Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

“To gan! Tên ranh con như cậu mà dám gọi thẳng tên của ông Mã hả!” Một cấp dưới của Mã Uy tức giận quát lên với Trình Kiêu. 

Mã Uy giơ tay ngăn cản, lạnh lùng nhìn Trình Kiêu: “Tôi là cháu của ông Mã, sao lại không quyết định được?" 

“Anh gọi điện thoại cho Mã Tài, bảo ông ta đến gặp tôi. Trình Kiêu lạnh lùng nói. 

Mã Uy cau mày, giọng điệu của Trình Kiêu quá ngông cuồng, tựa như thần linh ở tít trên cao, khiến anh ta cảm thấy rất khó chịu. 

Một cấp dưới cười khẩy: “Ranh con, ông Mã có thân phận cao quý như thế, một tên nhóc vắt mũi chưa sạch như cậu muốn gặp là gặp à! Sao không thử đi soi mặt vào nước tiểu xem cậu có tư cách gặp ông Mã không?” 

“Ha ha, tên ranh con này cho rằng có thẻ tử kim chí tôn của ông Lôi Chấn Vũ là ghê gớm lắm!” 

“Cậu ta không biết rằng Lôi Chấn Vũ gặp ông Mã cũng phải vô cùng cung kính!” 

Đám người nhìn Trình Kiêu, phát ra tiếng cười giễu cợt. 

Mục Thanh Sơn cũng khuyên: “Chàng trai trẻ, ông Mã thân phận cao quỷ, ngay cả tôi cũng chỉ may mắn được gặp ông ấy một lần, sao cậu nói gặp là gặp được? Nghe tôi khuyên một câu, chuyện này không liên quan đến cậu, cậu mau đi đi!” 

Mục Tranh cũng sốt ruột khuyên nhủ: “Người anh em, ơn nghĩa của anh nhà họ Mục tôi ghi nhớ trong lòng, nhưng ông Mã không phải người bình thường, anh không thể đắc tội được đâu. Nghe tôi một câu, mau đi đi!” 

Trình Kiêu vẫn đứng im tại chỗ, không để tâm đến lời châm chọc của mọi người, cũng không nghe lời khuyên của ba con nhà họ Mục. 

“Anh không gọi, thì tôi gọi. Trình Kiêu nhìn Mã Uy, lạnh lùng nói. 

“Đợi đã, để tôi gọi!” 

Vào lúc Trình Kiêu chuẩn bị lấy điện thoại ra, Mã Uy chợt lên tiếng. 

Mã Uy lạnh lùng trừng Trình Kiêu, sau đó gọi điện thoại cho Mã Tài. 

“Cậu tên gì?” Mã Uy hỏi Trình Kiêu. 

Trình Kiêu lạnh lùng nói: “Anh nói với Mã Tài là tôi họ Trình.” 

Họ Trình? 

Không trùng hợp như thế chứ! 

Mã Uy thầm thấy hoảng hốt, ở Hà Tây chỉ có một người họ Trình dám coi thường ông Mã thôi. 

Đó chính là Trình đại sư! 

Nhưng Mã Uy cũng chưa từng gặp Trình đại sư, dù anh ta là cháu của Mã Tài, nhưng chỉ mới từ bên ngoài đến dựa dẫm Mã Tài gần đây thôi. 

Sau khi đến, anh ta chỉ kịp nghe thấy một vài truyền thuyết liên quan đến Trình đại sư, hoàn toàn không có cơ hội gặp Trình đại sư. 

Điện thoại nhanh chóng có người nghe máy, Mã Uy cung kính nói: “Chú, cháu ở huyện Kê Kinh, có một chàng trai trẻ họ Trình bảo chú đến gặp cậu ta!” 

Vừa nói dứt câu, trong điện thoại lập tức vang lên tiếng tút tút. 

Rõ ràng là bên kia Mã Tài đã vội vàng cúp máy. 

Mã Uy càng kinh ngạc hơn, anh ta quan sát Trình Kiêu một lúc, thầm nói trong lòng: “Chẳng lẽ cậu ta thật sự là Trình đại sư? Không... Không thể nào, như thế thì trùng hợp quá!” 

Nhưng nhìn thái độ dửng dưng của Trình Kiêu, ngoài Trình đại sư, còn ai có thể bình tĩnh đợi ông Mã đến gặp mình như thế chứ? 

“Xin cậu đợi một lát, ông Mã đang trên đường đến đây rồi. Giọng điệu của Mã Uy trở nên rất khách khí. 

Mục Thanh Sơn là người đầu tiên nhận ra điều gì đó, ánh mắt nhìn về phía Trình Kiêu của ông ta nhất thời mang theo chút hy vọng: “Nói không chừng chàng trai kỳ lạ này thật sự có thể giúp nhà họ Mục của mình vượt qua nguy cơ!” 

Một ông chủ doanh nghiệp trong vùng ở sau lưng Mã Uy mang nét mặt khinh thường, cười khẩy: “Ranh con, cậu Mã đã nể mặt cậu lắm rồi, đích thân gọi điện thoại cho ông Mã, còn bảo ông Mã đến đây một chuyến.” 

“Tôi khuyên cậu một câu, bây giờ mau quỳ xuống trước mặt cậu Mã, dập đầu nói xin lỗi cậu Mã đi, đừng đợi đến khi ông Mã đến, cậu sẽ khó giữ được cái mạng nhỏ của cậu 

đấy!” 

“Hừ, đúng là một tên ranh con không biết trời cao đất rộng, ngay cả ông Mã cũng dám coi thường, đáng chết!” 

Vương Tứ Hải cười châm chọc: “Ranh con, cậu phải suy nghĩ cho kỹ, ông Mã không dễ nói chuyện như cậu Mã đâu! Nếu ông ta ở đây, chắc chắn sẽ lấy cái mạng nhỏ của cậu đấy!” 

Mục Tranh cũng tỏ vẻ căng thẳng: “Người anh em, hay là cậu rút lại lời đã nói, xin lỗi bọn họ đi, đây là chuyện của nhà họ Mục chúng tôi, không liên quan đến cậu, cậu không cần phải dính líu vào!” 

Trình Kiêu nhìn Mục Tranh, cười khẽ: “Yên tâm, dù là Mã Tài cũng phải nói phải trái chứ! Chúng ta cũng không làm chuyện gì xấu, ông ta có thể làm gì được chúng ta?” 

Mục Tranh cạn lời, muốn nói phải trái cũng phải phân biệt người này người kia chứ! 

ông Mã sẽ nói phải trái với một tên nhóc ư? 

Giống như lúc một con cọp muốn ăn thịt dê, nó sẽ nói phải trái với dê không? 

Huyện Kê Kinh là một huyện nằm dưới Hà Tây, các Hà Tây không xa, hơn nữa đường cao tốc cũng có đi qua huyện Kê Kinh. 

Nếu Mã Tài chạy nhanh thì chỉ mất mười mấy phút. 

Đương nhiên chuyện đầu tiên Mã Tài làm chính là gọi điện thoại cho Trình Kiêu, xác nhận anh có ở huyện Kê Kinh hay không. 

Điện thoại của Trình Kiêu nhanh chóng reo lên. 

Thấy số điện thoại của Mã Tài, Trình Kiêu cười nhạt, sau khi nghe máy không đợi Mã Tài hỏi đã nói thẳng: “Tôi ở huyện Kê Kinh 

Sau đó, Trình Kiêu không để tâm đến khoảng lặng ở đầu bên kia điện thoại, thẳng thừng cúp máy. 

Mã Uy thầm thấy giật mình, nghiêm túc hỏi: “Khi nãy ai gọi điện thoại cho cậu vậy?” 

Trình Kiêu hờ hững đáp: “Mã Tài” 

Vương Tứ Hải cười khinh thường: “Làm bộ làm tịch! Ông Mã sẽ gọi điện thoại cho cậu chắc? Nằm mơ đi!” 

Những người khác cũng cười khinh bỉ, không ai tin rằng lão đại Mã Tài của Hà Tây lại gọi điện thoại cho một tên nhóc vắt mũi chưa sạch. 

Mã Uy cũng không tin, nhưng anh ta vẫn thấy lo lắng. 

Trình Kiêu không quan tâm đến lời châm chọc của những người này, anh ngồi xuống ghế, im lặng đợi Mã Tài đến. 

Mã Tài đi rất nhanh, có thể nói là ngựa không ngừng vó, chỉ hai mươi phút đã xuất hiện trước cửa nhà họ Mục. 

Khi nhìn thấy Mã Tài mặc đồ ngủ, còn chưa kịp thay dép đã vội vã chạy đến. 

Tất cả mọi người đều kinh ngạc há hốc mồm! 

Mã Tài đường đường là ông chủ lớn của Hà Tây, đa số những người có tiếng tăm đều biết ông ta. 

Cho nên mọi người vừa nhìn đã nhận ra người quần áo xốc xếch, vô cùng chật vật trước mặt chính là ông Mã. 

Mã Uy vội vàng tiến lên, cung kính gọi: “Chú!” 

“Xin chào ông Mã!” Mấy người nhóm Vương Đại Hải cũng vội vàng cúi chào. 

Mã Tài không thèm nhìn bọn họ lấy một cái, ánh mắt lướt qua mọi người, nhìn vào phòng khác. 

Sau đó, ánh mắt ông ta dừng lại ở Trình Kiêu đang ung dung uống trà. 

Mã Tài lập tức sa sầm mặt. 

“Anh... Anh Trình, năm mới sao anh lại chạy đến cái huyện nhỏ này vậy?" Mã Tài cười nịnh nọt. 

Trình Kiêu đặt tách trà xuống, nâng mắt nhìn Mã Tài, nhẹ nhàng đáp: “Sao vậy? ông Mã oai phong quá, thậm chí tôi đi đâu ông cũng muốn quản à?” 

Mã Tài sợ đến mức mềm nhũn hai chân, vội vàng giải thích: “Không phải không phải, anh Trình hiểu lầm rồi, ý tôi là nếu anh Trình cảm thấy ở nhà ăn Tết chán quá thì có thể đến chỗ tôi, tôi nhất định sẽ sắp xếp chu đáo cho anh Trình!” 

Lúc này, những người xem thường Trình Kiêu khi nãy đều sợ ngây người! 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!