Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Vương Tứ Hải nói: “Nếu cậu ta có thể đưa ra một nghìn năm trăm tỷ thì không cần phải đi làm một cái thẻ Tử Kim chí tôn giả làm gì. Nếu cậu ta không thể đưa ra một nghìn năm trăm tỷ thì càng không cần thiết phải làm một tấm thẻ giả. Vì muốn giải cứu Tập đoàn Mục Thị phải cần tiền thật vàng thật, chứ không phải chỉ nói miệng là xong!” 

Sắc mặt Vương Gia Cường trở nên dễ nhìn hơn: “Con biết rồi. 

Mục Thanh Sơn đứng lên, đi tới bên cạnh Trình Kiêu, cúi người nói cảm ơn: “Chàng trai trẻ, lúc trước trong buổi họp cạnh tranh, tôi vô lễ với cậu như thế, không ngờ cậu lại lấy ơn báo oán, xin nhận một lạy của tôi!” 

Mục Tranh cũng đi tới, hưng phấn cười nói: “Cảm ơn ân nhân!” 

“Không cần khách sáo” Trình Kiêu hờ hững đáp. 

Kiếp trước, anh nhớ lúc mới quen Mục Tranh hoàn toàn không có Tập đoàn Mục Thị, có lẽ là bị Tập đoàn Tứ Hải thâu tóm vào đợt này. 

Nhưng lúc quen biết Mục Tranh, anh ta đã trở nên vô cùng thành thục trên thương trường rồi, hoàn toàn không phải một người non nớt như bây giờ. 

Xem ra kiếp trước sau khi Tập đoàn Mục Thị bị thâu tóm, Mục Tranh đã trải qua rất nhiều chuyện, cho nên mới trở nên cực kỳ trưởng thành. 

Nhưng kiếp này, Trình Kiêu đã can thiệp vào số phận của Mục Tranh trước thời hạn, giúp anh ta bảo vệ Tập đoàn Mục Thị, như thế chắc chắn Mục Tranh sẽ không phải chịu khổ nữa, mất đi cơ hội rèn luyện. 

Trình Kiêu thật sự không biết anh làm thế rốt cuộc là tốt hay xấu với Mục Tranh. 

Nhưng bảo Trình Kiêu thấy doanh nghiệp gia tộc của bạn thân phải đối diện với sinh tử lại không ra tay giúp đỡ, anh thật sự không làm được. 

Vương Tứ Hải lại nhìn Trình Kiêu một lần nữa, thu hồi vẻ khinh thường trên mặt, nghiêm túc nói: “Chàng trai trẻ, không ngờ cậu lại có thể lấy được thẻ tử kim chí tôn của ông Lôi Chấn Vũ! Thật sự khiến tôi thấy bất ngờ đấy” 

“Nếu hôm nay chỉ có Tập đoàn Tứ Hải, e rằng thẻ tử kim chí tôn này của cậu có thể khiến tôi sợ hãi mà rút lui. Đáng tiếc, đáng tiếc quá.. 

Mục Thanh Sơn nhìn Vương Tứ Hải bằng nét mặt nặng nề, đây là đối thủ đã lâu của ông ta, lần này nếu không vì Trình Kiêu đột nhiên xuất hiện, nói không chừng ông ta thật sự 

thua rồi. 

“Vương Tứ Hải, ông đừng có ở đó nói đáng tiếc nữa. Dù nguy cơ của Tập đoàn Mục Thị đã được giải trừ, nhưng lần này vẫn xem như là ông thẳng. Có điều tôi đảm bảo, sau này ông sẽ không còn cơ hội như thế nữa đâu!” 

Vương Tứ Hải cười một cách xấu xa: “Nguy cơ được giải trừ? Ông cảm thấy chỉ cần có tiền, nguy hiểm của Tập đoàn Mục Thị sẽ được giải trừ à?” 

“Ha ha, Mục Thanh Sơn, ông cũng xem thường tôi quá rồi đấy!” 

Sắc mặt Mục Thanh Sơn lập tức thay đổi, cảm thấy bầu không khí có gì đó không đúng lắm. Ông ta nhìn thấy trên mặt những người xung quanh đang mang vẻ cười trên nỗi đau của người khác. 

Mục Thanh Sơn thầm hoảng hốt: "Chẳng lẽ Vương Tứ Hải còn có lá bài tẩy nào khác? Nếu không những người đến cùng ông ta sẽ không tự tin như thế!” 

Mục Tranh lạnh lùng nói: “Vương Tứ Hải, người anh em này đồng ý giúp đỡ một nghìn năm trăm tỷ, số tiền này dù ông có bán Tập đoàn Tứ Hải cũng không có được! Âm mưu của ông đã bị chúng tôi vạch trần, ông còn muốn gì nữa!” 

Vương Tứ Hải cười to nói: “Các người thật sự cho rằng chỉ với một Tập đoàn Tứ Hải của tôi có thể khiến mấy cổ đông lớn của Tập đoàn Mục Thị sẵn lòng bỏ ra một số tiền lớn để vi phạm hợp đồng, phản bội giữa chừng à?” 

“Các người cho rằng Tập đoàn Tứ Hải của tôi có thể khiến ngân hàng từ chối cho các người vay sao?” 

“Các người xem trọng tôi quá rồi!” 

Sắc mặt Mục Thanh Sơn ngày càng khó coi, chuyện ông ta sợ nhất cuối cùng vẫn xảy ra. 

Vương Tứ Hải cười châm chọc: “Mục Thanh Sơn, nể tình chúng ta quen biết nhiều năm, tôi nói thật cho ông biết, người ra tay với ông lần này không phải Tập đoàn Tứ Hải tôi, mà là ông Mã ở Hà Tây!” 

Nhắc đến ba chữ ông Mã, nét mặt Vương Tứ Hải lập tức trở nên cung kính. 

Mấy Tổng Giám đốc doanh nghiệp ở bên cạnh ông ta cũng tỏ vẻ cung kính, nhưng cũng không cảm thấy ngạc nhiên, rõ ràng bọn họ đã biết tin này từ lâu rồi. 

Mục Thanh Sơn và Mục Tranh thì tỏ vẻ kinh ngạc! 

“Ông Mã của Hà Tây!” 

“Sao có thể! Sao ông Mã lại ra tay với một Tập đoàn Mục Thị nho nhỏ của chúng tôi được? Sao ông ấy có thể chú ý đến Tập đoàn Mục Thị chứ?” Mục Tranh tỏ vẻ vô cùng khó 

tin. 

Giống như nghe thấy một con voi muốn cướp sào huyệt của một con kiến vậy, rất khó tin. 

Mục Thanh Sơn nói với nét mặt khó coi: “Nếu thật sự là ông Mã muốn giành lấy Tập đoàn Mục Thị của tôi, thì Mục Thanh Sơn tôi sẽ tự mình dâng lên bằng hai tay. Nhưng nếu là Vương Tứ Hải ông mượn danh ông Mã, muốn cướp lấy Tập đoàn Mục Thị của tôi thì sao?” 

“Muốn tôi tin tưởng, trừ khi ông Mã đích thân đến đây, hoặc bảo người đáng tin cậy của ông ấy đến cũng được. 

Mục Thanh Sơn biết rõ, nếu Tập đoàn Tứ Hải muốn thâu tóm bọn họ, ông ta còn có thể phản kháng. 

Nhưng nếu là ông Mã, thì Tập đoàn Mục Thị chỉ có một con đường chết thôi. 

Chỉ một câu nói của ông Mã, Tập đoàn Mục Thị cũng sẽ bị tất cả doanh nghiệp cô lập. 

Ở huyện Kê Kinh, có lẽ Tập đoàn Mục Thị có thể hô mưa gọi gió, nhưng đứng trước các xí nghiệp lớn ở Hà Tây thì nó rất là nhỏ bé. 

Huống hồ Mã Tài còn là nhân vật lớn đứng đầu Hà Tây. 

Trình Kiêu đứng bên cạnh, không nói một lời, khoảng thời gian này Mã Tài đang bận tiêu thụ nước linh khí, lấy đâu ra thời gian để ý đến công ty ở một huyện thành nhỏ chứ? 

Nhưng dù là tin tức anh nghe thấy từ Vương Gia Cường và Mã Tiểu Dung hay từ nét mặt của Vương Tứ Hải, đều có thể nhìn ra kế hoạch thâu tóm Tập đoàn Mục Thị lần này chắc chắn có liên quan với Mã Tài. 

Nếu không với năng lực của Tập đoàn Tứ Hải, chỉ với việc khiến ngân hàng từ chối cho Tập đoàn Mục Thị vay, bọn họ cũng không làm được. 

Vương Tứ Hải cười khẩy: “Yên tâm, cháu trai của ông Mã đang trên đường chạy tới rồi, lát nữa ông sẽ gặp được cậu ta thôi!” 

Thấy thái độ Vương Tứ Hải không giống như đang nói dối, sắc mặt Mục Thanh Sơn trở nên u ám, xem ra Tập đoàn Mục Thị không thể thoát được kiếp nạn này rồi. 

Hai bên tạm thời đình chiến, dường như đều đang đợi cháu của Mã Tài. 

Mục Tranh hơi mất kiên nhẫn, nhỏ giọng nói: “Ba, con không tin, sao ông Mã lại dùng thủ đoạn hèn hạ như thế với Tập đoàn Mục Thị chúng ta được? Với đẳng cấp của ông ấy, 

sao có thể nhằm vào một Tập đoàn Mục Thị nho nhỏ chứ?” 

“Chắc chắn là Vương Tứ Hải đang cáo mượn oai hùm!” 

Mục Thanh Sơn cũng không tin, nhưng ông ta vẫn bình tĩnh hơn Mục Tranh. 

Dù là tỷ lệ một phần trăm, ông ta cũng phải đợi đến khi cháu của Mã Tài xuất hiện. 

Nếu cháu của Mã Tài không xuất hiện, thì chứng minh Vương Tứ Hải nói dối. Nhưng lỡ như thật sự xuất hiện thì sao? Sự nhẫn nhịn của Mục Thanh Sơn bây giờ sẽ có thể trở thành cơ hội mặc cả về sau. 

Nét mặt Vương Tứ Hải rất bình tĩnh, dường như trong lòng rất chắc chắn là cháu của Mã Tài sẽ đến. 

Trình Kiêu cũng không vạch trần, lẳng lặng chờ đợi cùng với mọi người, anh muốn xem thử ai mượn danh Mã Tài bắt nạt người khác ở đây. 

Không lâu sau đó, một chàng trai mặc vest trắng, tóc đen nhánh dẫn theo bốn cấp dưới đi vào. 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!