Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Lôi nữ vương nhíu chặt mày, nhưng bà ta biết chuyện mà Trình Kiêu đã quyết định thì rất khó thay đổi. 

Dù bà ta tiếp tục cầu xin Trình Kiêu cũng không thể thay đổi được, chỉ khiến mình khó chịu hơn thôi. 

Hơn nữa, có thể giữ được mạng đã là tốt lắm rồi. 

Lôi nữ vương lại cúi người một lần nữa: “Cảm ơn cậu Trình đã tha mạng!” 

Mọi người xung quanh lại sửng sốt một lần nữa. 

Lôi nữ vương đích thân cầu xin, tên này cũng không nể mặt, vẫn muốn đánh gãy hai chân của Cung Thế Huân, mà Lôi nữ vương vẫn cảm ơn anh! 

Đây thật sự là chuyện cực kỳ khó tin! 

Mọi người đều đang suy đoán rốt cuộc Trình Kiêu có lai lịch gì? Mã Tài cung kính với anh thì thôi đi, bây giờ ngay cả Lôi nữ vương danh tiếng lẫy lừng ở Lĩnh Nam cũng cung kính với anh như thế. 

Thật sự không thể không khiến mọi người tò mò thân phận của anh? 

Cung Thế Huân còn khiếp sợ hơn cả mọi người. 

Anh ta nhìn Lôi nữ vương với vẻ khó tin, hét lên: “Cô họ, cậu ta muốn đánh gãy hai chân cháu trước mặt cô, cô lại còn cảm ơn cậu ta!” 

“Có phải cô đã thông đồng với tên này từ đầu rồi không? Cô làm như thế không thấy có lỗi với ba cháu sao? 

“Câm miệng!” Lôi nữ vương trừng anh ta: “Mau nói xin lỗi cậu Trình, xin cậu ấy tha mạng cho cháu!” 

“Tại sao? Nơi này là địa bàn của Trình đại sư, một tên ranh con vắt mũi chưa sạch như cậu ta có tư cách gì khiến cháu phải cầu xin chứ!” Cung Thế Huân giận dữ hét lên. 

“Nếu cháu xảy ra chuyện ở nơi này, nhà họ Cung của cháu chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu!” 

Mấy người nhóm Điền Thuý Thuý đều đã không dám nói gì nữa. 

Đầu tiên là Mã Tài, sau đó lại là Lôi nữ vương, người nào cũng đều rất cung kính với Trình Kiêu. 

Điều này khiến mấy người họ vô cùng khiếp sợ. 

Cho dù Mã Tài và Lôi nữ vương vì nguyên nhân gì, thì Trình Kiêu cũng đã trở thành một tồn tại mà bọn họ không thể động vào. 

Trương Manh tỏ vẻ khiếp sợ, đột nhiên nói: “Ngay cả ông trùm Mã Tài và Lôi nữ vương cũng cung kính với Trình Kiêu như thế, có khi nào Trình Kiêu là Trình đại sư không!” 

Nghiêm Học Văn cũng kinh ngạc, nhưng cô không tin Trình Kiều là Trình đại sư. Nếu Trình Kiêu thật sự là Trình đại sư, vậy vì sao lúc cô giành công lao của Trình đại sư, Trình Kiêu lại không vạch trần cô? 

“Đừng nói nhảm nữa, Trình Kiêu còn trẻ như thế, sao có thể là Trình đại sư được?” 

Lôi nữ vương nhìn Cung Thế Huân đang phát điên, sắc mặt bên dưới khăn che mặt vô cùng u ám. 

Mã Tài xoay mặt sang chỗ các, Cung Thế Huân thật sự ngu xuẩn hết thuốc chữa, đến bây giờ vẫn không biết thân phận thật sự của Trình Kiêu. 

Trình Kiêu lạnh lùng nói: “Hôm nay, tôi đánh gãy hai chân anh. Nếu nhà họ Cung ở Tây Ninh muốn trả thù thì cứ đến tìm tôi. 

Nói xong, Trình Kiêu giơ một tay lên. 

Cung Thế Huân sợ đến mức tái mặt, hô to: “Nơi này là tiệc rượu của Trình đại sư, Trình đại sư ngài đâu rồi? Có người muốn đánh người trong tiệc rượu của ngài, ngài cũng mặc kệ ư? Sao khi người khác nghe thấy thì ngài còn mặt mũi gì được!” 

Trình Kiêu chỉ tay, hai linh lực xuyên qua đầu gối Cung Thế Huân, toàn bộ xương đầu gối của anh ta đều nát vụn. 

A! 

Cung Thế Huân phát ra tiếng hét thảm thiết, hai chân không thể đứng thẳng, chật vật ngã xuống đất. 

“Thằng ranh con kia, tao phải giết mày! Nhà họ Cung ở Tây Ninh của tạo chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu, mày cứ đợi đó, tao nhất định sẽ khiến mày sống không bằng chết!” Cung Thế Huân gào thét với nét mặt dữ tợn. 

“Còn không im miệng à!” Lôi nữ vương quát lên một tiếng. 

Nếu Cung Thế Huân còn tiếp tục nói bừa như thế, Trình Kiêu đổi ý thì ai cũng không thể bảo vệ được anh ta. 

Một tên công tử bột như Cung Thế Huân đã bao giờ phải chịu thiệt thòi thế này, cho nên suy nghĩ muốn trả thù đã che mờ đầu óc của anh ta. 

Cung Thế Huân quát lại Lôi nữ vương: “Bà mới là người phải câm miệng đấy!” 

“Bà là cô họ của tôi, lại đứng nhìn tên ranh con kia làm gãy hai chân tôi, bà như thế mà cũng có thể làm bá chủ của Lĩnh Nam ư, bà rõ ràng là một kẻ hèn nhát!” 

“Ba tôi nói đúng, phụ nữ quả nhiên đều không gánh vác được việc lớn!” 

Lôi nữ vương tức đến mức run người, cũng không suy nghĩ nhiều nữa, bà ta tức giận quát to: “Súc vật, cậu luôn miệng nói đến Hà Tây gặp gỡ Trình đại sư, nhưng Trình đại sư đứng ngay trước mặt cậu, cậu lại có mắt không tròng không nhận ra, ngược lại còn chọc giận Trình đại sư. Sao Cung Tu Thiện lại có thể sinh ra một thằng con trai ngu xuẩn như cậu vậy!” 

Lúc này, thời gian như ngừng trôi. 

Rất nhiều người đều nhìn Lôi nữ vương với ánh mắt kinh ngạc. 

Cung Thế Huân giật mình, lửa giận dập tắt hơn một nửa, anh ta nghi ngờ hỏi Lôi nữ vương: “Đợi đã, bà vừa nói cái gì? Trình đại sư ở ngay trước mặt tôi? Tôi chọc giận Trình đại sư? Sao đến bây giờ tôi vẫn không biết chứ!” 

Thật ra Cung Thế Huân đã nghĩ tới một khả năng, nhưng anh ta không dám tin, cũng không thể tin nổi. 

Tâm trạng của anh ta cũng giống như mọi người xung quanh, bọn họ cũng đều hiểu ý Lôi nữ vương, nhưng lại cảm thấy không có khả năng đó. 

Lôi nữ vương hừ lạnh, nói một câu hoàn toàn mở ra bức màn che. 

“Hừ, cậu Trình trước mặt cậu chính là Trình đại sư mà cậu luôn muốn gặp đấy” 

Cả người Cung Thế Huân cứng đờ, đầu chuyển động một cách máy móc nhìn về phía Trình Kiêu, dường như quên mất cảm giác đau đớn trên chân. 

“Cô họ, cô biết nói đùa từ bao giờ vậy? Cậu ta còn trẻ như thế, sao có thể là Trình đại sư được?” 

“Ai nói với các người Trình đại sư phải là một ông lão đầu tóc bạc phơ chứ?” Người nói chuyện lần này chính là Mã Tài, ông ta cười mỉa mai. 

Dường như để chứng minh lời của Mã Tài, một người đi ra từ trong đám đông, bước đến trước mặt Trình Kiêu, sau đó cúi người chào: “Tạ Thiên Hoa của Vị Hà bái kiến Trình đại sư!” 

“Ông trời ơi, là ông trùm thành phố Vị Hà, Tạ Thiên Hoa!” Mọi người đồng thanh hô to. 

Lại một người nữa bước ra: “Phương Việt của Thanh Dương bái kiến Trình đại sư!” 

Mọi người lại hét lên: “Ông trùm Thanh Dương, Phương Việt!” 

Tiếp đó, lại có một người nữa xuất hiện, Tề Tân Vọng của La Sơn bái kiến Trình đại sư!” 

Mọi người lại đồng thanh: “Đại lão La Sơn, Tề Tân Vọng!” 

Toàn bộ đại lão của mười tám thành phố ở Lĩnh Nam đều bước ra cúi chào Trình Kiêu, gọi anh một tiếng Trình đại sư 

Cuối cùng lại có một người chậm rãi đi tới trước mặt Trình Kiêu, sau lưng ông ta còn có một cô gái xinh đẹp đi theo. 

“Y Doãn của Giang Nam bái kiến Trình đại sư!” 

Mọi người sửng sốt: “Ông Y của Giang Nam!” 

Ông Y của Giang Nam có biệt danh là Y Bán Tộc, thực lực mạnh hơn Lôi nữ vương và nhà họ Cung ở Tây Ninh. 

Ngay cả ông Y ở Giang Nam cũng đến, không còn ai dám nghi ngờ thân phận của Trình Kiêu nữa. 

Dù mọi người vẫn không dám tin, nhưng đứng trước sự thật vững chắc như thế, bọn họ không thể không tin. 

Thấy đại lão của mười tám thành phố ở Lĩnh Nam đều cúi chào Trình Kiêu, tình cảnh giống như quần thần đang bái kiến Đế Vương trên vương triều thời phong kiến, khiến mọi người vô cùng rung động. 

“Đứng dậy đi!” Trình Kiêu hờ hững nói. 

“Y Linh bái kiến Trình đại sư!” Cô gái xinh đẹp trẻ trung chắp tay, nở nụ cười khéo léo chớp mắt với Trình Kiêu. 

Trình Kiêu giơ tay, một lực lượng nhẹ nhàng đỡ Y Linh dậy từ xa. 

“Sao cô cũng đến đây?” Trình Kiêu cười hỏi. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!