Tôn Mạc cảm thấy ánh mắt của tất cả mọi người như một mũi tên nhọn đang bắn về phía mình.
Những ánh mắt đó như đâm thủng cơ thể cô ta.
Nhưng lúc này, người đàn ông mà cô ta vẫn luôn xem như châu báu lại cúi đầu ngồi bên cạnh cô ta, hoàn toàn không để tâm đến cô ta, cực kỳ giống một con rùa đen rút đầu!
Vì thế, Tôn Mạc chợt nhớ đến một người đàn ông khác, một người đàn ông bị cô ta vứt bỏ, bị cô ta ví như một tên ranh vô dụng.
Nhưng người đàn ông bị cô ta tổn thương nhiều lần lại từng giúp đỡ cô ta và người nhà hết lần này đến lần khác, buồn cười là cô ta hoàn toàn không biết ơn, cho rằng đó là những gì anh phải làm.
Bây giờ, khi cô ta thật sự mất đi người đàn ông như thế, cô ta mới hiểu ra, thì ra không phải tất cả mọi người đều tốt với mình, đều không cần đền đáp giống như anh!
Người đàn ông luôn bị cô ta sỉ nhục một cách vô tình mới thật sự là người tốt với cô ta.
Nếu thời gian có thể quay lại thì thật tốt biết mấy!
Tiếc là thời gian sẽ không quay lại, trên đời này cũng không có thuốc hối hận.
Cũng giống như câu mà Trình Kiêu từng nói, mỗi người đều phải trả giá đắt vì sự lựa chọn của mình.
Tôn Mạc đã phải trả giá, có điều cái giá này lại đau khổ đến mức khiến cô ta khó chịu đựng được.
Tôn Mạc đột nhiên đứng dậy, rời khỏi chỗ ngồi, tựa như một cái xác biết đi.
Đi thôi, đi cũng tốt, ít nhất không cần phải chịu đựng những ánh mắt như dao kia.
Mọi người đều nhìn cô ta chăm chú, không một ai ngăn cản, cuối cùng là Vương Hiểu Hi ở bàn bên cạnh chạy đến đỡ cô ta, kéo cô ta sang bàn của mình.
Trình Kiêu ở cách đó không xa chỉ thản nhiên nhìn thoáng qua cô ta, sau đó quay đầu đi.
Kiếp này, người phụ nữ này đã không còn quan hệ gì với anh từ lâu rồi.
Từ nay về sau chính là người dưng nước lã.
Trình Kiêu đi tới bàn tiếp theo, những người ngồi bàn này đều rất quen thuộc, Trương Manh, Điền Thuý Thuý, Thẩm Dũng, Vương Vũ Hàm,... Đều là bạn học của anh và phụ huynh của họ.
Đáng lý ra, những người này không có tư cách tham gia tiệc rượu do Mã Tài tổ chức, càng không nói đến tiệc rượu của Trình đại sư.
Nhưng vì để nước linh khí hot lên, Mã Tài cũng mời thêm không ít người, cho nên ba của mấy người nhóm Trương Manh, Thẩm Dũng vừa khéo có tư cách tham gia tiệc rượu.
Thấy Mã Tài và Trình Kiêu đi tới, từ cách đó mấy mét, mọi người đã vội vàng đứng lên, nét mặt vô cùng cung kính, tựa như vệ binh đang đợi kiểm tra.
Mấy người nhóm Trương Manh cũng vội vàng đứng dậy, cúi đầu không dám nhìn Trình Kiêu.
Đặc biệt là Nghiêm Học Văn, anh ta sợ đến mức sắc mặt tái nhợt, rất sợ Trình Kiêu sẽ tính sổ với mình.
“Xin chào Trình đại sư, xin chào ông Mã!”
Ba của Thẩm Dũng là Thẩm Ngọc Hồng dẫn đầu mọi người cúi chào hai người họ.
“Mời đứng lên!” Trình Kiêu lạnh nhạt nói, sau đó bưng rượu trong tay lên uống một ngụm.
Mọi người vội vàng uống cạn một hơi, thái độ cực kỳ lo sợ.
Sau khi uống rượu xong, ba của Trương Manh lại rót cho mình thêm một lỵ, nâng lên bằng hai tay, kích động nói: “Trình đại sư, ông Mã, cảm ơn hai người đã giúp đỡ!”
Nói xong, ba của Trương Manh uống cạn một hơi.
Sau đó lại rót thêm một ly nữa.
“Trình đại sư, trước kia con gái tôi có mắt không tròng, không biết phải trái mới đắc tội với cậu, xin cậu tha lỗi!”
“Không sao” Trình Kiêu lạnh nhạt đáp, không thèm nhìn Trương Manh lấy một cái.
Thẩm Dũng ở bên cạnh nắm bắt cơ hội, vội vàng đứng lên nói: “Trình Kiêu, trước đó đều là lỗi của tôi, tôi hy vọng cậu nể tình chúng ta học cùng một trường, có thể tha lỗi cho tôi!”
“Cậu yên tâm, tôi và Điền Thuý Thuý không có quan hệ gì cả, tôi sẽ lập tức cách xa cô ta, sau này sẽ không nói thêm câu nào với cô ta nữa!”
Sắc mặt Điền Thuý Thuý tái nhợt, nhìn Thẩm Dũng với vẻ oán hận.
Người đàn ông này đúng là ghê tởm, vào thời khắc mấu chốt lại kéo một người phụ nữ ra chắn trước mặt mình.
Điền Thuý Thuý lén nhìn về phía Trình Kiêu, trong lòng như có nai con đang chạy, nếu Trình Kiêu chấp nhận cô ta, đương nhiên là cô ta cầu còn không được!
Nhưng Trình Kiêu hoàn toàn không thèm quan tâm đến cô ta, chỉ nâng ly rượu với Tần Thủ đang có vẻ thấp thỏm: “Cầm Thú, cậu luôn niềm nở với người giả vờ cứu cậu lắm mà, bây giờ gặp người thật sự cứu cậu rồi, cậu không muốn nói gì cả à?”
Nghe thấy từ Cầm Thú kia, tất cả lúng túng và thấp thỏm của Tần Thủ đều biến mất, tựa như quay lại khoảng thời gian khi bọn họ nói chuyện phiếm với nhau trong ký túc xá vậy.
Tần Thủ chợt cảm thấy không có bất cứ lời nào thân thiết hơn hai chữ mắng người này!
“Trình Kiêu, cảm ơn!” Tần Thủ bưng ly rượu lên uống cạn một hơi.
Ba của Tần Thủ ở bên cạnh cười vui vẻ, cũng bưng ly rượu lên, im lặng uống cạn.
Sau đó, Trình Kiêu rời đi.
Hoàn toàn không nhìn Điền Thuý Thuý và Vương Vũ Hàm lấy một cái.
Nhìn bóng dáng Trình Kiêu dần đi xa, Điền Thuý Thuý nằm trên bàn khóc to, khóc như xé ruột xé gan.
Những người khác trên bàn đều im lặng nhìn cô ta, bọn họ biết rõ những gì Điền Thuý Thuý đã làm với Trình Kiêu, không có một ai thông cảm cho cô ta cả.
Sau khi thấy Trình Kiêu rời đi, Nghiêm Học Văn ủ rũ ngồi trên ghế, dường như mất đi tất cả sức lực.
“Trước kia tôi không hiểu vì sao có người cứu Trương Manh, lại để cho tôi nhận công.
“Bây giờ tôi mới biết đối với cậu ta, công lao thế này chỉ tựa như con kiến. Có lẽ đến tận bây giờ cậu ta cũng không thèm để tâm, thậm chí cả mấy người chúng ta, cậu ta cũng không coi ra gì”
Cuối cùng, Trình Kiêu đi đến chỗ Y Linh, trò chuyện với Y Linh, cũng thẳng thừng làm lơ Y Doãn.
Y Doãn nhìn Trình Kiêu quay lại bục, tỏ vẻ bồi hồi: “Từ nay về sau, cái tên Trình đại sư sẽ vang danh một nửa Á tộc này cho mà xem!”
Lôi nữ vương ở bên cạnh gật đầu tán thành: “Từ nay về sau, Trình đại sư sẽ là người đứng đầu Lĩnh Nam này!”
Sau khi tiệc rượu kết thúc, Lâm Ngọc và chị Lạc Lạc chặn Trình Kiêu lại ở phòng nghỉ ngơi.
“Trình Kiêu, Trình đại sư! Thật là khiến tôi bất ngờ!” Chị Lạc Lạc tỏ vẻ kinh ngạc: “Đến tận bây giờ tôi vẫn cảm thấy là mình đang nằm mơ đấy!”
Trình Kiêu cười nói: “Chị Lạc Lạc, Trình Kiều và Trình đại sư có khác gì nhau à?”
Chị Lạc Lạc nghiêm túc nhìn Trình Kiêu: “Cậu nói xem?”
“Trong mắt tôi thì không có gì khác nhau cả. Trong mắt mọi người cũng thế.
Chị Lạc Lạc cười nói: "Không ngờ Trình đại sư danh tiếng lẫy lừng lại từng làm việc cho quán rượu của tôi, không được, bây giờ tôi sẽ mua lại quán rượu! Sau này tôi sẽ treo một tấm bảng trước quán, quán rượu Trình đại sư từng làm việc! Tin rằng sau này chắc chắn sẽ rất đắt khách.
Sau khi nói xong, chị Lạc Lạc bèn rời đi, cô ta là một người thông minh, biết phải để lại không gian riêng cho Trình Kiêu và Lâm Ngọc.
Đối mặt với Lâm Ngọc, Trình Kiêu cũng không còn dáng vẻ Đại Đế kiêu ngạo, áp đảo mọi thứ kia nữa, chỉ còn là một em trai rất bình thường.
“Chị Lâm Ngọc, chị có gì muốn nói với tôi sao?” Trình Kiêu là người lên tiếng trước, anh thật sự không chịu nổi ánh mắt nhìn anh như đang nhìn quái vật của Lâm Ngọc.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!