Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Tầng ba, phòng Phó Giám đốc cục Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm. 

Ba người Trịnh Dương, Yến Bắc Phi và Tống Hoa An đang nói cười vui vẻ. 

"Giám đốc Tống, nếu lần này kéo chân được tập đoàn Đông Vương, tập đoàn Hoa An của ngài nhất định phải thừa cơ xử sạch Đông Vương đấy nhé!" Yến Bắc Phi nghiêm túc 

nói. 

Tống Hoa An thề son sắt: "Ngài Yến yên tâm, đại bộ phận tài chính của Đông Vương đều tập trung vào ngành sản xuất lương thực, thực phẩm, nếu lần này trì hoãn được bên sản xuất của bọn họ thì chẳng khác nào diệt cả Đông Vương" 

Đúng lúc này, cửa phòng bị đá văng ra. 

Vương Đỗ Lan mặt lạnh như băng, đi cùng là Trình Kiêu và Lâm Ngọc còn có bác sĩ ưu tú Triệu Bảo Hoa đứng ngoài cửa, trừng mắt nhìn ba người trong phòng, cười lạnh: "Giám đốc Tống, tính hay lắm!" 

"Trịnh Dương, ông nói họp là họp thế này à? Bàn phương pháp lật đổ tập đoàn Đông Vương sao?" 

Vương Đỗ Lan nén giận nhưng thanh âm lạnh đến phát run. 

Cái này... 

Sắc mặt ba người trong phòng trở nên khó coi, bọn họ không ngờ Vương Đỗ Lan lại to gan như vậy, đánh thẳng đến tận tầng ba. 

Hơn nữa, chuyện vừa rồi đã bị cô nghe hơn phân nửa. 

Trịnh Dương gừng già càng cay, lập tức thành ác nhân cáo trạng trước, lạnh giọng quát: "Chủ tịch Vương nóng nảy quá, đến cả cửa văn phòng chỗ tôi cũng đá được. Khó trách mấy quán ăn của cô dám vu là không có chứng chỉ hành nghề y. Những điều này là từ cô mà ra cả đó!" 

Phản ứng của Trịnh Dương nằm trong dự liệu của Vương Đỗ Lan, vậy nên lúc bà bị ông ta cắn ngược một nhát cũng không thấy bất ngờ. 

Nhưng Lâm Ngọc tuổi trẻ tràn đầy năng lượng, không chịu nổi Trịnh Dương đổi trắng thay đen, mắng: "Mấy người đóng cửa mưu đồ lật đổ tập đoàn Đông Vương bọn tôi, vừa 

nãy ngoài cửa bọn tôi nghe hết rồi, cái gì mà vu oan chúng tôi không có chứng chỉ hành nghề y, rõ ràng là cấu kết với nhau làm việc xấu, cố tịnh hãm hại tập đoàn Đông Vương!" 

Trình Kiêu nhìn ba người, mặt thờ ơ, ánh mắt lạnh như băng. 

Trịnh Dương bỗng cười lạnh, vẻ mặt âm hiểm nhìn Lâm Ngọc, giọng uy hiếp: "Cô bé à, cơm có thể ăn bậy nhưng đừng có nói bậy chứ!" 

"Cô nói bọn tôi hãm hại Đông Dương nhưng có bằng chứng không?" 

"Rõ ràng tập đoàn mấy người quảng cáo gian dối, không có chứng chỉ hành nghề y, mặc kệ lợi ích người tiêu dùng, bọn tôi chỉ làm theo quy trình kiểm định nguyên liệu nấu ăn của mấy người thôi, mấy người lại đến phòng làm việc của tôi nói hươu nói vượn, có tin tôi bây giờ có thể kiện mấy người tội vu khống không?" 

"Ông, đồ hèn!" Lâm Ngọc tức không nói lên lời, về độ vô sỉ, cô còn kém xa tên cáo già Trịnh Dương. 

Vương Đỗ Lan cười lạnh: "Trịnh Dương, ông nói bọn tôi quảng cáo giả dối, thế bằng chứng đâu? Bao nhiêu người ăn chỗ bọn tôi đều khen ngon, mà hết lần này đến lần khác ông lại đến hãm hại." 

"Về phần ông nói là chúng tôi không có chứng chỉ hành nghề y. Thứ nhất, chúng tôi chưa từng theo ngành y, chúng tôi theo ngành thực phẩm, món bọn tôi tên là canh Đông y chăm sóc sức khoẻ. Bên cạnh tôi còn có bác sỹ ưu tú của Đông Vương - Triệu Bảo Hoa, nguyên liệu nấu ăn đều được anh ta kiểm định. Cái không có chứng chỉ hành nghề đều là vô căn cứ" 

Trịnh Dương vẫn cười, giở giọng: "Chủ tịch Vương, tôi cũng biết là không có chứng cứ, hai tội kia còn chưa thành lập. Nếu không cô còn đứng đây cãi nhau với bọn tôi được sao? Mấy người đã đang uống trà trong cục cảnh sát rồi!" 

Vương Đỗ Lan cười lạnh: "Vậy khi nào các người mới gỡ được giấy niêm phong?" 

Trịnh Dương cười ha ha: "Chủ tịch Vương, bọn tôi cũng có phải trẻ con đâu, cho dù cái tội kia của mấy người còn chưa có kết quả nhưng có người khiếu nại nguyên liệu nấu ăn của mấy người có độc, bọn tôi cũng phải đi kiểm tra nguyên liệu nấu ăn chứ?" 

Sắc mặt Trịnh Dương trở nên nghiêm túc, nói: "Đến khi nguyên liệu của mấy người thông qua kiểm định, tôi chắc chắn sẽ gỡ giấy niêm phong!" 

Vương Đỗ Lan nghiêm mặt: "Được, tôi sẽ phối hợp với các người nhưng nếu sau ba ngày vẫn chưa có kết quả, tổn thất của ba ngày đó ai chịu trách nhiệm?! Với cả hôm nay chúng tôi cũng không ngại hỏi thẳng, Trịnh Dương, kết quả kiểm định của mấy người khi nào mới ra?" 

"Hôm nay ông phải nói rõ cho tôi!" 

Trịnh Dương khinh thường, cười lạnh: "Chủ tịch Vương, kiểm định là công việc cực kỳ phức tạp, đừng nói là ba ngày, chậm một chút thì ba năm chưa chắc đã xong, tôi cũng không thể cho các người biết thời gian chính xác” 

"Còn về vụ bồi thường, đấy là đồ ăn của mấy người có vấn đề bị người ta khiếu nại, trách nhiệm là của mấy người chứ liên quan gì đến chúng tôi?" 

Nếu không cấu kết với Yến Bắc Phi thì Trịnh Dương cũng chẳng dại mà đắc tội với Vương Đỗ Lan, phải biết rằng cô là Chủ tịch cả tập đoàn, tài sản đã lên đến mấy nghìn tỷ, năng lực không hề thấp. 

Nhưng vì công pháp, vì con cháu Trịnh Dương sau này có thể trở thành võ giả, dù có chết không có chỗ chôn ông cũng nhận. 

Sắc mặt Vương Đỗ Lan tái nhợt, cô không sợ Trịnh Dương đổ tội, không sợ Tống gia vu hãm vì tác phong làm việc của cô luôn đường đường chính chính, cây ngay không sợ chết đứng. 

Nhưng cô sợ Trịnh Dương chơi xấu, nếu ông ta quyết tâm làm đến cùng, cô cũng không còn cách nào đối phó. 

Cho dù có dằn mặt Trịnh Dương thì ông vẫn lấy cớ kia. Có trời mới biết phải kiểm định bao lâu? 

Cứ một phút trôi qua là tập đoàn Đông Vương lại phải nhận tổn thất cực lớn. Nhất là về mảng nguyên liêu nấu ăn, hạn sử dụng cũng chẳng còn mấy ngày. 

Một khi hết hạn thì phải bỏ đi. 

Nếu thực sự không còn cách, Vương Đỗ Lan chỉ có thể vi phạm nguyên tắc, sai người dùng quan hệ khuất phục Trịnh Dương. 

"Chủ tịch Vương, chi bằng để tôi giúp bà xử lý mấy tên tiểu nhân này?" Trình Kiêu đứng sau lưng không đành lòng nhìn mẹ bị tên tiểu nhân Trịnh Dương gây khó dễ, lên tiếng. 

Vương Đỗ Lan nhìn anh, nhướng mày: "Thôi, tôi có cách! Đi, chúng ta về trước!" 

Cách xử lý của Trình Kiêu bà đoán ra rồi, chắc chắn là dùng đến vũ lực. 

Nếu làm thật thì cho dù tập đoàn Đông Vương có lý cũng sẽ thành vô lý thôi. 

Hơn nữa, tuy Trịnh Dương vô sỉ nhưng ông cũng thuộc Á tộc, thành viên chính thức của cơ quan nhà nước, nếu anh ra tay, sao Á tộc có thể ngồi yên? 

Thực ra bà xem thường Trình Kiêu rồi, lần này anh không đánh mà là giết. 

Anh có cả chục cách để giết chết Trịnh Dương mà không để lại dấu vết, pháp y có tra thế nào cũng không ra nguyên nhân. 

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!