“Lợi hại quá!”
Trên mặt mấy người Điền Thuý Thuý lộ vẻ khiếp sợ!
Thật sự không ngờ rằng Trình Kiêu lại lợi hại như thế!
Lúc trước ở trường, dù họ biết Trình Kiêu đánh nhau rất giỏi, nhưng không có kinh nghiệm gì, bọn họ cũng không rõ rốt cuộc thực lực của Trình Kiêu đã đến cấp bậc nào.
Bây giờ thấy Trình Kiêu đánh người như thế, cảm giác mạnh mẽ của thị lập tức xuất hiện.
Đặc biệt là cú đấm của ông Trần khi này, uy lực của nó chỉ nhìn thôi đã thấy sợ.
Nhưng như thế vẫn bị Trình Kiêu đánh bại rất dễ dàng, có thể tưởng tượng được thực lực của Trình Kiêu mạnh mẽ đến mức nào!
“Tên nhóc này đúng là lợi hại! Tôi biết ông Trần kia, ông ta là vệ sĩ của Gia chủ Cung, nghe nói là một cao thủ võ lâm! Không ngờ lại bị tên nhóc này đánh ngất bằng một bạt
tai."
“Tên nhóc này có thân phận gì vậy?”
Mọi người đều nhìn Trình Kiêu bằng ánh mắt vô cùng nghi ngờ. Thậm chí có người còn nghĩ, nếu Trình Kiêu không có bối cảnh gì, không bằng dùng tiền thuê anh làm vệ sĩ của mình.
Cung Thế Huân hơi sợ hãi, nghiêm túc quát lên: “Ranh con, cậu dám động vào nhà họ Cung tôi! Đúng là chán sống rồi”
“Nhà họ Cung? Chưa nghe thấy bao giờ.” Trình Kiêu bình thản nói: "Hôm nay, đánh gãy một chân anh, coi như sự trừng phạt của tôi với anh. Sau này còn dám thất lễ với bạn tôi, tôi sẽ tiêu diệt thần hồn của anh đấy!”
“Đừng!” Lâm Ngọc hốt hoảng kéo Trình Kiêu: "Anh ta là người thừa kế nhà họ Cung ở Tây Ninh, nếu cậu đánh gãy một chân của anh ta chính là gây thù chuốc oán với nhà họ Cung ở Tây Ninh.
“Vậy thì sao? Anh ta dám sỉ nhục chị, có giết anh ta mười nghìn lần cũng không đủ! Nếu nhà họ Cung muốn trả thù thì bảo bọn họ tìm tôi là được.” Trình Kiêu lạnh lùng nói,
hoàn toàn không coi nhà họ Cung ra gì.
Nghe thấy Trình Kiêu vì cô mà không tiếc liều mạng với nhà họ Cung ở Tây Ninh, trong lòng Lâm Ngọc không khỏi cảm thấy xúc động.
Trong mắt Điền Thuý Thuý ở bên cạnh loé lên vẻ nham hiểm, cô ta cười nói: “Có vài người đúng là khoác lác không biết ngượng mồm! Cậu ta cho rằng mình là ai? Ban ngày ban mặt nói muốn chặt chân người khác, có còn luật pháp không vậy? Cho rằng mình họ Trình thì chính là Trình đại sư hay sao!”
Vương Vũ Hàm cũng châm chọc: “Có một vài người kiêu ngạo đã quen, cảm thấy mình quen biết người của Tập đoàn Đông Vương là có thể không coi ai ra gì. Cậu ta đâu biết người nhà họ Cung ở Tây Ninh mạnh mẽ đến mức nào, cậu ta sao có thể đắc tội được!”
Trương Manh cũng cười khinh thường: “Còn muốn đánh tan thần hồn của người khác, hừ, chẳng lẽ cậu còn dám giết người à. Đúng là buồn cười!”
Tần Thủ nhìn ra mấy người Điền Thuý Thuý đang nói khích Trình Kiêu, muốn Trình Kiêu liều mạng với nhà họ Cung.
Tần Thủ lặng lẽ bước lên, nhỏ giọng nói với nét mặt u ám: “Trình Kiêu, đúng là người nhà họ Cung suýt hại tớ nhà tan cửa nát, tớ rất căm hận bọn họ. Nhưng tớ vẫn khuyên cậu đừng hành động thiếu suy nghĩ, nhà họ Cung thế lực khổng lồ, chúng ta không thể đắc tội đâu.
Trình Kiêu không quan tâm đến lời châm chọc của mấy người nhóm Điền Thuý Thuý, anh nhìn thoáng qua Tần Thủ, sau đó quay đầu nhìn chằm chằm Cung Thế Huân, hờ hững nói: “Nếu nói thế thì anh ta còn nợ cả cậu nữa, vậy thì đánh gãy hai chân anh ta đi!”
Tần Thủ sửng sốt, trong lòng chợt thấy hổ thẹn.
Trước đó khi mấy người nhóm Trương Manh sỉ nhục Trình Kiêu, anh ta không ra mặt, bây giờ Trình Kiêu biết rõ đối phương là cậu cả nhà họ Cung ở Tây Ninh nhưng vẫn muốn trả thù cho anh ta.
So với Trình Kiêu, Tần Thủ thật sự thấy hổ thẹn.
Mấy người nhóm Điền Thuý Thuý nghe thấy thế thì vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. Khi nãy bọn họ đúng là sợ Trình Kiêu nghe lời khuyên của Tần Thủ sẽ kìm nén lửa giận của
mình.
Bây giờ thì tốt rồi, Trình Kiêu đã từ đánh gãy một chân thành đánh gãy hai chân.
Điền Thuý Thuý cười châm chọc: “Đánh đi, khoác lác ai không làm được chứ? Người nào đó nếu thật sự có bản lĩnh thì đánh gãy chân người khác cho mọi người xem đi!”
“Đúng, chỉ nói không làm thì còn là đàn ông gì chứ!” Vương Vũ Hàm cũng hùa theo.
Cung Thế Huân ở bên cạnh thật sự muốn đánh hai đồ ngu ngốc Điền Thuý Thuý và Vương Vũ Hàm này một trăm lần.
Cậu ta muốn đánh gãy chân của tôi! Hai cô lại dùng nó để khích cậu ta, lỡ như cậu ta không thể kiềm chế, thật sự đánh gãy chân tôi, thì có phải tôi oan ức lắm không!
Cung Thế Huân rất giỏi quan sát sắc mặt, cũng biết Trình Kiêu không phải đang mạnh miệng, anh thật sự dám đánh gãy hai chân anh ta.
Lúc này Cung Thế Huân thật sự sợ rồi, anh ta lập tức lấy điện thoại ra, không biết gọi cho ai.
Thấy Cung Thế Huân gọi điện thoại, Trình Kiêu cũng không vội ra tay.
Anh đã đoán được từ trước là Cung Thế Huân có chỗ dựa, nếu không dù nhà họ Cung ở Tây Ninh của anh ta là một thế lực lớn, anh ta cũng không dám kiêu căng như thế ở Hà Tây.
“Cô họ, cô đang ở đâu ạ? Cháu ở khách sạn Lạc Trần, cháu đang gặp phiền phức, có một tên ranh con muốn giết cháu, cô mau đến cứu cháu đi!”
Cung Thế Huân nói xong thì vội vàng cúp máy, đề phòng nhìn chằm chằm Trình Kiêu: “Ranh con, cậu đợi đấy, đợi cô họ của tôi đến, các người đều sẽ toi đời!”
Trình Kiêu thầm nghĩ, cô họ? Đây chính là người chống lưng cho Cung Thế Huân ư?
Rốt cuộc cô họ này là ai? Anh chưa từng nghe thấy nhân vật như thế ở Lĩnh Nam này!
Lúc này, điện thoại của Trình Kiêu đột nhiên reo lên.
Anh lấy ra xem thử, là Mã Tài gọi tới. Có lẽ là thấy tiệc rượu sắp bắt đầu mà không tìm thấy anh, bắt đầu thúc giục anh mau có mặt.
Trình Kiêu nghe máy, lạnh nhạt hỏi: “Có chuyện gì ư?”
Giọng nói của Mã Tài hơi vội vã: “Trình đại sư, có phải cậu ở khách sạn rồi không?”
“Phải.
Mã Tài không thả lỏng, ngược lại còn căng thẳng hơn: “Vậy có phải cậu xảy ra mâu thuẫn với cậu cả nhà họ Cung không?”
Trình Kiêu híp mắt lại, tò mò nhìn thoáng qua Cung Thế Huân, giọng nói có vẻ nghiêm túc hơn: “Ông có thân thích với nhà họ Cung à?”
Sau khi hỏi xong, Trình Kiêu hơi khó hiểu. Nếu Mã Tài thật sự có thân thích với nhà họ Cung, lần trước khi Trình Kiêu bảo ông ta giúp nhà họ Tần, ông ta nên nói với anh mới đúng.
Mã Tài nói: “Cậu đừng hiểu lầm, tôi không có quan hệ gì với nhà họ Cung cả. Là Lôi nữ vương bà chủ của tôi, bà ấy có quan hệ thân thích với nhà họ Cung”
“Cũng là Lôi nữ vương thông báo với tôi, bảo tôi hỏi xem cậu cả Cung có phải đắc tội với cậu không! Đúng rồi, Lôi nữ vương đang trên đường đến, bà ấy bảo tôi cầu mong cậu cho dù thế nào cũng tạm thời đừng ra tay, bà ấy sẽ đích thân xin lỗi cậu!”
Trình Kiêu thoáng sửng sốt, chẳng trách người nhà họ Cung lại phách lối ở Hà Tây như thế, thì ra là có quan hệ thân thích với Lôi nữ vương.
Có lẽ cô họ mà Cung Thế Huân gọi khi nãy là Lôi nữ vương!
Trình Kiêu vẫn nể mặt Lôi nữ vương một chút, dù sao từ trước đến giờ, bà ta luôn rất cung kính với anh.
“Được, tôi cho các ông mười phút” Trình Kiêu lạnh lùng nói.
“Đủ rồi, đủ rồi, chúng tôi lập tức đến ngay!” Mã Tài mừng rỡ nói.
Trình Kiêu cúp máy, nhìn Cung Thế Quân bằng ánh mắt kỳ lạ, lạnh nhạt hỏi: “Lôi nữ vương là cô họ của anh à?”
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!