Trên sân khấu phía trước, Mã Tài cầm micro, nói một cách chậm rãi.
Trình Kiêu lẳng lặng ngồi sau lưng ông ta, ánh mắt lạnh nhạt xuất trần, giống như một vị tiên.
Ở phía dưới sân khấu, Cung Thế Huân lộ vẻ mặt sững sờ, nhưng không còn ai để ý tới anh ta nữa.
"Làm sao có thể? Anh ta sao có thể là Trình đại sư được!”
Đến tận lúc này, Cung Thế Huân vẫn không thể tin được.
Thế nhưng, chỉ có Trình đại sư mới có thể khiến cho Mã Tài cúi đầu, khiến cho Lôi nữ vương xưng thần.
Nghĩ đến lúc vừa rồi anh ta còn luôn miệng muốn Trình đại sư đi ra giáo dục Trình Kiêu, khuôn mặt của Cung Thế Huân trở nên nóng bừng.
Bản thân mình lại bảo Trình đại sư đi ra dạy dỗ Trình đại sư, đây không phải là chuyện cười hay sao?
Lúc này, anh ta mới hiểu được nỗi khổ tâm của Lôi nữ vương và Mã Tài.
Tuy nhiên, Cung Thế Huân vẫn không phục: "Cho dù cậu là Trình đại sư thì sao? Tôi là người thừa kế của nhà họ Cung ở Tây Ninh, cậu dám đánh gãy hai chân của tôi, chờ đến khi tôi trở lại nhà họ Cung, nhất định sẽ rửa sạch mối nhục ngày hôm nay!”
Đám người Điền Thúy Thúy vẫn luôn kêu gào trước mặt Trình Kiêu từ nãy đến giờ, giờ phút này ngồi trên ghế, toàn thân run rẩy, sắc mặt như tro tàn.
Điền Thúy Thúy giống như một con rối mất hồn, không ngừng lẩm bẩm: "Làm sao có thể? Trình Kiêu chỉ là một kẻ nghèo khó, sao lại trở thành Trình đại sư được?”
"Chẳng trách anh ta tự xưng mình là Trình Thương Sinh, còn nói anh ta và mình là người của hai thế giới. Thì ra anh ta chính là Trình đại sư trong truyền thuyết đó, ha ha, quả nhiên là người của hai thế giới!”
Nhìn Trình Kiêu đang đứng ở trên sân khấu, được vô số nhân vật lớn nâng lên trời, trái tim của Điền Thúy Thúy dường như đang rỉ máu, hối hận đến mức xanh cả ruột. "Mình luôn mơ ước tìm kiếm được một nhân vật lớn thực sự có thể thay đổi số phận của mình. Không nghĩ rằng lại coi Trình đại sư trở thành một cái lốp dự phòng vứt đi!”
"Ha ha, thật sự là nực cười, thật đáng buồn, ha ha!” Trong lòng Điền Thúy Thúy âm thầm cười khổ.
Cô ta vẫn luôn cảm thấy mình là người vô cùng sáng suốt, quyết đoán vứt bỏ Trình Kiêu, lựa chọn Thẩm Dũng.
Còn thường xuyên lấy Thẩm Dũng ra để đả kích, sỉ nhục Trình Kiêu.
Bây giờ ngẫm lại, những hành vi lúc trước của ta thật nực cười làm sao!
"Mình chính là một kẻ ngu ngốc nhất!" Thậm chí Thủy Thúy có suy nghĩ muốn đi chết: "Lúc trước khi mình lấy Thẩm Dũng ra để sỉ nhục anh ta, khẳng định trong lòng anh ta đã cười nhạo mình là một kẻ ngu xuẩn!”
"Lúc trước ở Đế Vương Các, khẳng định là anh ta cố ý làm như vậy!”
"Anh ta đang trả thù mình, anh ta cố ý giấu diếm thân phận, chính là muốn mình giống như một tên hề nhảy tới nhảy lui ở ở trước mặt anh ta!”
“Ha ha, Trình Kiêu, Trình đại sư, anh thật sự rất độc ác!" Trong nháy mắt, Điền Thúy Thúy dường như già đi mười tuổi, cả thế giới của cô ta đang ầm ầm sụp đổ.
Vương Vũ Hàm cũng vô cùng kinh ngạc, tròng mắt thiếu chút nữa rớt ra ngoài: "Làm sao có thể! Làm sao có thể? Tên nghèo hèn này như thế nào lại thành Trình đại sư!” "Đúng rồi, vừa rồi anh ta còn nói với Điền Thúy Thúy, Trình Thương Sinh tôi cả đời này làm việc, cần gì phải giải thích với cô!”
"Anh ta là Trình Thương Sinh, anh ta chính là Trình Thương Sinh! Anh ta chính là Trình Thương Sinh đã thưởng cho mình ba trăm triệu chỉ trong một lần!”
"Làm sao anh ta có thể là Trình Thương Sinh chứ?”
Thế giới của Vương Vũ Hàm cũng ầm ầm sụp đổ, từ sau khi Trình Thương Sinh thưởng cho cô ta trong lúc phát sóng trực tiếp, cô ta đã tìm kiếm Trình Thương Sinh này ở khắp nơi, thế nhưng, Trình Thương Sinh lại không xuất hiện nữa.
Thì ra, Trình Thương Sinh vẫn luôn ở bên cạnh cô ta, là cô ta có mắt không tròng, không nhận ra mà thôi.
"Lần đó anh ta căn bản không phải muốn thưởng cho mình, là bởi vì bọn Trương Tư Tổ bị Lý Hoành Đồ sỉ nhục, cho nên anh ta mới đột nhiên xuất hiện thưởng cho mình, còn nói đừng khinh thiếu niên nghèo, cố ý sỉ nhục Lý Hoành Đồ!”
"Chẳng trách ngay cả Cố Tu Nhiễm cậu chủ Cố ở trước mặt anh ta cũng bị quản chế khắp nơi, thì ra anh ta chính là Trình đại sư vô cùng nổi tiếng!”
“Trình Kiêu, anh che giấu thật sâu!”
Tần Thủ há hốc miệng, vẫn không khép lại được, loại cảm giác này giống như đột nhiên có một ngày, biết bạn học sống với mình mấy năm lại chính là siêu nhân, chính là người nhện. Giống như loại cảm giác vô lý nhưng lại có chứng cứ vô cùng rõ ràng.
“Đúng rồi, nếu Trình Kiêu chính là Trình đại sư, như vậy anh ta chính là người lần trước giúp nhà họ Tần chúng ta!”
Lâu Tĩnh Nhu ở bên cạnh cũng lộ vẻ mặt kinh ngạc: "Tôi hiểu rồi, chẳng trách lần trước anh ấy bảo tôi đừng tin tưởng Trương Manh, còn thề thốt bảo tôi chờ một ngày. Thì ra anh ấy mới thực sự là Trình đại sư, là anh ấy âm thầm giúp Tần Thủ.”
"Đáng tiếc, lúc đó mình còn cảm thấy anh ấy có ý đồ xấu, hy vọng anh ấy không tức giận!”
Trương Manh thì cả người như bị sét đánh, ngơ ngác nhìn Trình Kiêu.
“Trình đại sư, anh ta là Trình đại sư. Trình Kiêu chính là Trình đại sư!”
“Nói như vậy, lúc trước là Trình Kiêu đã cứu mình!”
"Không, không thể nào, người cứu mình rõ ràng là Nghiêm Học Văn! Lúc trước cha mình còn gọi điện xác nhận với Nghiêm Học Văn ở trước mặt Trình Kiêu!”
Trương Manh lộ vẻ mặt nghi ngờ, trừng mắt nhìn Nghiêm Học Văn, lạnh giọng hỏi: "Nghiêm Học Văn, cậu nói cho tôi biết, có phải cậu đã nói dối tôi hay không? Lúc trước căn bản không phải là bạn của cha cậu đã cứu tôi?”
Nghiêm Học Văn biết được Trình Kiêu chính là Trình đại sư, đã bị dọa đến mức hồn bay phách lạc từ lâu. Anh ta vẫn cầu nguyện Trình đại sư ngàn vạn lần đừng biết chuyện mình giả mạo nhận công lao, chỉ cần Trình đại sư không biết, cho dù chuyện mình giả mạo nhận công lao bị phát hiện thì anh ta cũng có thể tìm cớ để nói dối.
Thế nhưng, anh ta làm sao có thể nghĩ tới chuyện khi mình giả mạo nhận công lao, Trình đại sư chân chính vẫn ở bên cạnh anh ta nhìn anh ta biểu diễn.
Vừa nghĩ đến việc Lý Quỷ mình gặp được Lý Quỳ, Nghiêm Học Văn hận không thể tìm một khe hở để chui vào!
"Rất xin lỗi Manh Manh, là tôi lừa dối cậu! Lúc trước cha mình đi tìm người bạn họ Trình kia để nhờ giúp đỡ, nhưng căn bản không tìm thấy chính chủ. Người thực sự cứu cậu là Trình Kiêu mới đúng!”
Nghe thấy Nghiêm Học Văn chính miệng thừa nhận, đầu của Trương Manh ầm ầm nổ tung.
Hai tay cô ta nắm lấy cổ áo Nghiêm Học Văn, điên cuồng hét lên: "Vậy sao anh không nói sớm! Tại sao anh lại nói dối tôi! Đồ lừa đảo, đồ nói dối!”
Nghiêm Học Văn nóng giận khi bị lắc người, bèn hất Trương Manh ra, cười lạnh nói: "Là tôi lừa cô hay sao? Rõ ràng là các người nhất định phải đổ công lao lên người tôi. Vì sao cô lại coi trọng tôi, trong lòng Trương Manh cô còn không rõ ràng hay sao?”
"Nếu như không phải cô hiểu lầm chuyện cha tôi quen biết với Trình đại sư thì cô sẽ coi trọng tôi hay sao? Loại phụ nữ hám lợi như cô sẽ để ý đến một kẻ xấu xí như tôi hay
sao?”
Trương Manh không nói lời nào, che mặt òa khóc.
Nghĩ lại lúc trước rõ ràng là Trình Kiêu giúp cô ta, cô ta còn nhằm vào Trình Kiêu khắp nơi, sỉ nhục Trình Kiêu.
Cô ta đi với Nghiêm Học Văn xảy ra tai nạn xe cộ. Trình Kiêu còn cầm hoa quả với giá trên trời đến thăm cô ta, kết quả lại bị cô ta coi như nhặt được rác rưởi, hung hăng sỉ nhục Trình Kiêu trước mặt các bạn học.
Ngẫm lại, khi cô ta hết lần này đến lần khác khoe bạn trai có quen biết với Trình đại sư thì Trình đại sư thực sự vẫn đang ở bên cạnh nhìn. Trương Manh cảm thấy xấu hổ, vô cùng xấu hổ.
Cảm giác hối hận, xấu hổ, tiếc hận, tràn ngập nội tâm Trương Manh, làm cho thế giới quan của cô ta cũng ầm ầm sụp đổ.
Đám người Thẩm Dũng và Lý Hoành Đồ cũng khiếp sợ, vô cùng hối hận.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!