Là ông để anh ta đến chèn ép tập đoàn Mục Thị?” Trình Kiêu hỏi. 

“Không phải.” Mã Tài lắc đầu, sau đó trừng mắt nhìn Mac Uy: “Nhãi ranh, cháu lấy danh nghĩa chú làm cái gì?" 

Từ giây phút nhìn thấy Mã Tài tới đây, trái tim Mã Uy giống như rơi xuống đáy cốc. 

Chuyện sợ nhất vẫn xảy ra rồi. 

Người này thật sự là Trình đại sư! 

Nghe thấy câu hỏi của Mã Tài, Mã Uy quỳ xuống mặt đất, vẻ mặt sợ hãi: “Chú, cháu chỉ dùng danh nghĩa của chú đánh tiếng với mấy ngân hàng... 

Nhìn thấy sắc mặt Mã Tài càng ngày càng đen, tiếng nói của Mã Uy dần dần nhỏ đến độ không thể nghe thấy, sau đó im bặt lại. 

Mã Tài giận dữ quát một tiếng: “Chú mặc kệ cháu làm cái gì, bây giờ lập tức dừng lại. Đồng thời xin lỗi ngài Trình và bạn của ngài Trình!” 

“Vâng!” Mã Uy lập tức dập đầu cầu xin Trình Kiêu tha thứ: “Ngài Trình, tôi có mắt không tròng, không nhận ra ngài, kính xin ngài thứ lỗi!” 

Mặc dù Mã Uy hoàn toàn không nhận ra Trình đại sư, nhưng uy danh của Trình đại sư sớm đã như sấm bên tai. 

Sau khi biết Trình Kiêu chính là Trình đại sư, giờ phút này Mã Uy chỉ mong có thể sống sót. 

“Loại người như vậy, sau này đừng dùng nữa, miễn cho một ngày nào đó rước họa vào thân ông.” Trình Kiêu nhìn Mã Tài, từ tốn nói ra. 

“Ngài Trình dạy phải!” Mã Tài hết sức lo sợ, khiêm tốn tiếp thu. 

“Nhãi ranh, còn không mau cảm ơn ngài Trình tha cho cái mạng chó của cháu!” Mã Tài lạnh lùng quát lên. 

Mã Uy mừng rỡ, vội vàng dập đầu nói: “Cảm ơn ngài Trình!” 

Mã Tài nhìn về phía Mục Thanh Sơn, đích thân khom người xin lỗi: "Tôi bằng lòng đền bù gấp đôi tổn thất do tất cả những gì nhãi ranh này làm gây ra, hi vọng ngài có thể tha thứ!” 

Mục Thanh Sơn nhất thời luống cuống, đây chính là ông Mã đó! 

“Ông Mã mau đứng dậy, tôi nào dám nhận hành lễ của ngài!” 

Trong lòng Mục Thanh Sơn rất rõ ràng, Mã Tài bằng lòng nhận lỗi với ông ta, hoàn toàn là nhờ vào quan hệ với Trình Kiêu, nếu như không phải Trình Kiêu ở đây, chỉ riêng mình Mã Uy, Mục Thị bọn họ cũng không đối phó được. 

Cho nên, Mục Thanh Sơn tự biết lấy mình, sao dám nhận hành lễ của Mã Tài? 

Mã Tài quay người, quét mắt nhìn đám người Vương Tứ Hải đã tái xanh mặt mày, uy nghiêm nói: “Các ông giải tán hết đi, tin rằng các ông đều là người thông minh, biết nên làm như thế nào!” 

Đám người Vương Tứ Hải quả thật giống như được đại xá, chỗ dựa lớn nhất của bọn họ là Mã Uy, mà chỗ dựa đằng sau Mã Uy lại là Mã Tài. 

Cho nên, dù Trình Kiêu lấy ra thẻ vàng tím Chí Tôn của Lôi Chấn Vũ, bọn họ cũng không sợ hãi. 

Nhưng mà, bây giờ bản thân Mã Tài lại đột nhiên xuất hiện, còn cung kính với Trình Kiêu như vậy. Khiến cho bọn họ bỗng nhiên phát hiện, chỗ dựa lớn nhất của mình lại là đàn em của Trình Kiêu. 

Lần này đã khiến mọi người hoang mang khiếp sợ. 

“Cảm ơn ông Mã ban ơn, chúng tôi lập tức rời đi!” 

Vương Tứ Hải lập tức cụp đuôi chạy mất, những tên còn lại cũng rời đi theo Vương Tứ Hải. 

Nhưng mà, mấy thành viên hội đồng quản trị phản bội tập đoàn Mục Thị lại là đi cũng không được mà ở cũng không xong, sắc mặt ai nấy đều đỏ bừng đứng yên tại chỗ. 

Mục Thanh Sơn nhìn về phía Lý đồng sự, chậm rãi nói: “Lão Lý, lão Dương, các ông và Mục Thanh Sơn tôi đã làm việc với nhau nhiều năm, tôi hiểu được nỗi khổ trong lòng các ông, nếu như các ông bằng lòng trở về, vậy chúng ta vẫn tiếp tục hợp tác. 

“Thật sao?!” Đổng sự Dương mừng rỡ, bọn họ quả thật là bị Vương Tứ Hải uy hiếp, nói là ông Mã muốn ra tay với tập đoàn Mục Thị, cho nên mới buộc phải phản bội. 

Nhưng hiện thực lại châm chọc đến vậy, Vương Tứ Hải chỉ là bị Mã Uy dùng danh nghĩa ông Mã lừa gạt. 

Nhưng lại hại thêm cả bọn họ. 

Cũng may Mục Thanh Sơn không so đo hiềm khích lúc trước, thật sự làm cho bọn họ cảm động. 

“Lão Mục, tôi phục rồi! Về sau tôi sẵn lòng sống chết cùng tập đoàn Mục Thị!” Lý đồng sự kích động nói. 

“Chúng tôi cũng vậy!” 

Không thể không nói, chiêu này của Mục Thanh Sơn quả thật đánh rất đẹp, thu phục được toàn bộ lòng người. 

Nhìn thấy mọi chuyện đều được xử lý ổn thỏa, lúc này Mã Tài mới nhìn về phía Trình Kiêu, cung kính hỏi: “Ngài Trình, ngài có hài lòng với kết quả giải quyết của tôi không?” 

Trình Kiêu gật đầu, đứng dậy rời đi: “Tạm được” 

Mã Tài vội vàng đi theo, nhưng luôn giữ khoảng cách một bước với Trình Kiêu, đi theo phía sau Trình Kiêu, giống như một nô bộc trung thành. 

Mục Tranh muốn tiến lên gọi Trình Kiêu, lại bị Mục Thanh Sơn đưa tay ngăn lại. 

“Không thể!” Mục Thanh Sơn nghiêm túc lắc đầu. 

Mục Tranh khó hiểu: “Nhưng mà, con còn chưa kịp hỏi tên cậu ta..” 

Mục Thanh Sơn nhìn theo bóng lưng của Trình Kiêu, nghiêm túc nói: “Có thể khiến cho ông chủ lớn Hà Tây Mã Tài cung kính hầu hạ giống như một tên nô bộc, nhân vật như vậy căn bản không phải người cùng một thế giới với chúng ta. Con hỏi cũng không được!” 

Sắc mặt Mục Tranh hơi uể oải: “Vậy sau này con muốn tìm cậu ta thì phải làm như thế nào?” 

Mục Thanh Sơn cười bí ẩn: “Nhân vật lớn như vậy, nếu như cậu ta muốn gặp con, con không cần tìm cậu ta, tự nhiên cậu ta sẽ tới gặp con. Nếu như cậu ta không muốn gặp con, vậy cho dù con tìm khắp chân trời góc biển, cũng sẽ không gặp được cậu ta. 

Mục Tranh nghi ngờ nhìn Mục Thanh Sơn, hỏi: “Ba, có phải ba biết chút gì rồi không?” 

Mục Thanh Sơn không nói gì, dựa vào những gì ông ta đã từng trải qua, tất nhiên có thể mơ hồ đoán được thân phận của Trình Kiêu, dù sao ở Hà Tây thậm chí toàn bộ Lĩnh Nam, số người có thể khiến cho ông Mã Tài khúm núm khom mình như vậy, có thể đếm trên đầu ngón tay. 

“Đừng hỏi nữa, thu dọn một chút, chuẩn bị ăn tết thôi!” Nói xong, Mục Thanh Sơn sải bước ra ngoài. 

Trình Kiêu và Mã Tài đi ra khu nhà họ Mục. 

Xung quanh vắng lặng, Mã Tài bước nhanh về phía trước, vô cùng khiêm nhường nói: “Trình đại sư, tiếp theo ngài chuẩn bị đi đâu? Để tôi sắp xếp cho ngài, chúng tôi cũng có văn phòng đặt ở huyện Kê Kinh . 

“Không cần, tôi chỉ gặp mấy người bạn. Trình Kiêu thản nhiên nói. 

Ban? 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!