Khoảng một phút trôi qua, Vương Đỗ Lan và Lâm Ngọc mới lần lượt mở mắt, tỏ vẻ khiếp sợ.
“Trình Kiêu, canh này ngon quá!” Vương Đỗ Lan kinh ngạc nói.
Lâm Ngọc hỏi với vẻ khó tin: “Trình Kiêu, cậu nói canh này thật sự có thể trị bách bệnh à?”
Trình Kiêu gật đầu: “Ngoài bệnh ung thư, căn bản có thể trị được rất nhiều bệnh trong cơ thể con người.”
Trình Kiêu không phải đang nói quá, nếu ở giới tu tiên, dù là nhân loại bình thường cũng có thể sống đến hơn hai trăm tuổi, sức khoẻ như trâu, nhảy một bước cao ba
trượng.
Nhưng tuổi thọ của nhân loại trên Trái Đất chỉ có một trăm năm ngắn ngủi, tính trung bình thì chỉ có bảy mươi năm, hơn nữa còn thường xuyên bị bệnh, tay trói gà không chặt.
Nguyên nhân cũng là vì trên Trái Đất linh khí cằn cõi, dù loài người là động vật bậc cao, có thể sống trong môi trường mất đi linh khí, nhưng cũng giống như thực vật trồng trên mảnh đất cằn cỗi vậy, không thể phát triển tốt được.
Trình Kiêu cho linh khí thiên địa đã cô đọng vào trong nước, dù đã làm loãng rồi, nhưng nếu dùng lâu dài thì cũng giống như để thân thể đắm chìm trong linh khí dồi dào, đương nhiên có thể tu bổ những tế bào bị tổn thương, chữa ốm đau.
Có điều bệnh ung thư thì khác, tế bào của nó đã sinh ra biến dị hoạt tử, dù sử dụng linh khí cũng không thể nào tu bổ được.
“Thật tốt quá!” Lâm Ngọc tỏ vẻ hưng phấn.
Vương Đỗ Lan cũng rất kích động: “Cậu Trình, cậu đúng là ân nhân của tôi! Xin nhận của tôi một lạy!”
Lời nói của bà ta doạ sợ Trình Kiêu.
Người đứng đầu một gia tộc muốn lạy anh, anh cũng có thể bình thản tiếp nhận, nhưng đại lễ của Vương Đỗ Lan, anh không nhận nổi.
Hơn nữa, dù Trình Kiêu đã lấy được kim bài miễn tử, nhưng nếu sau này để mẹ biết được thân phận của anh, chắc chắn sẽ dạy dỗ anh một trận. Dù sao, thì làm gì có chuyện mẹ lạy con chứ!
Một sức lực nhẹ nhàng nâng Vương Đỗ Lan dậy, Trình Kiêu vội vàng nói: “Chủ tịch Vương, tuyệt đối đừng làm thế, tôi không nhận nổi đại lễ của bà đâu!”
Cho dù Vương Đỗ Lan có cố gắng thế nào cũng không lạy được, cảm nhận được lực lượng vô hình trong không khí, Vương Đỗ Lan thầm thấy khiếp sợ.
Lúc đầu bà ta chỉ cho rằng Trình Kiều có một sư phụ giỏi, cho nên mới không để ai vào mắt như thế.
Bây giờ bà ta mới hiểu, thì ra thực lực của Trình Kiêu cũng rất mạnh!
Nếu đã là một cao thủ, thì đương nhiên có tư cách coi thường người khác. Trên thế giới này, kẻ mạnh có uy nghiêm của kẻ mạnh.
Có điều Vương Đỗ Lan vẫn thấy hơi nghi ngờ, lúc trước khi Lôi nữ vương và mấy đại lão ở Lĩnh Nam cúi chào anh, anh vẫn bình thản tiếp nhận.
Bà ta cảm thấy thân phận và địa vị của mình không bằng Lôi nữ vương, nhưng lúc bà ta muốn cúi chào Trình Kiêu, anh lại thay đổi sắc mặt.
“Tại sao lại như thế?”
Vương Đỗ Lan thầm quan sát Trình Kiêu, thật sự không nghĩ ra được, nhưng trong lòng Vương Đỗ Lan lại mơ hồ sinh ra một suy nghĩ không thể tưởng tượng nổi. “Đứa nhỏ này nói cậu ta họ Trình? Chẳng lẽ.”
Vương Đỗ Lan chợt cất lời: “Cậu Trình, tôi có một vấn đề riêng muốn hỏi cậu.
Trình Kiêu đáp: “Mời Chủ tịch nói!”
“Sinh nhật của cậu là ngày nào?” Lúc hỏi ra vấn đề này, Vương Đỗ Lan thầm thấy thấp thỏm, có hơi mong đợi, cũng hơi sợ hãi.
Trình Kiêu thoáng sửng sốt, thầm nghĩ: “Mẹ nhìn ra được điều gì rồi sao? Có nhạy cảm quá không vậy!”
Nhưng vào thời điểm này của kiếp trước, Trình Kiêu hoàn toàn không biết sinh nhật mình, dù sau đó biết thì cũng là chuyện sau khi tu tiên.
“Nếu mình nói không biết thì cũng không xem như lừa mẹ đúng không?”
Trình Kiêu nhẹ nhàng nói: “Chủ tịch, không phải tôi không muốn nói, mà là tôi thật sự không biết. Từ nhỏ đến giờ tôi chưa từng gặp ba mẹ, nhà họ Tôn nhận nuôi tôi ở cô nhi viện”
“Cô nhi viện?” Vương Đỗ Lan thầm thấy hoảng hốt, trong mắt lại lộ vẻ hưng phấn, tốc độ nói chuyện cũng nhanh hơn: “Cậu còn nhớ cô nhi viện đó không?” “Cô nhi viện thành phố Hà Tây.” Trình Kiêu cũng không giấu giếm, anh biết năm đó Vương Đỗ Lan giao anh cho một người bạn ở gần thủ đô nuôi dưỡng, qua tay nhiều người, anh mới đến cô nhi viện Hà Tây, chắc chắn Vương Đỗ Lan không ngờ rằng anh sẽ ở đó.
Quả nhiên, trên mặt Vương Đỗ Lan lộ vẻ thất vọng.
“Chủ tịch, bà hỏi điều này làm gì?” Hai mắt Trình Kiêu hơi sáng lên, anh hỏi.
“À, không có gì, tôi chỉ hỏi thăm thế thôi. Nếu con trai tôi còn sống, có lẽ cũng tầm tuổi cậu. Trong mắt Vương Đỗ Lan lộ vẻ đau buồn.
Trình Kiêu không trả lời, dù anh rất muốn gọi một tiếng mẹ. Nhưng vì sự an toàn của Vương Đỗ Lan, bây giờ vẫn chưa phải lúc.
Một khi có người nhà thì sẽ có ràng buộc, trong lúc làm việc, anh sẽ càng sợ đầu sợ đuôi, hơn nữa còn sẽ bị kẻ thù dùng nó để uy hiếp anh.
Ninh Lan chính là một ví dụ.
Còn không bằng cứ âm thầm bảo vệ người nhà, hơn nữa cũng sẽ không làm thay đổi quá nhiều lịch sử, khiến quỹ đạo vận mệnh xảy ra sai lệch quá lớn.
Sau khi Trình Kiêu đưa nước linh khí cho Lâm Ngọc, Tập đoàn Đông Vương cũng không lập tức bán ra canh dưỡng sinh mới, theo kế hoạch của Lâm Ngọc, bọn họ đang đợi.
Trình Kiêu từng nói, canh dưỡng sinh vạn năng của Tập đoàn Hoa An chỉ có hiệu quả nửa tháng, chỉ cần qua nửa tháng, rất nhiều người tiêu thụ sẽ phát hiện những bệnh đã đỡ hẳn của bọn họ sẽ phát tác một lần nữa.
Vả lại, bệnh tái phát này sẽ khiến bọn họ cảm thấy giày vò hơn cả trước đó.
Sau đó, bọn họ sẽ phát hiện, canh dưỡng sinh vạn năng của Tập đoàn Hoa An đã không còn hiệu quả với mình nữa rồi.
Đến lúc đó mới là thời cơ tốt nhất để Tập đoàn Đông Vương bán ra canh dưỡng sinh mới.
Dù trước đó canh dưỡng sinh vạn năng của Tập đoàn Hoa An có hot đến mấy thì cũng chỉ làm đá lót đường cho canh dưỡng sinh mới của Tập đoàn Đông Vương
thôi.
Thậm chí, Tập đoàn Đông Vương còn tiết kiệm được một khoản tiền quảng cáo nữa.
Tất cả đều đúng như dự tính của Lâm Ngọc, những ngày qua nhà họ Tống vô cùng hống hách, khiến ngành ẩm thực của toàn bộ Trung Châu cảm thấy tức giận.
Ngay cả người dân của mấy tỉnh lân cận nghe nói cũng rối rít chạy đến Trung Châu mua canh dưỡng sinh vạn năng.
Còn có một vài người đến tìm nhà họ Tống bàn chuyện hợp tác, mở đại lý.
Lúc này, khứu giác của thương nhân luôn là nhạy bén nhất.
Dù canh dưỡng sinh vạn năng của nhà họ Tống chỉ bán ra số lượng lớn được mấy ngày ở Trung Châu, nhưng thương nhân các nơi của Á tộc đã nhận ra cơ hội làm ăn to lớn, vội vàng chạy đến Trung Châu.
Tạm thời Tống Hoa An vẫn chưa có dự định phát triển nghiệp vụ, vì cách điều chế canh dưỡng sinh vạn năng nằm trong tay Mạc Tri Mệnh.
Mạc Tri Mệnh lại nghe lệnh Yến Bắc Phi, Yến Bắc Phi muốn gì, trong lòng Tống Hoa An biết rất rõ.
Trước lúc Tập đoàn Đông Vương chưa phá sản, nếu nhà họ Tống muốn khai thác thị trường cả nước, Yến Bắc Phi cũng sẽ không đồng ý.
Chẳng mấy chốc đã một tuần trôi qua.
Nhân viên ngành ẩm thực dưới trướng Tập đoàn Đông Vương đều đang than trời trách đất, bọn họ gần như không bán buôn được gì suốt cả tuần rồi.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!