Trên sân khấu, Mã Tài nói một số lời dạo đầu cũ rích rồi bắt đầu tiến vào chủ đề chính: "Tuy rằng tiệc rượu lần này là do tôi khởi xướng, nhưng mọi người đều đã biết, là tôi thay Trình đại sư mời mọi người đến đây!”
"Đương nhiên, về mục đích của tiệc rượu lần này, có lẽ mọi người cũng đã biết từ lâu. Đúng vậy, chính là nước sinh mệnh!”
"Về những chuyện liên quan cụ thể, vẫn nên mời Trình đại sư tự mình nói với mọi người đi!”
"Xin mời Trình đại sư!”
Mã Tài nói xong, phía dưới lập tức vang lên một tràng pháo tay.
Lúc này Trình Kiêu mới chậm rãi đứng lên, anh không dùng micro, nhìn lướt qua mọi người rồi bình thản nói: “Lần này tôi mời mọi người đến đây là muốn hỏi một câu, ai muốn làm đại lý có quyền tiêu thụ nước sinh mệnh!”
"Nếu người nào muốn làm đại lý thì tìm Mã Tài nộp tiền đặt cọc là ba trăm tỷ. Tuy nhiên mọi người chỉ có quyền bán hàng, tất cả những thứ khác mọi người đều không có quyền can thiệp.
"Mọi người có thể nhận được một nửa lợi nhuận từ việc bán nước sinh mệnh. Nếu có người nào mong muốn làm đại lý thì đi tìm Mã Tài.
Mã Tài đã tiết lộ tác dụng thần kỳ của nước sinh mệnh từ lâu.
Cho nên, những người tới đây hôm nay cho dù không cần một đồng lợi nhuận nào cũng phải lấy được quyền đại lý của nước sinh mệnh.
Huống hồ, một nửa lợi nhuận của loại nước sinh mệnh thần kỳ này mà nói, gần như chính là một con số thiên văn.
Thậm chí không đến một năm, chỉ riêng lợi nhuận thu được khi làm đại lý của nước sinh mệnh cũng có thể vượt qua giá trị ban đầu của những người này.
"Trình đại sư, tôi, tôi đồng ý!”
"Tôi, tôi cũng đồng ý!”
"Còn có tôi nữa ..."
Những nhân vật lớn, những người nổi tiếng, hết người này đến người khác đều không hề quan tâm đến hình tượng của mình, hét lên đến mức khản cả giọng.
Mã Tài nói: "Nếu đồng ý thì đến chỗ tôi đăng ký!”
Ngay lập tức, có hai hàng người xếp hàng dài trước mặt Mã Tài.
Thời gian đăng ký mất khoảng một giờ, sau đó tiệc rượu mới chính thức bắt đầu.
Tôn Mạc và Điền Thúy Thúy đều ngồi bên cạnh bậc cha chú của mình.
Trình Kiêu đi cùng với Mã Tài, mời rượu tượng trưng ở từng bàn.
Tuy nhiên, không đợi Trình Kiêu đi tới trước bàn, mọi người trên bàn đã đứng lên từ trước, lộ vẻ mặt cung kính nghênh đón.
Tất cả mọi người đều uống một hơi cạn sạch, mà Trình Kiêu chỉ nhấp môi.
Tôn Mạc nhìn người thanh niên đang đi mời rượu ở các bàn, trên khuôn mặt của anh nở một nụ cười nhàn nhạt, khí chất xuất trần, giống như không phải người trong thế giới phàm tục.
Lần đầu tiên Tôn Mạc sinh ra một loại cảm giác tự ti.
Người mà lúc trước mình khinh thường không thèm để ý, vô cùng chán ghét, lắc mình một cái đã thay đổi, không ngờ đã trở thành sự tồn tại mà cả đời mình cũng chỉ có thể ngước nhìn lên!
Mỗi khi Trình Kiêu đến một bàn, người trên bàn đều ra sức khen ngợi, giống như lúc quan viên thời cổ đại nhìn thấy Hoàng Đế.
Trong nháy mắt, Trình Kiêu đã đi về phía bàn của cô ta.
Tim Tôn Mạc đập thình thịch, bỗng nhiên đập nhanh hơn.
Nhìn Trình Kiêu sắp đến gần, tất cả mọi người trên bàn vội vàng đứng dậy.
Tôn Mạc và Lưu Tào Khang cũng vội vàng đứng lên theo người lớn, đều cúi đầu, sợ Trình Kiêu nhận ra mình.
"Trình đại sư, ngưỡng mộ đã lâu!" Người nói chuyện là người phụ trách chính thức của thành phố Hà Tây, cũng là cấp trên trực tiếp của Lưu Đắc Long.
Ông ta lộ vẻ mặt khiêm tốn, hạ tư thái của bản thân mình xuống rất thấp.
"Quá khen rồi!” Trình Kiêu chỉ thản nhiên nói.
Lưu Đắc Long ở bên cạnh thấy thế, vội vàng cầm một chén rượu bằng hai tay, lộ vẻ mặt khiêm tốn nói: "Trình đại sư, tôi mời ngài một chén!”
Đường đường là Lưu Đắc Long, phó thị trưởng của Hà Tây, lại dùng hai tay cầm chén rượu mời Trình Kiêu, hơn nữa còn mở miệng gọi là "Ngài"!
Trình Kiêu nhìn Lưu Đắc Long. Ông ta hơn năm mươi tuổi, tóc ở thái dương có điểm bạc, cả người có cảm giác hào sảng giỏi giang, còn có một cỗ khí chất tao nhã.
Tuy nhiên, Trình Kiêu biết Lưu Đắc Long này không hề đơn giản một chút nào, lòng dạ rất sâu, kiếp trước chính ông ta là người trợ giúp tập đoàn Hoa An của nhà họ Tống gia đốt lên ngọn lửa cuối cùng.
Nói cách khác, ông ta cũng là một trong những kẻ địch của Trình Kiêu.
Nhìn Lưu Đắc Long dùng hai tay nâng chén rượu lên, vẻ mặt cung kính, Trình Kiêu không hề đáp lại, khuôn mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm chén rượu trong tay.
Lưu Đắc Long có chút xấu hổ, những người khác trên bàn đều đang nhìn. Ông ta đường đường là phó thị trưởng của Hà Tây, tự mình mời rượu Trình Kiêu nhưng Trình Kiêu lại không có bất kỳ phản ứng gì!
Như thế này thì Lưu Đắc Long bị bẽ mặt, không có chỗ xuống thang.
Nhưng Lưu Đắc Long cũng không dám nổi giận chút nào, Trình đại sư hiện giờ, ông ta căn bản không đắc tội nổi.
Lưu Đắc Long cũng là người thông minh, vì thế ông ta mới chủ động đứng ra mời rượu Trình Kiêu, một là vì muốn biểu hiện trước mặt cấp trên trực tiếp của mình.
Hai là muốn bồi tội với Trình Kiêu.
Dù sao, con trai Lưu Tào Khang của ông ta dám sỉ nhục Trình đại sư, cái nồi này ông ta phải đứng ra cũng.
Vốn dĩ ông ta cảm thấy có lẽ Trình Kiêu sẽ nề mặt ông ta. Mọi người hóa chiến tranh thành tơ lụa. Nhưng rất rõ ràng, ông ta đã đánh giá quá cao mặt mũi của mình.
"Trình đại sư, trước kia con trai tôi lỡ xúc phạm ngài, tôi ở chỗ này thay nó xin lỗi ngài, kính xin ngài đại nhân không chấp tiểu nhân!”
Nói xong, Lưu Đắc Long cúi đầu thật sâu với Trình Kiêu, thể hiện thái độ thành khẩn.
Mọi người ở trên bàn đều đang nhìn Trình Kiêu. Lưu Đắc Long tự mình xin lỗi, cả Hà Tây sợ là không ai có thể có đãi ngộ như vậy.
Nhưng Trình Kiêu vẫn không có bất kỳ biểu hiện gì, thản nhiên nhìn Lưu Đắc Long một cái rồi xoay người rời đi.
Đứng ở bên cạnh Lưu Đắc Long, Lưu Tào Khang cúi đầu, sắc mặt tái mét, hai tay nắm chặt, móng tay cắm vào trong thịt.
Thật nhục nhã! Vô cùng nhục nhã!
Chuyện này còn nhục nhã hơn cả việc Trình Kiêu trực tiếp đánh thẳng vào mặt anh ta!
Trước kia, Lưu Tào Khang chưa bao giờ coi Trình Kiêu là đối thủ, bởi vì anh ta cảm thấy Trình Kiêu căn bản không xứng.
Nhưng bây giờ Trình Kiêu thậm chí không thèm quan tâm đến chỗ dựa lớn nhất của anh ta. Lưu Đắc Long xin lỗi Trình Kiêu ở trước mặt mọi người mà Trình Kiêu cũng không thèm để ý tới.
Thật là mỉa mai!
Ở bên cạnh Lưu Tào Khang, Tôn Mạc trái lại ngẩng đầu lên, đôi mắt đẹp lẳng lặng nhìn chăm chú Trình Kiêu.
Nhìn thấy bóng dáng lạnh lùng của Trình Kiêu, cô ta lại nhìn sang Lưu Tào Khang ở bên cạnh, cao thấp lập tức đã phân!
Mình từng coi Lưu Tào Khang sẽ trở thành kỳ tài ngút trời, trở thành bạch mã vương tử, nhưng khi so sánh anh ta với Trình Kiêu, lại thấy anh ta giống như rác rưởi!
Những hết lần này tới lần khác mình lại vứt bỏ bảo ngọc thực sự là Trình Kiêu, lại chọn tên rác rưởi Lưu Tào Khang này!
Tâm tình của Tôn Mạc lúc này phong phú đến mức căn bản không thể dùng ngôn ngữ để hình dung.
Tức giận, không cam lòng, hối hận, chán nản, nhiều hơn là hối tiếc!
Nhìn người thanh niên gầy gò, mỗi khi đi đến chỗ nào, các khách khứa, vô số nhân vật lớn, toàn bộ đều lộ vẻ mặt kính sợ nhìn anh.
Những nhân vật lớn này đều là tồn tại mà người thường chỉ có thể ngưỡng mộ, mỗi một người một mình đi ra ngoài, đều sẽ được vô số người bình thường kính ngưỡng.
Thế nhưng, hiện giờ những nhân vật lớn này ở trước mặt anh, đều im lặng, vô cùng khiêm tốn.
Đó là vinh quang như thế nào! Đó là quyền thế cỡ nào!
Nếu như lúc trước mình không lựa chọn vứt bỏ anh ta thì những vinh quang hôm nay, những quyền thế này đều có một nửa của mình!
Đây từng là những thứ mà mình tha thiết ước mơ!
Nhưng lại bị chính tay mình chôn vùi.
Sắc mặt của Tôn Mạc như tro tàn, toàn bộ linh hồn dường như bị nuốt chửng.
Lưu Đắc Long lập tức ngồi trở lại ghế, vị nhân vật lớn có tiếng tăm lừng lẫy ở Hà Tây này giờ phút này lại lộ vẻ mặt đờ đẫn.
Sau đó, ánh mắt của ông ta nhìn về phía Tôn Mạc, trong ánh mắt không biết là hận thù, hay là khinh thường, hoặc là hối hận.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!