Vương Gia Cường giơ tấm biển trong tay lên, giọng nói lạnh lùng kiêu ngạo: "90 tỷ!”
Sau khi hô xong, anh ta còn nhìn về phía Mục Tranh bằng ánh mắt khiêu khích.
Hít!
Hầu hết mọi người trong đại sảnh đều hít một hơi khí lạnh
“Thì ra là người của tập đoàn Tứ Hải, chẳng trách lại giàu có như vậy!”
Sau khi nhìn thấy Vương Gia Cường báo giá, sự kinh ngạc ở trong lòng mọi người mới chậm rãi tiêu tan.
"Ở huyện Kê Kinh chúng ta, người có thể lấy ra chín mươi tỷ cũng chỉ có tập đoàn Tứ Hải và tập đoàn Mục thị"
Trên sân khấu, nữ MC hét lên đầy phần khích: "Chín mươi tỷ lần đầu tiên, còn ai ra giá cao hơn chín mươi tỷ không?"
Mục Tranh không thể ngồi yên được nữa, liên tục nhìn về phía Mục Thanh Sơn: "Ba, chúng ta báo giá đi! Vương Gia Cường đã báo giá chín mươi tỷ, những người khác khẳng định sẽ không theo, hiện tại còn lại hai nhà chúng ta tranh đoạt mảnh đất này!”
Mục Thanh Sơn suy nghĩ một chút rồi nói: "Báo giá đi!”
“Vâng!” Ánh mắt của Mục Tranh lộ ra một tia hưng phấn, lập tức hỏi: "Báo bao nhiêu hả ba?”
“Thêm ba trăm triệu!” Mục Thanh Sơn nói.
Lời này vừa nói ra, Mục Tranh ngẩn người. Cô gái bên cạnh Mục Tranh cũng hơi sửng sốt, trong ánh mắt lộ vẻ khó hiểu.
"Ba, thêm ba trăm triệu không phải chẳng khác nào không thêm hay sao?" Giọng điệu của Mục Tranh có chút oán trách, nhà họ Mục bọn họ nhất định phải có mảnh đất này, nhưng anh ta cảm thấy thái độ của cha mình dường như có chút qua loa có lệ.
Mục Tranh cười ha hả, trong mắt hiện lên một tia cơ trí: "Cứ làm theo lời ba.
“Vâng!” Mục Tranh có chút bất đắc dĩ, giơ tấm biển trong tay lên, yếu ớt kêu lên một tiếng: "Thêm ba trăm triệu!”
Hội trường yên lặng trong khoảnh khắc!
Sau đó, có một tràng cười khe khẽ vang lên.
Thực ra sau khi Vương Gia Cường của tập đoàn Tứ Hải ra giá, tất cả mọi người đều đang chờ báo giá của tập đoàn Mục thị! Mọi người đều biết, tập đoàn Mục thị và tập đoàn Tứ Hải là đối thủ truyền kiếp của nhau, cho nên mọi người đã đoán được từ trước, lần đấu thầu lô đất vàng này khẳng định sẽ là một phen long tranh hổ đấu!
Nhưng bọn họ không ngờ rằng tập đoàn Mục thị lại chỉ tăng thêm ba trăm triệu!
Con số này có ý vị sâu xa!
Chẳng lẽ tập đoàn Mục thị cảm thấy mảnh đất này có giá quá cao? Hay là cố ý trêu đùa tập đoàn Tứ Hải?
Vẻ mặt của Vương Gia Cường trở nên âm trầm, lạnh lùng nói: "Ba, lão già Mục Thanh Sơn đang giở trò gì vậy? Chỉ thêm ba trăm triệu, ông ta có ý gì?”
Vương Tứ Hải cũng sửng sốt trong vài giây, rồi cười lạnh nói: "Lão già Mục Thanh Sơn này vô cùng giảo hoạt, ông ta đang cố bày mê trận, làm cho chúng ta không cách nào đoán được suy nghĩ của ông ta!”
“Hừ, chẳng qua có lẽ ông ta cũng không biết, chúng ta đã bố trí gián điệp ở bên cạnh ông ta từ lâu, ý đồ thực sự của nhà họ Mục, chúng ta đã rõ như lòng bàn tay!”
“Gia Cường, con lại đi báo giá, lần này trực tiếp tăng lên 105 tỷ!”
Vương Gia Cường lộ vẻ mặt đắc ý giơ tấm biển lên, hét lớn: 105 tỷ!”
Trong đại sảnh lại vang lên một loạt tiếng hít một hơi khí lạnh.
"Tập đoàn Tứ Hải xảy ra chuyện gì à? Bọn họ bị điên rồi sao?"
“Tập đoàn Mục thị chỉ tăng thêm ba trăm triệu, bọn họ lại trực tiếp tăng lên 105 tỷ!”
“Xem ra, tập đoàn Tứ Hải nhất định phải có lô đất vàng này!”
Mục Tranh nhíu mày nói: "Ba, xem ra lần này tập đoàn Tứ Hải cũng để mắt tới mảnh đất này! Chúng ta phải làm thế nào bây giờ? Chúng ta không thể để mất mảnh đất này!”
Trên khuôn mặt của Mục Thanh Sơn cũng lộ vẻ âm trầm, vừa rồi quả thực là ông ta đang cố ý muốn thăm dò phản ứng của tập đoàn Tứ Hải. Không ngờ rằng Vương Tứ Hải căn bản không để ý, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
"Lẽ ra lão già Vương Tứ Hải này không phải là người hào sảng như vậy chứ! Chẳng lẽ ông ta biết trước ý định của mình?” Trong đầu của Mục Thanh Sơn hiện lên suy nghĩ này.
Tuy nhiên, nghĩ đến việc ông ta chuẩn bị báo giá lần này, ngay cả con trai của mình cũng không biết, khẳng định sẽ không tiết lộ ra ngoài, lúc này Mục Thanh Sơn mới yên lòng.
“Thêm ba trăm triệu!” Mục Thanh Sơn nghiêm mặt nói.
"Ba, ba làm như vậy không có ý nghĩa gì cả! Nhà họ Vương bên kia căn bản không quan tâm tới chúng ta, như vậy chỉ khiến cho người khác chê cười nhà họ Mục chúng ta!” Mục Tranh lộ vẻ mặt oán trách nói.
"Không để cho người khác chê cười quan trọng hơn, hay là tiền quan trọng hơn?" Mục Thanh Sơn hỏi ngược lại.
Mục Tranh bất đắc dĩ, đành phải giơ tấm biển lên lần nữa, yếu ớt kêu lên: "Thêm ba trăm triệu!”
"Ha ha..."
Lần này, mọi người trực tiếp lớn tiếng cười rộ lên.
"Không phải chứ? Lần này tập đoàn Mục thị tới đây để quấy rối hay sao? Việc này không giống với tác phong của tập đoàn Mục thị”
"Xem ra nhà họ Mục cũng không muốn mảnh đất này, nhưng cũng không muốn buông tha như vậy nên mới cố ý gây rối tập đoàn Tứ Hải!"
"Mục Thanh Sơn này cũng quá âm hiểm rồi, thật sự không nhìn ra ông ta lại là người như vậy!"
Vương Gia Cường cười lạnh nói: "Ba, Mục Thanh Sơn này đúng là quá bình tĩnh!”
Vương Tứ Hải cười ha hả rồi nói: "Đừng quan tâm tới ông ta, tăng lên một trăm hai mươi tỷ!”
“Vâng!”
Lần này Vương Gia Cường dứt khoát đứng lên, lộ vẻ mặt khinh thường, cười lạnh lùng, liếc mắt nhìn Mục Tranh một cái rồi lớn tiếng nói: "Một trăm hai mươi tỷ!”
Nữ MC lập tức kích động, lớn tiếng kêu lên: "Cậu chủ Vương của tập đoàn Tứ Hải báo giá một trăm hai mươi tỷ! Còn ai ra giá cao hơn nữa không?”
Trong đại sảnh lập tức bắt đầu bàn luận sôi nổi: "Một trăm hai mươi tỷ! Đây rõ ràng là tập đoàn Tứ Hải đang thị uy với tập đoàn Mục thị! Rõ ràng đây là thái độ không tiếc bất cứ giá nào!”
“Xem ra lô đất vàng lần này sẽ thuộc về tập đoàn Tứ Hải rồi!”
"Chỉ là không biết lần này tập đoàn Mục thị có tăng giá nữa hay không?"
Mục Tranh bị ánh mắt khinh thường của người nhà họ Vương chọc giận, hai người bọn họ là kẻ thù của nhau, bình thường gặp mặt, cho dù là vì một con kiến cũng có thể tranh đấu đến mức vỡ đầu chảy máu.
Hiện tại bị Vương Gia Cường sỉ nhục trước mặt mọi người, Mục Tranh khẳng định không nuốt trôi được cơn tức này.
"Ba, rốt cuộc ba có muốn mảnh đất này hay không! Nếu như ba không muốn, vậy chúng ta hiện tại trở về đi, cũng còn tốt hơn bị mất sạch mặt mũi ở chỗ này!”
Mục Thanh Sơn trừng mắt nhìn anh ta một cái, trầm giọng nói: "Ngu xuẩn! Con cũng quá thiếu kiên nhẫn rồi, có thể thôi mà cũng bị chọc giận? Sau này làm sao ba có thể yên tâm giao công ty cho con?”
Mục Tranh không phục nói: "Nhưng cho dù mỗi lần chúng ta chỉ tăng thêm ba trăm triệu, tập đoàn Tứ Hải căn bản cũng sẽ không thèm quan tâm, chúng ta làm như vậy rõ ràng không có tác dụng gì, chỉ là làm việc vô ích để cho người ta chê cười mà thôi!”
"Có ích hay không, đợi lát nữa sẽ nói sau. Con tiếp tục thêm ba trăm triệu nữa!” Mục Thanh Sơn đưa ra quyết định cuối cùng.
Trình Kiêu ở một bên cũng hơi bội phục Mục Thanh Sơn. Có thể gây dựng nên một doanh nghiệp lớn như tập đoàn Mục thị, Mục Thanh Sơn cũng không phải kẻ chỉ có hư danh.
Mục Tranh lộ vẻ mặt vừa xấu hổ vừa tức giận, bất đắc dĩ giơ tấm biển lên: "Thêm ba trăm triệu!”
Lần này, tất cả mọi người đều không cảm thấy kinh ngạc.
“Chà, tập đoàn Mục thị này đúng là giỏi giày vò, tôi muốn xem bọn họ có thể giày vò đến khi nào!”
"Tập đoàn Mục thị này muốn quấy rối cũng phải có mức độ chứ! Bọn họ không sợ bị đá đập vào tay hay sao?”
Vương Tứ Hải khoa chân múa tay với Vương Gia Cường: "Trực tiếp thêm ba mươi tỷ!”
Vương Gia Cường hơi kinh hãi: "Nhiều như vậy sao! Ba, ba có cần suy nghĩ lại một chút không?”
"Nghe ba" Vương Tứ Hải lộ vẻ mặt bình tĩnh nói.
Vương Gia Cường giơ tấm biển lên, một lần nữa kêu lên: "Một trăm năm mươi tỷ!”
Nữ MC giật mình đến mức quên cả nói.
Trong đại sảnh, mọi người cũng kinh ngạc há to miệng, quên cả khép lại.
Mục Tranh cũng lộ vẻ mặt ngây ngốc: "Một trăm năm mươi tỷ! Ba, con đã nói tập đoàn Tứ Hải lần này cũng quyết tâm đoạt được mảnh đất này, hiện tại ba đã tin chưa!”
Lần này ngay cả Mục Thanh Sơn cũng khiếp sợ: "Chẳng lẽ tập đoàn Tứ Hải thật sự muốn mảnh đất này?”
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!