Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Lúc này, một vệ sĩ ở ngoài cửa đột nhiên chạy nhanh vào, hành lễ nói: "Tổng giám đốc Mục, đổng sự Dương tới chúc tết ngài!" 

"Hả? Đổng sự Dương à? Lúc này, ông ta không phải nên ăn tết cùng người nhà à? Sao ông ta có thể chạy tới đây chúc tết tôi chứ?" Trên mặt Mục Thanh Sơn thoáng lộ vẻ nghi ngờ. 

Bình thường ở Á tộc, mùng một đầu năm mọi người cơ bản đều không tới thăm người thân, thăm bạn bè còn được. 

Chẳng qua, vị đổng sự Dương này là một trong những cổ đông của tập đoàn Mục thị, trước kia chưa tới chúc tết Mục Thanh Sơn, năm nay là một trường hợp đặc biệt. 

"Để ông ta vào đi!" Mục Thanh Sơn nghiêm túc nói. Dù sao cũng đang tết, ông ta không thể đuổi người ta đi, để xem người này có mục đích gì. 

Một người đàn ông trung niên với dáng người hơi mập mạp, gương mặt núc ních thịt bước nhanh đến, còn có hai người thanh niên cao lớn thô kệch đi theo phía sau, vừa nhìn qua đã biết là làm nghề vệ sĩ. 

"Ha ha, anh Mục, chúc mừng năm mới nhé!" Đổng sự Dương lớn tiếng nói. 

Bên ngoài đồn, trước kia đổng sự Dương là đại ca xã hội đen, bởi vì sớm được cao nhân chỉ điểm nên đầu tư bất động sản kiếm được một số tiền, cuối cùng vượt qua được đợt nghiêm trị, chuyển sang làm đầu tư. 

Trùng hợp lúc đó tập đoàn Mục thị đang huy động vốn, đại ca xã hội đen họ Dương này thay đổi nhanh chóng, trở thành đổng sự Dương của tập đoàn Mục thị. 

Mấy năm qua, tập đoàn Mục thị ở dưới sự quản lý của Mục Thanh Sơn đã có thành tích phát triển không ngừng, đồng sự Dương nhờ đó kiếm được một khoản lời lớn. Cho dù ông ta có xuất thân không tốt, cũng không biết cách đưa công ty vào hoạt động, cũng may là ánh mắt của ông ta không tệ, chuyện biết hay không biết đều chưa bao giờ tham dự linh tinh. 

Mục Thanh Sơn đứng lên, chắp tay mỉm cười nói: "Cậu Dương, sao năm mới cậu không ở nhà với vợ cậu mà chạy tới chỗ tôi làm gì vậy?" 

Đổng sự Dương cười ha ha nói: "Buổi tối ở bên cạnh vợ là đủ rồi, ban ngày đương nhiên phải tới thăm anh chứ!" 

Mục Thanh Sơn thấy hành tùy hứng, tùy ý của đổng sự Dương, khẽ cười: "Cậu Dương quả nhiên là người tốt tính, sống tiêu sái, làm người ta hâm mộ!" 

"Cậu mau ngồi đi!" 

"Được!" Đổng sự Dương ngồi xuống một cách quy củ. 

Lúc này, người vệ sĩ vừa rồi lại chạy vào, báo cáo: "Tổng giám đốc Mục, đổng sự Trần, đổng sự Lưu cùng tới chúc tết ngài!" 

Ánh mắt của đổng sự Dương đang ngồi lập tức sáng lên, khóe miệng thoáng lộ ra ý cười không dễ nhận ra. 

Mục Thanh Sơn liếc mắt nhìn đồng sự Dương nhưng vẫn chưa nhìn ra được manh mối gì, trong lòng âm thầm nghi ngờ: "Chuyện gì xảy ra vậy? Bình thường mình muốn gặp những đổng sự này một lần cũng khó. Hôm nay, bọn họ đều uống nhầm thuốc sao?" 

"Cậu qua mời cả bọn họ vào đi!" 

"Vâng!" Người vệ sĩ đáp một tiếng và rời đi. 

Chẳng bao lâu, mấy người đàn ông đều dẫn theo cấp dưới bước nhanh tới. 

"Anh Mục, chúc mừng năm mới!" 

Mấy người còn chưa đi vào đại sảnh, đã bắt đầu chúc tết Mục Thanh Sơn. 

Mục Thanh Sơn đứng lên, bắt tay chào hỏi mọi người. 

Mấy người và Mục Thanh Sơn hàn huyên vài câu, Mục Thanh Sơn lại gọi Mục Tranh, bảo anh ta dẫn mọi người vào chỗ ngồi. 

Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng hô lớn của vệ sĩ: "Chủ tịch Vương của tập đoàn Tứ Hải đến!" 

"Tổng giám đốc Lý của công ty trách nhiệm hữu hạn Phúc Lâm đến!" 

"Tổng giám đốc Trương của công ty Hợp Thuận đến!" 

"Siêu thị Khánh Phong.." 

Rõ ràng số lượng người tới quá nhiều, lần này vệ sĩ không tiến vào thông báo nữa mà hô lên luôn. 

Trong đại sảnh, mấy người đang nói chuyện phiếm chợt im lặng. 

Ánh mắt Mục Thanh Sơn chợt lạnh, nhíu mày. 

Mục Tranh nghi ngờ hỏi luôn: "Ba, người của tập đoàn Tứ Hải tới nhà chúng ta làm gì?" 

"Còn cả những công ty đó nữa, bọn họ đều là đàn em của tập đoàn Tứ Hải mà! Bọn họ muốn làm gì vậy?" 

Ánh mắt Mục Thanh Sơn lại lặng lẽ nhìn về phía mấy đồng sự đang ngồi. Vừa khéo, những đồng sự này cũng đang lén nhìn ông ta. 

Da mặt Mục Thanh Sơn run lên, trầm giọng nói: "Xem ra người tới không có ý tốt đâu!" 

"Chẳng qua, ba muốn xem thử Vương Tứ Hải có thể làm gì ba!" 

Không chờ Mục Thanh Sơn thông báo cho vào, ba con Vương Tứ Hải đã dẫn theo một đám người tự bước vào. 

Đám người với khí thế hung hãn kèm theo dáng vẻ như hỏi tội chặn luôn cửa đại sảnh của nhà họ Mục. 

Vương Tứ Hải mặc bộ vest màu đen mỉm cười, chắp tay nói với Mục Thanh Sơn đang ngồi trên ghế chủ nhà: "Ông Mục, chúc mừng năm mới nhé!" 

Mục Thanh Sơn cười ha hả nói: "Ông Vương, mới mùng một đầu năm mà ông lại dẫn nhiều người như vậy tới chúc tết tôi, thật có lòng đấy!" 

Những người đi theo phía sau Vương Tứ Hải nghe vậy, sắc mặt có phần lúng túng, chớp mắt. 

Vương Tứ Hải cười kỳ quái: "Mục Thanh Sơn, tôi vốn định để ông ăn tết vui vẻ! Không ngờ ông quá nóng lòng, ông không chờ được muốn phát triển mảnh đất kia, chắc chắn tài chính của công ty thiếu hụt nghiêm trọng nhỉ?" 

"Cho nên, tôi chỉ đành phải hành động sớm, giúp ông mau chóng thoát khỏi tình cảnh khốn cùng" 

Mục Thanh Sơn lập tức kịp phản ứng, dường như nghĩ tới điều gì nên sắc mặt thay đổi mấy lần. 

Mục Tranh hình như còn chưa hiểu được ý định Vương Tứ Hải đến đây, lạnh lùng quát một tiếng: "Vương Tứ Hải, nếu tất cả các ông thật lòng tới chúc tết, vậy tôi hoan nghênh! Nếu không phải, mời các ông lập tức rời đi cho!" 

Vương Tứ Hải mỉm cười nhìn mọi người phía sau nói: "Ấy, xem ra cậu cả nhà họ Mục của chúng ta còn chưa hiểu rõ tình hình trước mắt đâu! Ai đó đi ra nói với cậu ta, để cậu ta hiểu chúng ta tới làm gì đi!" 

"Ha ha.." Mọi người đều cười vang. 

Mục Tranh đỏ mặt, quát lớn: "Vệ sĩ, vệ sĩ đâu, đuổi những người này ra ngoài!" 

"Câm miệng!" Mục Thanh Sơn quát một tiếng, trừng mắt với Mục Tranh: "Ngồi sang một bên!" 

"... Vâng!" Mục Tranh không cam lòng ngồi xuống. 

Mục Thanh Sơn nhìn về phía Vương Tứ Hải, cười lạnh nói: "Vương Tứ Hải, tôi rất tò mò, rốt cuộc hôm nay ông muốn làm gì?" 

Vương Tứ Hải ngẩng đầu cười to nói: "Ông bảo tôi muốn làm gì à? Chẳng lẽ ông còn tưởng tôi dẫn người tới chúc tết ông thật sao?" 

Vương Tứ Hải liếc nhìn mọi người trong đại sảnh, nở nụ cười kỳ quái nói: "Hôm nay tôi tới để bàn với ông về chuyện thu mua tập đoàn Mục thị!" 

Mục Tranh lập tức kinh ngạc, sau đó cười lạnh và nói với vẻ xem thường: "Vương Tứ Hải, ông điên rồi sao? Ban ngày ban mặt lại bắt đầu nói mớ" 

Mục Thanh Sơn cũng cười lạnh nói: "Chỉ dựa vào tập đoàn Tứ Hải của ông cũng muốn thu mua Mục thị chúng tôi à? Sợ rằng ông còn chưa đủ tư cách đâu!" 

Có mấy ông chủ công ty thật lòng đến đây chúc tết cho Mục Thanh Sơn đều phát ra những tiếng chế giễu. Người trong cả huyện Kê Kinh đều biết thực lực của tập đoàn Tứ Hải và tập đoàn Mục thị là kẻ tám lạng người nửa cân, bất kỳ bên nào cũng không thể hoàn toàn chèn ép được đối phương. 

Vương Tứ Hải nói lời này quả thật có phần khoa trương. 

Vương Tứ Hải bị ba con nhà họ Mục và mọi người khinh thường, vẫn không tức giận, còn cười kỳ quái nói: "Quả thật, nếu là trước đây, tôi thực sự không có tư cách nói lời như vậy. Nhưng bây giờ đã khác rồi. Sau khi ông lấy được mảnh đất kia, số phận của tập đoàn Mục thị đã bị quyết định!" 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!